Trong không gian chật hẹp của hang động ngầm, cuộc đối đầu giữa Lục Vân và con Địa Long Ma Thú cấp 3 diễn ra với một áp lực nghẹt thở. Những dòng dung nham chảy tràn dưới chân thỉnh thoảng lại bắn tung tóe khi con quái vật quất mạnh chiếc đuôi đầy gai thép xuống mặt đất.
Dù đã bước chân vào Trúc Cơ cảnh, có đủ thực lực để dùng linh lực tuyệt đối trấn áp con thú ngay lập tức, nhưng Lục Vân lại không làm vậy. Cậu đứng yên trên một phiến đá nhô ra, đôi mắt đỏ thẫm bình thản quan sát từng chuyển động của đối phương. Đối với cậu, con ma thú với lớp vảy bất hoại này chính là "bao cát" hoàn hảo nhất để mài dũa bộ kiếm pháp Thái Cổ vừa mới lĩnh hội.
Khổ Chiến Trong Gang Tấc
Con Địa Long gầm lên, thân hình đồ sộ của nó lao đi với tốc độ kinh người, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài nặng nề. Nó há to cái miệng đầy răng cưa, phun ra một luồng hắc vụ chứa kịch độc liệm cốt. Lục Vân không lùi, cậu vận hành linh lực bao phủ toàn thân, tạo thành một lớp màng hỏa diễm tinh thuần để ngăn cách độc khí.
Cậu bắt đầu di chuyển. Thân ảnh Lục Vân như một vệt lửa ảo diệu, len lỏi qua những kẽ hở giữa móng vuốt và hàm răng của con thú. Mỗi lần lướt qua, cậu lại vung thanh kiếm gỗ sồi lên, gõ nhẹ vào những điểm khác nhau trên lớp vảy của Địa Long.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng va chạm vang lên như tiếng búa rèn đập vào sắt nguội. Lục Vân đang dùng thần thức để cảm nhận cấu trúc linh lực bên trong cơ thể con thú, tìm kiếm sự liên kết giữa các phiến vảy và kinh mạch của nó.
"Quả nhiên là ma thú cổ xưa, lớp vảy này đã được linh thạch cực phẩm tôi luyện đến mức gần như vô khuyết," Lục Vân thầm đánh giá.
Con Địa Long sau nhiều lần vồ hụt trở nên điên tiết. Nó cuộn tròn thân mình lại như một quả cầu gai khổng lồ, sau đó bung tỏa ra một luồng thổ linh lực chấn động, khiến trần hang bắt đầu sụp xuống những khối đá nặng hàng tấn. Lục Vân nhún người nhảy lên không trung, ngự trên linh khí, đôi mắt cậu lúc này bỗng nhiên mất đi tiêu cự, toàn bộ tâm trí dồn vào việc vận hành bí pháp Phần Thiên Trảm Không.
"Kiếm Đến!!" – Uy Lực Thái Cổ
Nhận thấy thời cơ đã chín muồi, Lục Vân không còn đùa giỡn nữa. Cậu đứng lơ lửng giữa hư không, thanh kiếm gỗ sồi trong tay bỗng dưng bốc cháy dữ dội, nhưng ngọn lửa không phải màu đỏ mà là một màu tím nhạt – dấu hiệu của nhiệt độ đã đạt đến mức cực hạn của hỏa diễm.
Lục Vân đưa tay trái ra không trung, năm ngón tay xòe rộng, cậu gầm lên một tiếng vang vọng cả hang động:
"KIẾM ĐẾN!!"
Ngay lập tức, luồng kiếm ý Thái Cổ mà cậu vừa lĩnh hội từ tàn hồn của vị tiền bối trong hang bùng phát. Không gian xung quanh Lục Vân đột ngột co rút lại. Những mảnh vỡ kiếm khí vô hình từ bốn phương tám hướng hội tụ về phía cậu, bao bọc lấy thanh kiếm gỗ, tạo thành một thanh cự kiếm bằng năng lượng dài hơn ba trượng, rực rỡ và sắc bén đến mức không thể nhìn trực diện.
Cảm nhận được mối đe dọa tử vong, con Địa Long gầm thét kinh hoàng, nó phun ra toàn bộ tinh huyết để tăng cường lớp phòng ngự trên vảy lưng, định liều mạng chống trả.
"Phần Thiên Trảm Không – Đệ Nhất Thức: Tàn Ảnh Thiêu Không!"
Lục Vân vung kiếm xuống. Nhát kiếm này không hề nhanh, nhưng nó mang theo một quy luật của không gian. Thanh kiếm đi đến đâu, không khí ở đó bị đốt cháy và giãn nở cực độ, tạo thành một vết cắt đen ngòm trong hư không.
Xoẹt!
Nhát kiếm chém trúng ngay sống lưng của Địa Long. Lớp vảy cứng như sắt thép mà Lục Vân từng khó lòng xuyên thủng, nay dưới uy lực của bí pháp Thái Cổ, trông không khác gì một miếng đậu phụ bị dao nóng cắt qua. Nhát kiếm xuyên thấu tử huyệt, từ lưng xuyên thẳng qua tim của con thú.
Thu Hoạch Yêu Đan
Con Địa Long Ma Thú khựng lại trong giây lát, đôi mắt xanh biếc tràn đầy sự không cam lòng rồi từ từ tắt lịm ánh sáng. Thân hình đồ sộ của nó đổ sầm xuống, gây ra một cơn địa chấn nhỏ trong hang ngầm.
Lục Vân đáp xuống đất, thanh kiếm gỗ sồi trong tay cậu sau nhát chém cuối cùng cũng đã hoàn toàn hóa thành tro bụi, chỉ còn lại chuôi kiếm đen kịt. Cậu nhìn chuôi kiếm với vẻ luyến tiếc, rồi quay sang cái xác của con thú.
Cậu dùng linh lực rạch một đường chính xác ở vị trí ngực của Địa Long. Từ bên trong, một viên tròn trịa to bằng nắm tay, tỏa ra ánh sáng xanh lục đậm đặc lướt ra ngoài. Đó là Yêu Đan Ma Thú cấp 3. Viên yêu đan này chứa đựng toàn bộ tinh túy thổ hệ và hỏa hệ mà con thú đã tích lũy vạn năm, là nguyên liệu cực phẩm để gia trì cho thanh kiếm mới hoặc dùng để luyện chế đan dược cấp cao.
"Vất vả rồi, Tiểu Hỏa," Lục Vân mỉm cười, đưa viên yêu đan cho con hồ ly nhỏ ngửi thử. Tiểu Hỏa hưng phấn kêu "chi chi", nhảy múa trên vai cậu.
Trận chiến này không chỉ mang về cho Lục Vân một viên yêu đan quý giá, mà quan trọng hơn, nó đã giúp cậu hoàn toàn làm chủ được thức đầu tiên của bộ kiếm pháp Thái Cổ. Tâm cảnh Trúc Cơ của cậu giờ đây đã được tôi luyện qua máu và lửa, trở nên vững chắc hơn bao giờ hết.
Lục Vân cất yêu đan vào nhẫn trữ vật, nhìn lại hang động lần cuối rồi quay người bước ra ngoài. Bão tuyết bên ngoài chắc đã tàn, và hành trình trở về Thiên Kiếm Tông để rèn kiếm của cậu giờ đây đã có đầy đủ mọi mảnh ghép hoàn hảo nhất.
