- Ở đây cũng có cái đó sao?
- Trong ảnh thì có mà.
Nathan khẽ nhăn mặt, vẻ không hài lòng của anh lúc này trông lại vô cùng đáng yêu.
Alex khẽ cười khúc khích rồi đưa tay lên che nắng cho Nathan. Bóng râm từ lòng bàn tay cậu bao phủ lấy đôi mắt anh, và trong khoảng không gian mát rượi ấy, Nathan lặng lẽ ngắm nhìn Alex một lúc lâu.
- Cậu muốn đi đu quay à?
- ... Không hẳn.
Nathan quay mặt đi chỗ khác.
- Chỉ là tôi nghĩ chắc cậu sẽ thích nó.
Đây là điều nằm ngoài dự tính của Alex. Tim cậu đột ngột đập thình thịch liên hồi. Cậu vội thu tay lại, cảm giác như lồng ngực mình sắp nổ tung vì sự ngọt ngào bất ngờ này. Alex ngoảnh mặt đi, khó khăn lắm mới thốt ra được một câu để xoa dịu sự xao động đang tràn lấp tâm trí:
- ... Vậy à.
Nathan nghiêng đầu nhìn cậu rồi lại im lặng, gương mặt vốn đang suy tư bỗng trở nên vô cảm như cũ:
- Ừ. Chịu thôi.
- Nhưng tôi nghĩ ở đây cũng có nhiều thứ thú vị lắm!
Alex vội vàng nói thêm để động viên anh. Nathan khẽ gật đầu. Khi đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh, cả hai thong thả bước về phía bến tàu.
Gió biển mang theo vị mặn mòi thổi nhè nhẹ, khiến mái tóc của Nathan cứ liên tục bay rồi lại rũ xuống. Alex ngẩn ngơ nghĩ rằng, cảnh tượng đó giống như những mảnh nắng vụn đang nhảy nhót quanh Nathan khi anh ngồi xuống bãi sỏi. Cậu cũng đặt túi đồ xuống bên cạnh.
Mấy chiếc bánh mì sandwich đã hơi bị móp méo do lúc nãy Alex mải chạy. Cậu cảm thấy hơi có lỗi vì sự hưng phấn quá đà của mình nên khẽ xin lỗi bằng giọng nhỏ xíu. Nathan bật cười, đưa tay vuốt lại mái tóc rối cho Alex. Cảm nhận hơi ấm từ những ngón tay anh chạm vào da đầu, Alex căng thẳng đến mức chỉ biết cúi đầu mân mê cái túi nilon trong tay.
Bánh mì đã nguội ngắt, nhưng Alex vẫn chén sạch phần gà kẹp trứng của mình chỉ trong ba miếng. Sau đó, cậu co gối lại, vòng tay ôm lấy chân và tựa má lên đầu gối, lặng lẽ ngắm nhìn Nathan ăn. Đôi bàn tay trắng nõn cầm chiếc sandwich của anh trông thật thanh tú làm sao. Chỉ riêng việc ngắm nhìn anh thôi cũng khiến tâm hồn Alex như được gột rửa sạch sẽ.
Nathan ăn xong chậm hơn Alex. Anh mở hộp Maltesers hình viên bi màu đỏ đang cầm trên tay. Alex dõi theo lũ trẻ đang chạy nhảy trên bãi sỏi, rồi lại quay sang nhìn Nathan đang mở nắp hộp. Ánh mắt hai người chạm nhau. Nathan vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, đưa ngón tay trắng trẻo lấy ra một viên sô-cô-la tròn trịa.
- Muốn ăn không?
Alex suýt chút nữa đã vô thức gật đầu theo bản năng, nhưng cậu chợt nhớ ra mình vừa khăng khăng "không muốn ăn" cách đây một tiếng. Cậu vội vàng xua tay từ chối:
- Hả? không... Không sao đâu.
- Ừ.
Nathan từ tốn đưa viên sô-cô-la vào miệng. Viên kẹo tròn trịa biến mất sau đôi môi nhạt màu, phát ra một tiếng rắc giòn tan ngắn ngủi. Bắt gặp Alex đang mải mê nhìn mình không chớp mắt, Nathan khẽ cong mắt cười. Khoảnh khắc ấy, Alex cảm thấy tim mình như ngừng đập. Đôi mắt cong lên dưới hàng mi lấp lánh của anh thực sự đẹp đến nao lòng.
- Ngọt thật.
- Vậy hở?
- Ừ, nhưng thực ra cũng không ngon lắm.
Alex thầm nghĩ, rõ ràng lần trước anh uống sữa sô-cô-la trông ngon lành lắm mà. Cậu thận trọng hỏi:
- Nếu không ngon thì... mình có được hoàn tiền không nhỉ?
Nathan khẽ lắc đầu rồi thản nhiên đưa cả hộp kẹo cho Alex:
- Cậu ăn đi.
- ... Sao cơ ?
- Chẳng phải cậu thích sô-cô-la nhất sao?
Đến lúc này Alex mới nhận ra mình dường như đã bị lừa. Dù biết thế, cậu vẫn cẩn thận nhận lấy hộp kẹo. Một mùi hương sô-cô-la nồng nàn, ngọt lịm sộc thẳng vào mũi. Alex liếc nhìn Nathan như để dò xét lần cuối rồi mới lấy một viên cho vào miệng. Vị đậm đà lan tỏa trên đầu lưỡi khiến đôi môi cậu vô thức cong lên vì thỏa mãn.
Nathan lặng lẽ quan sát biểu cảm ấy, rồi nằm vật xuống bãi sỏi với vẻ mãn nguyện, như thể mục tiêu của anh đã hoàn thành. Alex ăn thêm vài viên nữa rồi cũng rón rén nằm xuống bên cạnh anh. Một cảm giác hạnh phúc thuần khiết len lỏi khắp lồng ngực cậu.
Cả hai đã có một giấc ngủ trưa ngắn khoảng 30 phút giữa tiếng sóng biển rì rào, mùi nắng khô hanh và tiếng hải âu gọi bầy. Khi làn da bắt đầu ửng đỏ vì nắng, họ mới thức dậy để nhúng chân xuống làn nước mát lạnh. Họ cứ thế nghịch nước rồi chạy dọc bãi biển suốt một thời gian dài. Chẳng có gì lớn lao, nhưng với Alex, đó là những giây phút thú vị nhất từ trước đến nay.
Khi bụng đã bắt đầu thấy đói, cả hai cùng bước lên cầu tàu Brighton ngay cạnh bãi sỏi. Phía sau những nhà hàng nhộn nhịp ở lối vào là khu vui chơi giải trí với đủ loại máy điện tử. Nơi đây tấp nập học sinh, trẻ nhỏ và các gia đình. Thật kỳ lạ, vốn dĩ Alex luôn thấy cô đơn lạc lõng khi đứng giữa đám đông, nhưng hôm nay, sự cô độc ấy hoàn toàn biến mất. Cậu nhìn Nathan với gương mặt rạng rỡ:
- Mình chơi game nhé?
Như mọi khi, Nathan khẽ gật đầu đồng ý.
Trung tâm trò chơi ở khu du lịch này lớn hơn nhiều so với những chỗ ở London. Trong khi quan sát những món quà lưu niệm có thể đổi bằng vé thưởng, Alex chợt nảy ra một ý định. Nathan đã miệt mài chơi game suốt một tiếng đồng hồ để tích lũy vé, và cậu muốn tặng anh một thứ gì đó để đáp lại sợi dây đeo tay lần trước.
- Cậu có muốn lấy món quà nào không?
- Không hẳn.
Câu trả lời nằm trong dự đoán của Alex. Cậu nhìn vào danh sách quà tặng - đa phần là búp bê và đồ chơi lặt vặt. Nếu anh không thích, chúng sẽ chỉ là những món đồ vô dụng chiếm chỗ.
- Nhưng cái kia trông cũng dễ thương đấy chứ.
Nathan bất ngờ lên tiếng, kéo Alex khỏi sự thất vọng.
Alex mở to mắt nhìn theo hướng tay anh chỉ. Đó là một chú gấu bông hình chó Husky với khuôn mặt cực kỳ lanh lợi.
- Chó bông á?
- Ừm.
Cậu vội vàng kiểm tra số điểm cần đổi: 500 điểm. Alex đếm lại xấp vé trên tay, đúng 550 điểm! Gương mặt cậu lập tức bừng sáng:
- Vậy thì lấy con đó nhé!
Nathan khẽ mỉm cười. Alex hồ hởi đưa xấp vé màu hồng vừa thu thập được cho nhân viên để nhận lấy chú chó bông. Kích thước của nó vừa vặn, cầm lên có chút trọng lượng rất thích tay. Dù thấy hơi ngại vì tặng một món quà có phần "trẻ con", nhưng sự phấn khích trong lòng Alex lại chiếm ưu thế.
- Đây, tặng cậu này Nathan.
- Cảm ơn nha.
Nathan lặng lẽ nhận lấy món quà. Khoảnh khắc nhìn thấy một Nathan cầm trên tay con chó bông, Alex thấy lòng mình mềm nhũn đi. Anh trông đẹp và đáng yêu đến mức khiến sống mũi cậu cay cay. Alex tin chắc rằng mình sẽ chẳng bao giờ tìm thấy ai tuyệt vời hơn Nathan trên thế giới này nữa.
- Mình có nên đặt tên cho nó không?
Vừa rời khỏi khu trò chơi, Alex đã hỏi, dù biết ý nghĩ này có hơi ngây ngô. Bầu trời lúc này đã bắt đầu sẫm lại, nhuộm một màu đỏ cam rực rỡ nơi đường chân trời. Những đám mây màu tím lững lờ trôi. Mọi người bắt đầu đổ về các quán rượu quanh bến tàu để ăn tối.
- Tôi đặt xong rồi.
Nathan bất ngờ đồng ý, thậm chí còn có sẵn một cái tên trong đầu. Alex không giấu nổi sự tò mò:
- Tên gì thế?
- Alex.
Hình như... đó là tên mình mà?
- ... Cậu coi tôi là chó đấy à?
- Ừ.
Nathan đáp tỉnh bơ. Alex băn khoăn không biết mình nên vui hay nên buồn khi bị ví với loài bốn chân. Nhưng rồi Nathan bồi thêm một câu:
- Vì cậu đáng yêu mà.
Hóa ra gu thẩm mỹ của Nathan thật sự có chút... kỳ lạ. Trước giờ Alex chưa từng nghe ai khen mình dễ thương cả; cậu luôn nghĩ từ "cool ngầu" mới hợp với vẻ ngoài sắc sảo của mình. Tuy nhiên, cậu chẳng thể nào ghét bỏ những lời nói phát ra từ miệng Nathan. Không biết phải đáp lại thế nào, Alex chỉ biết cúi đầu gật nhẹ, cố giấu đi gương mặt đang nóng bừng vì xấu hổ.
Rời khỏi bến tàu, họ thong thả tản bộ dọc theo bãi biển mà không định sẵn một đích đến cụ thể. Đồng hồ đã điểm 9 giờ tối. Cả hai đều hiểu rằng đã đến lúc phải quay lại để kịp chuyến tàu cuối, nhưng tuyệt nhiên không ai muốn thốt ra điều đó. Chỉ có tiếng sỏi đá kêu lạo xạo, lạo xạo dưới mỗi bước chân. Alex nhìn xuống mũi giày, lắng nghe tiếng sóng vỗ bờ rồi lại lẳng lặng rút đi. Cậu không muốn quay về.
Một ngày vui vẻ đến khó tin đã tạm thời xoa dịu những vết thương trong lòng cậu. Nhưng Alex hiểu rõ, khung cảnh u ám tại nhà, người cha say xỉn và sự ép buộc của David Mack vẫn đang chực chờ cậu ở London. Thực tại tàn khốc ấy là thứ cậu chưa thể trốn thoát.
Tâm trạng phấn khích ban nãy dần lắng xuống, thay vào đó là một nỗi buồn man mác. Alex khẽ xoay người nhìn lại phía sau; dưới bầu trời đã sẫm màu, ánh đèn từ bến tàu Brighton lấp lánh như những bông hoa lửa nở rộ giữa đêm đen. Nathan chợt dừng bước khi thấy Alex đang thẫn thờ ngắm nhìn cảnh vật.
- Alex.
Alex quay đầu lại. Nathan đang nhìn thẳng vào cậu, đôi mắt sâu giữa không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng sóng.
- Cậu đã có câu trả lời chưa?
Mắt Alex mở to, trái tim cậu lỡ nhịp. Cậu không ngờ Nathan lại là người chủ động khơi lại chuyện này. Một cơn run rẩy chạy dọc sống lưng, Alex mím chặt môi, cảm giác như dưỡng khí xung quanh vừa bị rút cạn. Dù là kẻ khờ khạo trong tình yêu, cậu vẫn linh cảm được rằng khoảnh khắc này chính là bước ngoặt sẽ thay đổi hoàn toàn mối quan hệ của cả hai.
Nỗi sợ hãi ập đến trong tích tắc. Dẫu đã thầm thương trộm nhớ anh từ lâu, Alex chưa từng dám mơ rằng mình sẽ thực sự có được Nathan. Cậu im lặng hồi lâu, rồi cuối cùng cũng khó khăn thốt nên lời:
- ... Tôi đã nghĩ xong rồi.
Nathan tiến lại gần hơn. Khoảng cách hai bước chân dần bị anh thu hẹp lại. Đôi giày vải trắng của anh chạm khẽ vào mũi giày thể thao của Alex. Khoảng cách gần đến mức họ có thể nghe thấy tiếng thở trần trụi của nhau. Alex cảm thấy lồng ngực mình trĩu xuống, đầu gối dường như không còn sức lực để đứng vững.
- Nói cho tôi nghe đi.
Nathan thì thầm, hàng mi anh khẽ chớp động như cánh bướm. Hơi thở Alex run rẩy. Cố gắng kìm nén sự khao khát đang trào dâng, cậu từ từ hé môi:
- Cậu... có thích tôi không?
