Cherreads

Chapter 42 - Chương 42: Về Làng Thăm Cha Mẹ

Con đường mòn dẫn về ngôi làng nhỏ năm xưa giờ đây đã xanh mướt cỏ dại. Tám năm trôi qua, cảnh vật dường như không thay đổi mấy, vẫn là rặng tre già rì rào trong gió, vẫn là cánh đồng lúa thơm mùi bùn đất quê hương. Nhưng đứa trẻ gầy gò, xanh xao năm sáu tuổi ngày ấy, giờ đây trở về với một diện mạo hoàn toàn khác.

Lục Vân bước đi thong thả trên con đường làng. Cậu không còn mặc bộ đồ Giám sát đen tuyền lạnh lẽo thường ngày, mà khoác trên mình một bộ trường bào trắng tinh khôi, thêu những vân mây mờ ảo. Trên lưng, thanh kiếm gỗ sồi đơn sơ nhưng toát lên linh khí đã trở thành người bạn đồng hành không thể thiếu. Ở tuổi mười bốn, vóc dáng cậu thanh thoát, gương mặt tuấn lãng với khí chất tiên phong đạo cốt khiến cậu như một đóa hoa sen trắng nổi bật giữa chốn bụi trần.

Sự xuất hiện của một thiếu niên với vẻ ngoài thoát tục ngay lập tức khiến ngôi làng nhỏ trở nên xôn xao. Đám trẻ con đang chơi đùa bỗng dừng lại, ngơ ngác nhìn theo. Các cụ già đang ngồi hóng mát dưới gốc đa đầu làng cũng nheo mắt, tay run run chỉ trỏ:

"Tiên nhân! Có vị tiên nhân nào ghé thăm làng ta rồi!"

Tiếng hô hoán lan rộng, dân làng hiếu kỳ đổ ra đường mỗi lúc một đông. Trong đám đông ấy, có hai dáng người khắc khổ, mái tóc đã lốm đốm bạc, đang đứng tựa vai nhau trước hiên một ngôi nhà tranh cũ kỹ. Đó chính là cha và mẹ của Lục Vân. Thời gian và sự lam lũ đã hằn sâu những nếp nhăn trên trán họ, đôi mắt họ mờ đục nhìn về phía vị "tiên nhân" đang tiến lại gần.

Lục Vân nhìn thấy cha mẹ, trái tim vốn đã rèn giũa cứng như thép trong bốn năm bế quan bỗng chốc mềm lại. Mọi ký ức về bát cháo loãng đêm đông, về hơi ấm của bàn tay mẹ vỗ về lúc ốm đau ùa về như thác lũ. Cậu không thể giữ vẻ lạnh lùng thêm một giây nào nữa.

Trước sự ngỡ ngàng của hàng trăm đôi mắt, vị "tiên nhân" cao quý ấy bỗng dừng bước trước mặt đôi vợ chồng già. Đôi mắt đỏ thẫm nhàn nhạt của cậu bỗng chốc nhòa lệ, khuôn mặt trở nên hiền lành, nhu thuận như chưa từng biết đến giết chóc.

Bịch!

Lục Vân quỳ rụp xuống mặt đất đầy cát bụi, đầu gối chạm mạnh vào nền đất quê hương. Cậu nức nở, giọng nói run rẩy vang lên giữa không gian im phặng phắc:

"Cha... Mẹ... con là Vân nhi đây. Con đã quay về rồi!"

Cả ngôi làng bàng hoàng như bị sét đánh. Cha Lục Vân đánh rơi cả chiếc cuốc trên tay, đôi môi run rẩy không nói nên lời. Mẹ cậu thì lảo đảo bước tới, đôi bàn tay gầy guộc, thô ráp run rẩy chạm vào khuôn mặt của thiếu niên trước mặt.

"Vân nhi? Có thật là Vân nhi của mẹ không? Thằng bé đen nhẻm, yếu ớt năm đó..."

"Là con! Đúng là thằng bé Lục Vân rồi! Nhìn nốt ruồi ở dái tai kìa!" – Một bà lão trong làng hét lên kinh ngạc.

Cả ngôi làng vỡ òa. Người ta không thể tin được đứa trẻ mà họ từng nghĩ đã chết đâu đó nơi núi rừng hoang vu, hay làm kẻ hầu người hạ nơi xa xôi, nay lại trở thành một vị tiên nhân rực rỡ đến nhường này.

Lục Vân ôm lấy đôi chân gầy guộc của cha mẹ, để mặc cho những giọt nước mắt rơi xuống. Trong khoảnh khắc ấy, cậu không còn là thiên tài Kiếm Tâm, không phải là Giám sát quyền uy, cậu chỉ là đứa con đi xa trở về.

Đêm đó, Lục Vân ở lại trong ngôi nhà tranh cũ. Cậu ngồi lặng lẽ bên giường khi cha mẹ đã ngủ say sau một ngày quá đỗi xúc động. Cậu khẽ đặt tay lên trán họ, vận hành linh lực hỏa hệ nhưng cực kỳ dịu nhẹ, chuyển hóa nó thành hơi ấm truyền vào cơ thể hai người.

Linh lực tinh thuần của một tu sĩ Minh Tuyền cảnh từ từ gột rửa những căn bệnh kinh niên, thông suốt kinh mạch và bồi bổ sinh cơ cho họ. Sau đêm nay, cha mẹ cậu sẽ khỏe mạnh như tuổi đôi mươi, bách bệnh không xâm lấn, thọ mệnh được kéo dài thêm hàng chục năm.

Trước khi trời sáng, Lục Vân lặng lẽ đặt một bao vải nặng trĩu bạc và một vài lọ đan dược bổ dưỡng lên bàn. Cậu đứng ở cửa, nhìn lại ngôi nhà một lần cuối.

"Cha, mẹ... ơn sinh thành con đã báo đáp một phần. Con đường phía trước của con đầy rẫy máu và lửa, con không thể đưa hai người đi cùng. Mong hai người một đời bình an."

Lục Vân hít một hơi thật sâu, ánh mắt lại trở nên kiên định và lạnh lùng như trước. Cậu xoay người, tà áo trắng bay phấp phới, biến mất vào màn sương sớm của núi rừng. Một chút tơ vương hồng trần cuối cùng đã được cậu cắt đứt tại đây. Từ giờ trở đi, tâm trí cậu sẽ chỉ dành cho kiếm, và cho vị sư tôn trên đỉnh Tuyết Liên kia.

More Chapters