Mặt trời khuất dạng sau những rặng núi đá vôi xám xịt, để lại một vùng không gian chìm trong ánh hoàng hôn tím thẫm đầy tử khí. Trước mắt Lục Vân lúc này chính là Huyết Lang Cốc – cái tên nghe thôi đã đủ khiến những đệ tử ngoại môn nhát gan phải rùng mình. Không giống như vẻ tiên linh thanh khiết của Thiên Kiếm Tông, thung lũng này quanh năm bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, mang sắc đỏ quạch kỳ dị như thể được tưới bằng máu khô lâu ngày. Trong làn gió rít qua khe đá, phảng phất mùi tanh nồng đặc trưng của thú dữ và mùi ẩm mục của lá thối.
Lục Vân hít một hơi thật sâu, cảm giác vị tanh lợm giọng thấm vào cuống họng. Cậu bé bảy tuổi, vóc dáng nhỏ bé khoác trên mình bộ đồ đệ tử Thiên Kiếm Tông vốn dĩ trắng sạch, nay đã lấm lem bụi đường. Cậu đứng đơn độc trước lối vào thung lũng, tay nắm chặt chuôi kiếm sắt bình thường. Ở đây, không còn sự bảo hộ của trận pháp tông môn, không còn tiếng chuông cảnh tỉnh, và quan trọng nhất – không còn hơi ấm tỏa ra từ sư tôn Tuyết Nhược Vũ. Chỉ có cậu và bóng đêm đang dần nuốt chửng vạn vật.
Càng tiến sâu vào lòng cốc, ánh sáng càng trở nên xa xỉ. Lục Vân chọn một hốc đá tương đối khuất gió để dừng chân. Bài học đầu tiên khi rời xa đỉnh Tuyết Liên chính là sự sinh tồn cơ bản. Không có pháp thuật sưởi ấm tự động, cậu phải lom khom nhặt nhạnh những cành củi khô còn sót lại sau cơn mưa sương ban chiều.
Lần đầu tiên trong đời, Lục Vân tự mình nhóm lửa. Cậu không dùng hỏa diễm pháp thuật ngay lập tức để tiết kiệm linh lực, mà dùng đá lửa đánh thủ công. Khi ngọn lửa nhỏ bùng lên, soi sáng một góc tối, Lục Vân mới tạm thở phào. Nhưng sự yên bình đó ngắn chẳng tày gang.
Từ trong bụi rậm đen kịt, những âm thanh sột soạt bắt đầu vang lên. Cậu cảm thấy sống lưng lạnh toát, một luồng áp lực vô hình bủa vây lấy cơ thể – đó chính là sát khí. Lần đầu tiên đối mặt với sát khí thực thụ, tim Lục Vân đập loạn nhịp, bàn tay nhỏ bé đổ mồ hôi lạnh. Trong bóng tối, từng đôi, từng đôi mắt xanh lè như quỷ hỏa bắt đầu xuất hiện. Đó là bầy Hắc Phong Lang – loài yêu sói nổi tiếng với sự tàn nhẫn và tốc độ.
Lũ sói không tấn công ngay. chúng kiên nhẫn đi vòng quanh ngọn lửa, tìm kiếm sơ hở của con mồi nhỏ bé. Lục Vân biết mình không thể ngủ, cũng không thể lơ là. Cậu đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Một đứa trẻ bảy tuổi, trong hoàn cảnh này, thông thường sẽ hoảng sợ mà khóc thét, nhưng Lục Vân lại nghiến chặt răng, cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại.
Cơn đói bắt đầu cồn cào trong bụng, nhưng cảm giác đe dọa từ bầy sói còn mãnh liệt hơn. Lục Vân nhắm mắt lại. Thay vì dùng đôi mắt phàm trần bị sương mù che khuất, cậu vận dụng trạng thái Thái Thượng Vong Cơ mà cậu đã rèn luyện suốt nhiều tháng dưới thác nước lạnh giá.
Thế giới xung quanh bỗng chốc biến đổi trong tâm thức của cậu. Tiếng gió rít, tiếng lá khô rụng, và cả tiếng thở dốc đầy mùi hôi hám của bầy sói trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cậu không nhìn bằng mắt, mà cảm nhận bằng sự rung động của linh khí trong không khí.
Kỳ lạ thay, chính trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc này, hỏa linh căn trung phẩm trong người Lục Vân bỗng nhiên trở nên nhạy cảm đến cực độ. Nó không còn là một luồng nhiệt lượng ổn định như lúc cậu ngồi thiền, mà bắt đầu mạch động theo nhịp tim của cậu, tựa như một con mãnh thú đang bị khiêu khích. Cậu cảm thấy dòng linh lực hỏa hệ trong kinh mạch bắt đầu nóng lên, sôi sục và sắc bén. Lục Vân chợt nhận ra: Hỏa không chỉ là sự sống, hỏa còn là sự hủy diệt để bảo vệ sinh mệnh.
Gào!
Một bóng đen khổng lồ bất thình lình phóng ra từ bụi rậm phía sau lưng Lục Vân. Đó là con sói đầu đàn, to lớn hơn hẳn đồng loại với lớp lông đen mượt như nhung và bộ nanh sắc lẹm. Nó chọn thời điểm Lục Vân vừa khẽ nhúc nhích để tung ra cú vồ chí mạng.
Nếu là sáu tháng trước, Lục Vân chắc chắn sẽ đứng hình vì sợ hãi. Nhưng lúc này, trong tâm thức của cậu, quỹ đạo chuyển động của con sói hiện ra rõ mồn một như một thước phim quay chậm. Cậu không né tránh một cách vụng về, cũng không sử dụng những chiêu thức kiếm pháp hoa mỹ nhưng thiếu thực dụng mà cậu từng xem qua.
Lục Vân xoay người, chân trái làm trụ, tay phải cầm kiếm sắt đâm ra một chiêu đơn giản nhất: Trực Kiếm.
Thế nhưng, chiêu trực kiếm này không hề tầm thường. Toàn bộ hỏa linh lực trong người cậu dồn nén vào mũi kiếm, khiến thanh sắt bình thường phát ra tiếng rít xé gió.
Phập!
Thanh kiếm xuyên thẳng qua lớp da dày, đâm ngập vào yết hầu của con sói đầu đàn ngay giữa không trung. Sức nặng của con quái vật đẩy Lục Vân lùi lại vài bước, nhưng tay cậu vẫn giữ vững chuôi kiếm. Máu nóng từ cổ con sói bắn tung tóe, nhuộm đỏ khuôn mặt non nớt và bộ đồ đệ tử của cậu.
Con sói đầu đàn giãy giụa rồi tắt thở, đổ sụp xuống ngay trước mặt Lục Vân. Mùi máu tươi nồng nặc sộc vào mũi. Theo bản năng tự nhiên, một đứa trẻ sẽ cảm thấy buồn nôn khi lần đầu giết chóc, nhưng Lục Vân lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tim cậu đập nhanh, không phải vì sợ, mà vì một sự hưng phấn nguyên thủy nhất – bản năng chiến đấu của một kiếm tu.
Cậu đưa tay lau vệt máu trên mặt, đôi mắt vốn đen láy giờ đây ánh lên một tia đỏ thẫm của hỏa diễm. Bầy sói xung quanh thấy thủ lĩnh bị giết chỉ trong một chiêu, bắt đầu lộ vẻ sợ hãi, chúng gầm gừ rồi lùi dần vào bóng đêm.
Lục Vân đứng đó, giữa vũng máu và ngọn lửa đang tàn, hơi thở hổn hển nhưng ánh mắt lại sáng rực. Cậu nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn về phía sâu trong Huyết Lang Cốc. Bài học đầu tiên của sư tôn thật khắc nghiệt, nhưng nó đã lột bỏ lớp vỏ bọc yếu ớt của một đứa trẻ làng quê.
"Thần tiên... đúng là không dễ đến." Lục Vân thì thầm, giọng nói đã mất đi vẻ run rẩy của lúc chiều. "Nhưng con đường này, con bắt đầu thấy thích rồi."
Đêm đó, Lục Vân ngồi bên xác sói, thanh kiếm sắt không rời tay. Cậu không ngủ, nhưng tâm cảnh lại đạt đến một sự thăng hoa chưa từng có. Bản năng chiến đấu đã thức tỉnh, và hỏa chủng trong lòng cậu đã chính thức nhuộm màu sắc của máu và ý chí sinh tồn.
