Cherreads

Chapter 63 - chương 62: lý luận không ngừng từ người ngu.

Ron bước vào cánh cửa nhà sách, chợt thấy nó giống một đại thư viện hơn là nhà sách.

Hàng trăm kệ sách, hàng ngàn giá sách được xếp ngay ngắn từ cao xuống thấp, tựa như những bức tường kiên cố được dựng lên từ tri thức.

Nhưng Ron không ở đây để ngắm cảnh, anh đang tìm kiếm một thứ gì đó.

Hiện tại, Ron có những thông tin mà anh suy ra từ đầu đến giờ như sau:

Đầu tiên là mặt đất đang ăn lấy dữ liệu trích ra từ các cá nhân đã chết và tạo ra một dạng nhận thức nào đó (Lunas giả).

Nó cũng dựa vào cái chết hoặc dựa vào thời gian để đưa về trạng thái cân bằng khu vực thành phố, cụ thể là các tòa nhà.

Nói cách khác, không ai biết mặt đất, hay con quỷ đang làm gì, nhưng khả năng cao nó đang đưa về trạng thái cân bằng.

Thứ hai là việc đây là một không gian tồn tại các cá thể nhận thức không hoạt động theo nguyên tắc vật lý thông thường.

Ron đã bị bom nổ tầm gần mà không sao, máu chuyển từ O- sang AB+,…Nói cách khác, đây là một tầng hiện thực ảo.

Hiện thực ảo này có thể là một giấc mơ, hoặc gì đó,nói chung, vì là hiện thực ảo, Ron có thể hy vọng rằng khi bất kì ai chết ở đây, họ vẫn sẽ có hy vọng được cứu.

Thứ ba là tàu hỏa, cơ bản, anh gần như đã liên kết lại với nhau, rằng về cách anh vượt qua, về việc anh là quỷ, và chiến thuật mà anh sử dụng, mọi thứ khớp nối xấp xỉ 80%, nhưng thiếu 20% quyết định nữa.

Thứ tư là các điểm mù, các điểm mù này dường như không theo một đường cố định, nó che lấp đi một phần lý trí và nhận thức của Ron, nhưng nó không mạnh, chỉ cần liên tục chất vấn bản thân là sẽ được.

Dường như, nó có liên quan tới Gift, một thứ gì đó huyền bí sức mạnh không giống path dù nó không hiếm.

Gỉa thuyết hiện giờ trong đầu Ron là vô vàn, nhưng, số lượng khác chất lượng, có quá nhiều thứ cần được giải quyết.

'Cái ngu nhất của việc suy luận là nghĩ mọi thứ sẽ diễn ra theo hướng mình có lợi'.

Biết rằng mình đang bị quan sát, anh không dám chắc mọi thứ sẽ vận hành theo hướng tìm ra một điều gì đó thì nó sẽ giúp đỡ mình.

Con lợn và cần câu, có thể coi như Ron đang là con lợn vậy.

Ron bước về phía lễ tân, anh thản nhiên dùng dao để chặt đứt khóa cửa, sau đó là một hồi chuông báo động ma thuật tự động vang lên, anh thoáng chốc đã nghĩ 'Ma thuật tiện lợi thế này bảo sao khoa học ít phát triển'.

Ron đi tới phía bàn làm việc của nhân viên, nhưng chợt nhận ra nơi này có một cuốn sách da nằm lơ lửng trên không.

Nó trông cũ rích, đầy vết mực loang lổ, và mang theo một mùi hương khó tả, một mùi có thể nói như mùi người già.

"…Có vẻ như nó là cuốn sách ghi lại các cuốn sách được đăng kí và cất ở đây, nhưng nó đã được bảo mật bằng một phép thuật đặc biệt".

Ron nói với Emy, hàm ý là để xem cô có cách nào không, là một người lăn lộn trong thế giới ngầm, Ron có nhiều cách để mở nó ra, nhưng anh sợ rằng thân phận của mình sẽ bị phát hiện.

"…So với một cậu nhóc mười năm tuổi, em lại khá bạo gan đấy, xông vào nhà dân và thản nhiên phá khóa luôn".

Emy châm chọc Ron, nhưng hiển nhiên có sự ngờ vực ẩn sâu, Ron không đáp lời, anh thản nhiên né người ra để Emy đi vào.

"…Là một loại khóa đơn giản, nhà làm, dường như không hẳn để phòng trộm mà là phòng những người không thích hợp hơn".

Emy nhìn xuyên qua lớp băng quanh mắt để quan sát cuốn sách lơ lửng, đây không phải trò đùa về người mù, mà là xuyên qua lớp băng quanh mắt hiện lên hai tia sáng vàng soi xét cẩn thận.

'Ma thuật Nhãn'.

Ron nghĩ, đó cũng là ma thuật khá đặc biệt.

Điểm mạnh của ma thuật Nhãn là một điều khá xa lạ, bởi nó chưa bao giờ là kiểu chiến đấu hay hỗ trợ, nhưng nó mạnh mẽ ở một chỗ: nó không bao giờ dựa vào một điều kiện cụ thể.

Rắc~

Một tiếng nứt vỡ vang lên từ phía Emy, và rồi một câu nói vang lên.

"Được rồi, hãy nhanh lấy cuốn sách em cần đi Ron".

Ron nghe vậy, gật đầu rồi kêu.

"Có thể tìm cuốn:Trần trụi cơ thể của thây ma được không?"

Nghe thấy lời đó, Emy giật mình một chút, rồi cô nhìn Ron.

"…Anh không bị ái tử thi đúng chứ?"

"Tôi chính là tử thi".

 

More Chapters