Cherreads

Chapter 9 - Chương 9: Người Ghi Chép Không Thuộc Về Lịch Sử

Tiếng bước chân vang lên từ sâu trong cánh cửa ánh sáng.

Không gấp gáp.

Không nặng nề.

Mỗi bước chân rơi xuống, không gian quanh cánh cửa rung nhẹ như mặt nước bị gió chạm.

Tro trong thành phố phía dưới ngừng rơi.

Lâm Vô Trần đứng trước ngưỡng cửa tầng ký ức thứ hai.

Bàn tay hắn vẫn còn giữ cảm giác ấm áp từ bàn tay Tô Thanh Nguyệt.

Nhưng khi hắn nhìn xuống…

Hắn không nhớ mình đã nắm tay nàng lúc nào.

Đạo Tàng trong thức hải khẽ rung.

Một dòng chữ hiện lên rồi nhanh chóng mờ đi.

“Cảnh báo: Người đọc đang bước vào vùng không có lịch sử gốc.”

Ánh sáng bên trong cánh cửa đột nhiên tối lại.

Không phải tắt.

Mà giống như ánh sáng đang bị ai đó… viết lại.

Một bóng người bước ra.

Hắn mặc áo dài màu tro nhạt, trên vạt áo có vô số ký tự cổ xưa đang trôi chậm như dòng nước.

Trên lưng hắn đeo một quyển sách.

Không dày.

Không cũ.

Nhưng mỗi khi hắn bước đi, những trang sách tự lật, phát ra âm thanh giống tiếng gió thổi qua nghĩa địa ký ức.

Hắn dừng lại trước Lâm Vô Trần.

Ánh mắt hắn bình thản.

Không có sinh khí.

Nhưng cũng không có sự chết chóc.

“Người đọc mới.”

Hắn nói.

Giọng nói rất nhẹ.

Nhưng vang lên trực tiếp trong tâm trí.

“Ngươi là ai?”

Lâm Vô Trần hỏi.

Bóng người nghiêng đầu.

“Ta là người ghi chép những thứ không còn tồn tại.”

Gió từ tầng ký ức thứ hai thổi ra, mang theo mùi giấy cũ và tro lạnh.

Sinh linh giữ cổng ký ức phía sau quảng trường quỳ xuống.

“Người Ghi Chép…”

Nó thì thầm.

Bóng người bước thêm một bước.

“Ngươi đã từ chối hợp nhất timeline.”

Hắn nói.

“Điều đó khiến ngươi trở thành thứ mà lịch sử không thể chứa.”

Lâm Vô Trần nhìn hắn.

“Ta sẽ bị xóa sao?”

Người Ghi Chép lắc đầu.

“Không.”

“Ngươi sẽ bị viết lại… cho đến khi không còn ai biết phiên bản gốc của ngươi là gì.”

Đạo Tàng rung lên.

Trang kinh trống mở ra.

Một dòng chữ mới xuất hiện:

“Xác nhận: Người đọc đã trở thành thực thể ngoại biên timeline.”

Một cơn đau nhói chạy qua thái dương hắn.

Những ký ức rời rạc lóe lên.

Hắn thấy mình đứng trong sân Thanh Vân Sơn.

Nghe ai đó gọi tên.

Nhưng âm thanh bị xé nát trước khi chạm tới tai hắn.

Hắn nắm chặt tay.

“Ta phải làm gì để không biến mất?”

Người Ghi Chép nhìn hắn rất lâu.

Sau đó hắn tháo quyển sách trên lưng xuống.

Quyển sách không có bìa.

Không có tên.

Hắn mở trang đầu.

Những dòng chữ xuất hiện, rồi biến mất ngay khi Lâm Vô Trần cố đọc.

“Muốn tồn tại ngoài lịch sử…”

Người Ghi Chép nói.

“Ngươi phải học cách ghi chép chính mình.”

Không gian xung quanh họ thay đổi.

Thành phố tro phía dưới biến mất.

Thay vào đó là một thư viện vô tận.

Những kệ sách kéo dài đến chân trời.

Mỗi cuốn sách phát ra ánh sáng yếu ớt, giống như trái tim đang đập chậm.

“Đây là đâu?”

Lâm Vô Trần hỏi.

“Kho lưu trữ của những câu chuyện đã thất bại.”

Người Ghi Chép trả lời.

“Những timeline từng tồn tại… nhưng không được tiếp tục kể.”

Một cơn gió lướt qua thư viện.

Hàng nghìn cuốn sách đồng loạt rung lên.

Một cuốn rơi xuống trước mặt Lâm Vô Trần.

Hắn cúi xuống nhặt.

Trên bìa cuốn sách có một cái tên.

Tên hắn.

Tim hắn khựng lại.

Hắn mở sách.

Trang đầu tiên viết:

“Lâm Vô Trần — người chết trong tầng ký ức thứ nhất.”

Hắn lật trang tiếp theo.

“Lâm Vô Trần — hợp nhất với bản thể ký ức và biến mất khỏi hiện tại.”

Hắn lật thêm.

“Lâm Vô Trần — bị xóa khỏi narrative bởi Absolute Editor.”

Bàn tay hắn run lên.

“Đây là…”

Người Ghi Chép gật đầu.

“Những kết thúc có thể của ngươi.”

Tro từ các cuốn sách xung quanh bắt đầu bay lên.

Chúng tụ lại thành những bóng người mờ ảo.

Những phiên bản khác của Lâm Vô Trần.

Một người quay lưng đi vào bóng tối.

Một người quỳ xuống trước cánh cửa ký ức.

Một người đứng giữa biển tro, ánh mắt trống rỗng.

Tất cả đều nhìn hắn.

Đạo Tàng rung lên dữ dội.

Một dòng chữ xuất hiện:

“Cảnh báo: Timeline thay thế đang cố xâm nhập bản thể.”

Một phiên bản Lâm Vô Trần bước ra khỏi tro.

Hắn mặc đạo bào đen, ánh mắt lạnh lùng.

“Ngươi yếu đuối.”

Phiên bản kia nói.

“Ngươi từ chối hoàn hảo để giữ lại đau khổ.”

Tro quanh hắn hóa thành lưỡi kiếm, bay về phía Lâm Vô Trần.

ẦM!!!

Lâm Vô Trần giơ tay.

Đạo Tàng mở ra.

Những sợi tơ ký ức hiện lên trước mắt hắn.

Hắn nắm lấy một sợi.

Nhưng sợi tơ đó không dẫn đến tương lai.

Nó dẫn đến một ký ức hắn chưa từng sống.

Hắn do dự.

Lưỡi kiếm tro lao tới.

Ngay khoảnh khắc đó—

Một bàn tay chạm vào vai hắn.

Người Ghi Chép.

“Đừng đọc ký ức của kẻ khác.”

“Vậy ta phải làm gì?”

Người Ghi Chép nhìn vào mắt hắn.

“Viết.”

Hắn đưa quyển sách trống cho Lâm Vô Trần.

“Viết phiên bản mà ngươi muốn tồn tại.”

Tro bùng lên quanh thư viện.

Những phiên bản khác của hắn đồng loạt tiến tới.

Đạo Tàng phát sáng.

Bàn tay Lâm Vô Trần run lên.

Hắn mở quyển sách trống.

Ngòi bút bằng ánh sáng xuất hiện trong tay hắn.

Hắn viết dòng đầu tiên.

“Ta vẫn đang sống.”

Khoảnh khắc dòng chữ hoàn thành—

ẦM!!!

Thư viện rung chuyển.

Những phiên bản tro của hắn vỡ vụn.

Các cuốn sách xung quanh phát sáng mạnh hơn.

Người Ghi Chép khẽ mỉm cười.

“Ngươi đã học được điều đầu tiên.”

“Điều gì?”

“Câu chuyện không cần đúng… chỉ cần được tiếp tục.”

Không gian phía sau thư viện mở ra.

Một cánh cửa mới xuất hiện.

Trên cánh cửa khắc vô số sợi tơ đan xen.

Đạo Tàng hiện dòng chữ cuối:

“Người đọc đã đạt quyền ghi chép bản thể.”

Và từ sâu trong cánh cửa mới…

Một tiếng thì thầm vang lên:

“Người dệt vận mệnh… chúng ta đang chờ ngươi.”

More Chapters