Đêm sâu thẳm, đỉnh Tuyết Liên chìm trong một sự tĩnh lặng đến lạ kỳ. Tuyết ngừng rơi, gió ngừng rít, dường như ngay cả vạn vật cũng đang nín thở trước một cơn bão ngầm sắp sửa ập đến. Bên trong gian điện thanh nhã, Lục Vân đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn. Cậu không còn ở hình hài đứa trẻ, mà là một vị thư sinh nho nhã với mái tóc đen xõa dài, đôi mắt nhắm hờ, hơi thở quy luật như nhịp đập của chính ngọn núi này.
Suy Diễn Thiên Cơ
Dù đang tĩnh tọa, nhưng thần thức của Lục Vân đã đạt đến cảnh giới Bỉ Ngạn đỉnh phong, tỏa ra như một mạng nhện vô hình bao phủ khắp vạn dặm Thiên Kiếm Tông.
Bỗng nhiên, đôi lông mày của cậu khẽ nhướng lên. Hai ngón tay phải của Lục Vân bắt đầu bấm quyết, vận hành thuật toán suy diễn mà cậu đã học được từ những tàn tích Hoang Cổ. Trong tâm trí Lục Vân, những dòng chảy của nhân quả và vận mệnh hiện ra rõ mồn một. Cậu nhìn thấy luồng hắc khí tanh nồng của ma tộc đang len lỏi ở phía sau núi, nhìn thấy những gương mặt già nua chứa đầy sự hận thù của đám tàn dư phe Nhị trưởng lão đang lén lút bố trí "Phệ Linh Trận".
"30 dặm về phía Tây Bắc... hang động Cổ Sát." Lục Vân lẩm bẩm, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. "Sâu bọ trong bóng tối, rốt cuộc cũng không chịu nổi sự cô đơn."
Cậu không cần đứng dậy, cũng không cần rút kiếm. Đối với những kẻ này, việc để cậu phải dùng đến Xích Diễm Thanh Liên đã là một sự sỉ nhục đối với thanh thần kiếm. Lục Vân muốn kết thúc tất cả một cách gọn gàng nhất, sạch sẽ nhất, để không làm vẩn đục không khí thanh khiết của đỉnh Tuyết Liên, và quan trọng nhất là không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của sư tôn Tuyết Nhược Vũ ở gian phòng bên cạnh.
Tuyệt Kỹ: Dịch Linh Ấn
Lục Vân từ từ đưa bàn tay trái lên, lòng bàn tay hướng lên trời. Linh lực dung nham trong đan điền cậu bắt đầu vận chuyển một cách âm thầm nhưng mãnh liệt, n n ép lại thành một điểm tinh hoa duy nhất. Đây là một tuyệt kỹ cậu đã ngộ ra trong 7 năm bế quan, được gọi là "Dịch Linh Ấn" – một chiêu thức lấy linh lực thiên địa làm nền tảng, biến hóa thành ý chí của người thi triển.
Cùng lúc đó, tại hang động Cổ Sát, Hắc Sát Ma tướng và đám phản động đang chuẩn bị kích hoạt trận pháp.
"Nhanh lên! Khi trăng khuất sau mây chính là lúc chúng ta ra tay!" Một lão già thúc giục, tay cầm một viên trận nhãn rực ánh huyết quang.
Hắc Sát cười gằn, ma khí trên người hắn bùng phát: "Lục Vân, nợ máu ở phương Nam, đêm nay ta sẽ bắt ngươi trả cả vốn lẫn..."
Hắn chưa kịp nói hết câu, bỗng nhiên cảm thấy một áp lực kinh hồn từ trên đỉnh đầu giáng xuống. Toàn bộ hang động rung chuyển, nhưng không phải do địa chấn, mà do bầu không khí bị ép nén đến mức cực hạn.
"Cái gì đó?" Đám phản động kinh hoàng nhìn lên.
Xuyên qua trần hang động, một bàn tay khổng lồ rực rỡ ánh vàng kim và đỏ thẫm hiện ra từ chín tầng mây. Bàn tay đó to hàng trăm trượng, các đường chỉ tay rõ nét như những dòng sông dung nham cuồn cuộn, che lấp toàn bộ bầu trời phía trên khu vực phía sau núi. Đây chính là Dịch Linh Ấn – bàn tay của thượng đế đang giáng xuống sự trừng phạt.
Xóa Sổ Trong Nháy Mắt
"Không! Chuyện này không thể nào!" Hắc Sát gào thét, hắn nhận ra hơi thở này. Đây là hơi thở của kẻ mà hắn căm thù nhất, nhưng nó đã mạnh hơn gấp mười lần so với trận chiến phương Nam.
Hắn điên cuồng thi triển huyết độn, đám phản động cũng liều mạng tung ra tất cả bảo vật phòng thân. Nhưng trước mặt Dịch Linh Ấn, mọi sự kháng cự đều trở nên nực cười. Bàn tay khổng lồ ấy hạ xuống rất chậm nhưng mang theo quy luật không gian khóa chặt mọi ngóc ngách, khiến quân thù không thể nhúc nhích dù chỉ một li.
Uỳnh!
Một tiếng động trầm đục vang lên, nhưng kỳ lạ thay, tiếng nổ đó chỉ giới hạn trong vòng bán kính một dặm xung quanh hang động. Lục Vân đã dùng thần thức tuyệt đối để phong tỏa âm thanh và dư chấn.
Dưới sức ép của Dịch Linh Ấn, toàn bộ hang động Cổ Sát sụp đổ thành bình địa. Hắc Sát Ma tướng, đám trưởng lão phản động cùng mọi âm mưu thâm độc của chúng đều bị nghiền nát thành bụi cám trong nháy mắt. Không có máu chảy lênh láng, không có tiếng kêu la kéo dài. Tất cả đã bị linh lực hỏa hệ tinh thuần bốc hơi hoàn toàn, không để lại dù chỉ một sợi tàn hồn.
Sự Tĩnh Lặng Trở Lại
Trên đỉnh Tuyết Liên, Lục Vân nhẹ nhàng hạ bàn tay xuống. Gương mặt cậu vẫn điềm tĩnh như cũ, không một giọt mồ hôi, không một chút hơi thở dốc. Đối với cậu, tiêu diệt lũ sâu bọ này chỉ như xua đi một đám ruồi nhặng vo ve.
Cậu đứng dậy, bước nhẹ chân về phía cửa sổ, nhìn về hướng Tây Bắc nơi vừa có một ngọn núi biến mất. Trong đêm tối, nơi đó giờ chỉ còn là một vùng đất phẳng lặng, tuyết lại bắt đầu rơi, che phủ lên dấu vết cuối cùng của sự phản bội.
Lục Vân quay người, đi về phía phòng của sư tôn. Cậu khẽ đẩy cửa nhìn vào, thấy Tuyết Nhược Vũ vẫn đang nằm ngủ yên bình, hơi thở đều đặn, gương mặt thanh thoát như một nữ thần băng giá. Một nụ cười ấm áp hiện lên trên môi Lục Vân. Cậu thu liễm toàn bộ uy áp, hóa thân trở lại thành một cậu bé 6 tuổi, rón rén leo lên chiếc ghế nhỏ bên cạnh giường sư tôn, ngồi canh chừng cho nàng.
"Sư tôn, thế giới bên ngoài dù có hỗn loạn đến đâu, chỉ cần có Vân nhi ở đây, sẽ không ai có thể chạm vào một sợi tóc của người."
Sáng hôm sau, khi các đệ tử tuần tra đi ngang qua khu vực phía sau núi, họ chỉ thấy một khoảng đất trống kỳ lạ, nhưng không ai biết rằng đêm qua, một vị thống soái trẻ tuổi đã vừa dùng "một tay che trời" để dẹp tan một cuộc đại nạn cho tông môn. Danh tiếng của Lục Vân vẫn là một bí ẩn đẹp đẽ, còn cậu, lúc này lại đang bận rộn pha trà cho sư tôn, nhận lấy cái xoa đầu khen ngợi vì "ngoan ngoãn".
Mối đe dọa từ phe cánh Nhị trưởng lão và tàn dư Ma tộc tại Thiên Kiếm Tông chính thức bị xóa sổ vĩnh viễn, đặt nền móng cho một giai đoạn phát triển cực thịnh và bình yên của tông môn dưới sự bảo hộ thầm lặng của Lục Vân.
