Đêm buông xuống thị trấn Thanh Khê.
Những chiếc đèn lồng treo dọc con phố bắt đầu sáng lên, ánh vàng yếu ớt lay động theo gió.
Không khí trở nên yên tĩnh.
Dòng người thưa dần.
Chỉ còn lại tiếng bước chân lẻ loi vọng trên mặt đá lạnh.
Lâm Vô Trần và Tạ Vô Sinh đứng bên bờ sông cuối thị trấn.
Nước sông phản chiếu ánh trăng, nhưng hình bóng hai người chỉ hiện lên mờ nhạt, lúc có lúc không.
Tạ Vô Sinh ngồi xuống bậc đá.
“Ngươi đã thấy rồi.”
Giọng cậu rất nhẹ.
“Đó là kết cục phổ biến nhất của Dị Bản.”
Lâm Vô Trần nhìn dòng nước chảy.
Trong làn sóng lăn tăn, hắn tưởng như thấy những gương mặt mờ nhạt trôi qua.
“Không có cách nào cứu họ sao?”
Tạ Vô Sinh im lặng.
Rất lâu sau, cậu mới đáp:
“Có.”
“Nhưng cái giá… thường là khiến Dị Bản trở thành thứ còn tệ hơn.”
Gió thổi qua mặt sông.
Lâm Vô Trần quay sang.
“Tệ hơn là gì?”
Tạ Vô Sinh nhìn về phía chợ đêm đang tàn dần phía xa.
“Có những Dị Bản từ chối tan biến.”
“Chúng sẽ bám vào ký ức của người khác.”
“Chiếm lấy những câu chuyện không thuộc về mình.”
Đạo Tàng trong thức hải Lâm Vô Trần rung lên rất khẽ.
Một dòng chữ hiện ra rồi mờ dần.
“Phát hiện khả năng Lạc Thế ký sinh.”
Lâm Vô Trần nhíu mày.
“Ngươi từng thấy chưa?”
Tạ Vô Sinh gật đầu.
“Rất nhiều lần.”
Ánh mắt cậu tối lại.
“Những Dị Bản như vậy… thường bị Quan Sát Giả săn đuổi đầu tiên.”
Đúng lúc đó —
Không khí quanh bờ sông đột nhiên lạnh đi.
Mặt nước đang chảy bỗng khựng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn.
Chỉ một nhịp.
Rồi tiếp tục chảy.
Lâm Vô Trần đứng bật dậy.
“Có thứ gì đó đang tới.”
Tạ Vô Sinh cũng đứng lên.
Ánh mắt cậu quét dọc bờ sông.
Xa xa, một bóng người xuất hiện dưới ánh đèn lồng cuối phố.
Một cô gái.
Khoảng mười bảy, mười tám tuổi.
Áo vải lam đơn giản.
Tóc xõa ngang vai.
Cô bước đi rất chậm.
Nhưng điều kỳ lạ là…
Mỗi nơi cô đi qua, ánh đèn lồng phía sau đều tắt dần.
Không phải do gió.
Mà giống như ánh sáng… quên cách tồn tại.
Đạo Tàng rung lên dữ dội.
Một dòng chữ đỏ hiện ra:
“Cảnh báo: Dị Bản bất ổn cấp cao.”
Tạ Vô Sinh siết chặt tay.
“Quá muộn rồi…”
Cô gái dừng lại trước bờ sông.
Ánh mắt nàng trống rỗng.
Nhưng khi nhìn thấy Lâm Vô Trần, ánh mắt ấy bỗng dao động.
“Ngươi…”
Giọng nàng khẽ run.
“Ta nhớ ngươi.”
Lâm Vô Trần khựng lại.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng hắn.
“Chúng ta từng gặp?”
Cô gái tiến thêm một bước.
Không gian quanh nàng bắt đầu méo mó.
Những bóng người mờ ảo xuất hiện phía sau lưng nàng.
Những ký ức không thuộc về nàng.
Những câu chuyện bị cắt ghép vụn vỡ.
“Ta không biết…”
Giọng nàng đứt quãng.
“Nhưng ta nhớ cảm giác… ngươi từng tồn tại.”
Tạ Vô Sinh bước lên chắn trước Lâm Vô Trần.
“Đừng tới gần.”
Cô gái nhìn cậu.
Ánh mắt nàng đột nhiên biến dạng.
“Ngươi… không có kết cục.”
Không khí quanh họ rung lên.
Mặt sông phía sau cô gái bắt đầu đông cứng.
Tạ Vô Sinh khẽ giơ tay.
Một vòng xoáy vô hình lan ra.
Dòng nước lập tức dừng lại giữa không trung.
Những giọt nước treo lơ lửng như bị mắc kẹt giữa hai khoảnh khắc.
“Rời đi.”
Cậu nói.
Cô gái lắc đầu.
“Ta không muốn biến mất.”
Những bóng người phía sau nàng đồng loạt cất tiếng thì thầm.
Những mảnh ký ức tràn ra từ cơ thể nàng.
“Ta đã sống ở quá nhiều nơi…”
“Ta đã mang quá nhiều câu chuyện…”
“Ta không biết đâu là ta nữa…”
Không gian bắt đầu nứt ra những vết rạn mảnh.
Đạo Tàng phát sáng dữ dội.
Lâm Vô Trần bước tới.
“Ngươi muốn sống… hay chỉ muốn không bị quên?”
Cô gái ngẩng đầu.
Ánh mắt nàng lần đầu xuất hiện một tia sợ hãi thật sự.
“Ta không biết.”
Câu trả lời khiến gió đêm dường như dừng lại.
Lâm Vô Trần mở quyển sách trống.
Ngòi bút ánh sáng xuất hiện.
Tạ Vô Sinh quay phắt lại.
“Đừng.”
“Ngươi chưa hiểu cái giá.”
Lâm Vô Trần nhìn cô gái.
Trong ánh mắt méo mó ấy, hắn nhìn thấy hàng trăm ký ức chồng lên nhau.
Những cuộc đời không thuộc về nàng.
Những kết thúc bị đánh cắp.
Hắn đặt bút xuống.
Viết.
“Ngươi được phép tồn tại… như chính ngươi.”
ẦM!!!
Không gian rung chuyển dữ dội.
Những ký ức quanh cô gái bùng nổ.
Một cơn gió lạnh quét qua bờ sông.
Các bóng người phía sau nàng tan rã thành tro sáng.
Cô gái ngã quỵ xuống.
Không gian dần ổn định.
Ánh đèn lồng sáng trở lại.
Mặt sông chảy bình thường.
Lâm Vô Trần khép sách.
Thân thể hắn chợt mờ đi.
Một vết nứt xuất hiện trên cánh tay hắn, giống như chữ viết bị xoá dở.
Tạ Vô Sinh sững người.
“Ngươi đang tự xoá bản thân.”
Lâm Vô Trần thở chậm.
“Ta chỉ… đổi chỗ cho nàng.”
Cô gái mở mắt.
Ánh nhìn nàng trong trẻo hơn.
“Ta là…”
Nàng khựng lại.
Một giọt nước mắt rơi xuống.
“…Ta không nhớ.”
Tạ Vô Sinh nhìn nàng rất lâu.
“Như vậy… có lẽ tốt hơn.”
Không gian phía xa bỗng rung lên.
Một cảm giác lạnh lẽo lan qua Thời Mạch.
Đạo Tàng lóe sáng.
“Quan Sát Giả đã ghi nhận sự kiện sai lệch.”
Bầu trời đêm xuất hiện một vết rạn mảnh, giống như mắt nhìn xuống thế gian.
Lâm Vô Trần ngẩng đầu.
Hắn biết…
Đây mới chỉ là khởi đầu.
Ở đâu đó trong tầng sâu của Mệnh Văn, một dòng chữ mới đang được viết:
“Ngoại Tồn bắt đầu thay đổi Dị Bản.”
