Sau những ngày dài lặn lội khắp chín ngọn núi của Thiên Kiếm Tông để "học lỏm" từ các vị trưởng lão, Lục Vân trở về hang động của mình trên đỉnh Tuyết Liên với một túi kiến thức hỗn tạp nhưng vô cùng quý báu. Cậu bé sáu tuổi, với trí tuệ có phần chín chắn hơn bạn đồng lứa, đã sớm nhận ra một chân lý khắc nghiệt của giới tu hành: Các vị tiền bối có thể chỉ cho cậu con đường, nhưng bước chân đi trên con đường đó phải là của chính cậu. Sư phụ dạy đạo, nhưng tu hành là ở cá nhân.
Nhắc đến sư phụ, Lục Vân lại không khỏi dở khóc dở cười. Tuyết Nhược Vũ – vị Tông chủ trẻ tuổi, xinh đẹp thoát tục như tiên nữ giáng trần – dường như vẫn đang chìm đắm trong trạng thái "bế quan" đặc biệt. Nàng không bế quan để đột phá tu vi, mà là để nghiên cứu mớ sách vở cổ xưa về cách làm sao để dạy dỗ một đứa trẻ sáu tuổi mà không làm nó... tẩu hỏa nhập ma. Có lẽ đối với một vị Chí Tôn có thể dời non lấp bể như nàng, việc giải thích thế nào là "linh khí" cho một đứa nhỏ còn khó hơn cả việc trấn áp một vạn ma quân.
Dù không trực tiếp xuất hiện, nhưng sự quan tâm của Tuyết Nhược Vũ dành cho đồ đệ lại vô cùng thiết thực, nếu không muốn nói là... xa hoa đến mức cực đoan. Cứ cách vài ngày, ngay trước cửa hang động của Lục Vân lại xuất hiện một lọ ngọc bích tinh xảo. Bên trong chứa đầy những viên đan dược đỏ rực, lấp lánh như những hạt hồng ngọc thượng hạng, tỏa ra mùi hương thanh khiết làm chấn động tâm tỳ. Kèm theo đó luôn là một mảnh giấy nhỏ, nét chữ thanh mảnh nhưng đầy vẻ uy nghiêm của người đứng đầu tông môn:
"Ăn hết chỗ này, không được lười biếng."
Lục Vân nhìn những viên đan dược trị giá hàng trăm, hàng ngàn linh thạch mà thở dài một cái. Cậu bé bốc một vốc, bỏ vào miệng nhai rôm rốp như thể đang ăn kẹo hồ lô ở phiên chợ làng Thanh Vân năm nào. Nếu cảnh tượng này lọt vào mắt các đệ tử ngoại môn – những người phải tích góp điểm cống hiến cả năm trời mới đổi được một viên linh đan hạ phẩm – chắc chắn họ sẽ tức đến mức hộc máu mà chết tại chỗ. Mỗi viên thuốc cậu nuốt vào đủ để một gia đình phàm nhân sống sung túc ba đời không lo cơm áo, vậy mà ở đỉnh Tuyết Liên này, chúng chỉ là món "ăn vặt thay cơm" cho một đứa trẻ sáu tuổi.
Tuy nhiên, "cơm" này không hề dễ nuốt. Ngay khi đan dược tan ra, một luồng dược lực hỏa thuộc tính nóng bỏng như dung nham bùng nổ trong cơ thể nhỏ bé của Lục Vân. Máu huyết của cậu bắt đầu sôi sục, da thịt ửng đỏ lên như một thanh sắt đang nung trong lò rèn. Để tiêu hóa nguồn năng lượng khổng lồ và cuồng bạo này, Lục Vân biết mình không thể chỉ ngồi yên trong hang. Cậu cần một nơi có thể giúp cậu kìm hãm cái nóng và rèn luyện ý chí.
Địa điểm đó chính là Thác Hàn Băng nằm ở phía sau đỉnh Tuyết Liên.
Đó là một ngọn thác hùng vĩ đổ xuống từ đỉnh núi tuyết vĩnh cửu, dòng nước mang theo cái lạnh thấu xương, có thể đóng băng một con trâu mộng trong chớp mắt. Nhưng điều kỳ lạ khiến nơi đây trở thành cấm địa tu luyện chính là dòng địa hỏa ngầm chảy xuyên qua lòng đá dưới chân thác. Sự giao thoa giữa cái lạnh tột cùng của băng tuyết và cái nóng hầm hập từ lòng đất tạo nên một vùng không gian âm dương cân bằng, nhưng cũng vô cùng khắc nghiệt.
Lục Vân cởi bỏ hài lụa, đôi chân trần nhỏ nhắn bước lên những phiến đá phủ đầy rêu phong và băng mỏng. Cậu chậm rãi tiến vào giữa dòng nước đổ, ngồi xếp bằng trên một phiến đá trơn nhượt ngay dưới tâm thác.
Ầm!
Dòng nước nặng hàng ngàn cân dội thẳng xuống đỉnh đầu. Cái lạnh buốt giá ngay lập tức thấm vào từng lỗ chân lông, muốn đóng băng cả hơi thở của cậu. Cùng lúc đó, dược lực trong bụng lại bốc hỏa, tạo ra một sự xung đột dữ dội ngay trong kinh mạch. Cơ thể nhỏ bé của Lục Vân run lên bần bật, răng đánh vào nhau lập cập. Nỗi đau đớn như bị hàng ngàn cây kim châm cứu xuyên qua người khiến đôi mắt cậu đỏ hoe.
Thế nhưng, trong ánh mắt đó không hề có một tia sợ hãi hay lùi bước. Lục Vân siết chặt nắm tay, ép mình nhớ lại những lời khẩu quyết trong Hỏa Vân Kiếm Kinh. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng tách biệt cảm giác đau đớn ra khỏi ý thức. Cậu bắt đầu cưỡng ép bản thân tiến vào trạng thái mà Đại trưởng lão từng nhắc tới: "Thái Thượng Vong Cơ".
Đó là một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối của tâm hồn, nơi mà ngoại vật không thể xâm phạm, đau đớn không thể lay chuyển.
Thời gian dường như ngưng đọng. Tiếng thác đổ ầm ầm như sấm bên tai bắt đầu mờ dần, rồi biến mất hẳn. Cái lạnh thấu xương và cái nóng bỏng rát không còn là nỗi đau, mà trở thành những dòng chảy năng lượng rõ rệt xung quanh cơ thể. Thế giới trong tâm thức của Lục Vân trở nên tĩnh mịch đến lạ kỳ, chỉ còn lại nhịp tim đập đều đặn và dòng linh khí đỏ rực đang luân chuyển.
Xung quanh cậu, hơi nước bốc lên nghi ngút do sự gặp nhau giữa nước lạnh và hỏa khí phát ra từ cơ thể. Lục Vân như một đóa sen lửa nở rộ giữa lòng thác băng. Cậu không còn cảm thấy mình là một đứa trẻ sáu tuổi yếu ớt, mà cảm thấy mình là một phần của ngọn thác, một phần của địa hỏa, một phần của trời đất bao la.
Sự tĩnh lặng này chính là chìa khóa mà các thiên tài khác thường bỏ qua vì quá nôn nóng đạt được sức mạnh. Với linh căn trung phẩm, Lục Vân biết mình không thể chạy nhanh hơn người khác, nhưng cậu có thể đi vững hơn bất cứ ai. Trong cơn bão của dược lực và băng giá, tâm hồn cậu vẫn như mặt hồ phẳng lặng, chờ đợi khoảnh khắc để thực sự "chạm" vào cánh cửa của tu tiên giới.
Ở phía xa, trên một mỏm đá phủ tuyết, một bóng trắng mảnh mai đang lặng lẽ đứng quan sát. Tuyết Nhược Vũ nhìn đệ tử của mình đang ngồi kiên định dưới thác nước, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một tia xót xa, nhưng nhiều hơn cả là sự tự hào. Nàng siết chặt thanh trâm ngọc trong tay, khẽ thì thầm vào gió:
"Đồ nhi, nếu ngươi đã kiên trì đến thế, sư phụ nhất định sẽ không để ngươi phải thất vọng."
Trận chiến với sự tĩnh lặng của Lục Vân chỉ mới bắt đầu, nhưng hỏa chủng trong tim cậu đã bắt đầu rèn giũa ra những tia lửa đầu tiên của một vị vương giả tương lai.
