Cherreads

Chapter 2 - PHẦN I: BẢN NGUYÊN CỦA NỖI KHỔ

Ở Lời Mở Đầu, tôi đã nói với bạn rằng tôi không muốn dạy bạn "vui lên", càng không muốn biến nỗi khổ đau thành một thứ cần phải xấu hổ. Tôi chỉ hứa một điều giản dị: tôi sẽ không quay đi và bỏ mặc. Và vì thế, trước khi cùng nhau đi sâu vào những vết thương của tình yêu, của tiền bạc, của thời gian và cái chết, tôi muốn mời bạn quay về điểm khởi hành.

Tôi là bác sĩ. Làm nghề này lâu, tôi học được một thói quen: muốn giúp ai đó, trước hết phải biết nguyên nhân khổ đau bắt đầu từ đâu. Đau khổ có thể đến từ một cú ngã vật lý. Nhưng cũng có khi đến từ một câu nói cũ mắc kẹt và ghim từ năm mười tuổi, mà ta đã nuốt vào trong cho "ngoan ngoãn". Đau khổ có thể đến từ bệnh tật. Nhưng cũng có khi đến từ sự thiếu vắng: thiếu một cái ôm cảm thông, thiếu một người lắng nghe, thiếu một cảm giác được nhìn nhận.

Có đêm, tôi đứng ở hành lang bệnh viện. Xe cáng lăn qua, bánh xe kêu lục cục. Một người nhà ngồi gục trên ghế nhựa, tay ôm túi hồ sơ như ôm cả đời mình. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt ấy không chỉ là lo sợ, mà là một câu hỏi không nói ra: "Tại sao lại là tôi?" Khi nỗi niềm đau khổ đến, ta hay tưởng nó là lỗi của chính mình. Ta tự trách oán. Ta tự kết án. Ta tự làm nỗi đau khổ nặng thêm.

Nhưng rồi tôi nhớ Nguyễn Du. Chỉ một câu "Thương thay thập loại chúng sinh" (Nguyễn Du, Văn tế thập loại chúng sinh) đã đủ để đặt lòng thương xuống đúng chỗ: không chọn ai để thương, không đòi ai phải xứng đáng mới được an ủi. Và ngay sau đó là hình ảnh "Hồn đơn phách chiếc lênh đênh quê người" (Nguyễn Du, Văn tế thập loại chúng sinh)—một nỗi bơ vơ tưởng ở cõi âm, nhưng thực ra đầy trong cõi sống: bơ vơ trong chính nhà mình, bơ vơ giữa một cuộc hôn nhân lạnh, bơ vơ giữa đám đông rộn rã.

Tôi cũng đã thấy nỗi đau khổ ở một chiếc bàn bếp. Bữa cơm nguội lạnh. Hai đôi đũa đặt xuống rồi lại đặt lên. Không ai cãi nhau, nhưng cũng không ai hỏi han một lời. Nỗi khổ của nhiều gia đình không phải tiếng hét ầm ĩ, mà là sự thiếu tiếng nói chung. Cả nhà ở cùng nhau, nhưng mỗi người tự gói mình trong một lớp lặng thinh bóp nghẹt lanh lẽo.

Rồi có những lúc nỗi khổ đến như một tin nhắn lúc 2 giờ sáng: "Anh ơi, em mệt quá." Chỉ vậy thôi. Không kể lể. Không giải thích. Một câu ngắn mà dài như cả một mùa. Có những người không thiếu nghị lực. Họ chỉ thiếu một nơi để đặt xuống cái gồng gánh trước cuộc đời của mình.

Vì sao ta phải bắt đầu từ bản nguyên? Vì nếu không, chúng ta sẽ đọc những chương sau như đọc chuyện của người khác và tiếp tục bỏ quên mình. Phần I sẽ cho bạn một tấm gương nhẹ nhàng: nhìn vào thân phận không được chọn lựa, vào cái giá của ý thức, vào tuổi thơ còn ở lại trong mỗi người, vào nỗi sợ đang cầm lái trách nhiệm, vào cái tôi mong manh dễ vỡ, và vào tự do vốn rất nặng nề. Bạn sẽ dần nhận ra: nhiều nỗi khổ đau không phải lỗi của bạn nhưng trách nhiệm đặt lòng yêu thương đúng chỗ là của bạn.

Có một câu tôi muốn mang vào Phần I như một ngọn đèn nhỏ: "Con người chỉ nhìn thấy thật rõ khổ đau bằng trái tim thương cảm". Ta không thể hiểu nỗi khổ bằng lý trí thuần túy. Ta cần một trái tim đủ mềm để nhận ra: sau mỗi hành vi vụng về của con người, thường là một vết thương đang tự vệ.

Và nếu cuộc đời đã cho bạn một vết tổn thương chưa lành, tôi mong Phần I sẽ cho bạn một điều khác: một thái độ sống. Không phải những lời hứa đường mật ngọt nào, lý thuyết xuông. Mà là khả năng nhìn mình bằng đôi mắt bớt nghiệt ngã, nhìn người bằng đôi mắt bớt gắt gỏng, và cảm nhận sống chầm chậm lại một nhịp để không làm nỗi khổ đau của nhau sâu thêm một tầng tầng lớp lớp nào nữa.

Xin bạn đọc Phần I chậm thôi như lau một vết xước lâu ngày. Và đọc bằng lòng trắc ẩn trước hết để dành cho chính mình.

 

Chương 1

KHÔNG ĐƯỢC CHỌN

Đời bắt đầu ở nơi ta không chọn

Có một sự thật rất sớm mà con người thường phải mất rất lâu mới đủ bình tĩnh để chấp nhận: đời mình sống bắt đầu từ một nơi mình không được lựa chọn.

Không ai được quyền chọn cha mẹ để sinh ra. Không ai chọn hoàn cảnh gia đình đầu tiên của mình. Không ai chọn quê quán, cơ địa, hình hài, mức độ khỏe mạnh hay mong manh của thân thể. Không ai chọn tính khí bẩm sinh, những giới hạn tự nhiên, những biến cố đầu đời, hay bầu không khí tinh thần của ngôi nhà nơi mình lớn lên. Ta bước vào thế giới này không phải như một người đã chuẩn bị đầy đủ hành trang, mà như một đứa trẻ bị đặt xuống giữa đời, vừa yếu ớt vừa không có tiếng nói nào về xuất phát điểm của chính mình.

Vậy mà kỳ lạ thay, lớn lên rồi, con người lại rất hay tự trách mình vì những điều vốn không do mình bắt đầu.

Ta nhìn người khác có một gia đình yên ổn hơn, được yêu thương hơn, được dạy dỗ tốt hơn, có nền tảng vững hơn, và âm thầm thấy đời mình thiếu một cái gì đó ngay từ vạch xuất phát. Ta nhìn một người tự tin, hoạt bát, lanh lợi, được nâng đỡ từ nhỏ, rồi quay lại thấy mình lúng túng, nhút nhát, dễ lo âu, dễ tổn thương, và tưởng đó là lỗi của bản thân. Ta thấy có người bước đi rất nhẹ giữa cuộc đời, còn mình thì phải gồng lên mới sống nổi qua từng giai đoạn. Ta bắt đầu so bì. Rồi từ so bì, ta tự trách. Từ tự trách, ta xấu hổ. Từ xấu hổ, ta dần tin rằng mình kém cỏi hơn người khác, như thể mình đáng phải chịu phần thiệt thòi đó.

Nhưng không. Có những điều cần được nói thật rõ, thật công bằng, và thật nhân hậu: khởi đầu khó khăn không phải là lỗi của bạn.

Nếu bạn sinh ra trong một gia đình lạnh lẽo, điều đó không phải lỗi của bạn. Nếu bạn lớn lên trong tiếng cãi vã, thiếu an toàn, thiếu ôm ấp, thiếu lời khích lệ, điều đó không phải lỗi của bạn. Nếu bạn sinh ra với một cơ thể yếu, một hệ thần kinh nhạy cảm, một trái tim dễ buồn khổ thương tổn, một khí chất hướng nội hoặc dễ bất an lo lắng, điều đó không phải lỗi của bạn. Nếu tuổi thơ của bạn đi qua trong nghèo khó, thiệt thòi, bị xem nhẹ, bị so sánh, bị hiểu lầm, bị buộc phải lớn quá sớm, thì những vết hằn của nó không phải thứ bạn tự ý chọn lấy.

Con người thường tàn nhẫn với mình ở chỗ đó. Ta dùng chuẩn mực của một người được nuôi lớn trong đủ đầy để phán xét một người phải đi qua thiếu thốn. Ta dùng sự ổn định của người khác để đo lường những chao đảo của mình. Ta quên mất rằng hai cái cây không mọc trên cùng một mảnh đất thì không thể đòi hỏi chúng có cùng tốc độ lớn lên, cùng dáng đứng, cùng độ xanh tươi, cùng thời điểm ra hoa.

Có những người được lớn lên trong một mái nhà lành lặn, được dạy rằng mình đáng được yêu. Họ bước vào đời với một nội lực tự nhiên, như thể trong lòng đã có sẵn một bến đỗ. Nhưng cũng có những người từ rất sớm đã phải học cách tồn tại giữa bất an. Họ không được dạy phải yêu mình thế nào; họ chỉ được dạy làm sao để đừng gây phiền, đừng làm người lớn thất vọng, đừng khóc nhiều, đừng yếu đuối, đừng đòi hỏi. Và rồi họ mang cái cách sống ấy vào tuổi trưởng thành: luôn gồng lên, luôn dè chừng, luôn tự ép mình mạnh mẽ, luôn thấy có lỗi khi cần được yêu thương.

Có khi, cái khổ của một con người không bắt đầu từ một biến cố lớn. Nó bắt đầu từ một tuổi thơ thiếu những điều nhỏ bé nhưng nền tảng: một lời khen đúng lúc, một cái ôm khi sợ hãi, một ánh mắt công nhận, một cảm giác được bảo vệ. Những thứ ấy nhìn qua tưởng nhỏ, nhưng thật ra nó chính là nền móng của lòng tự trọng. Thiếu nó, con người lớn lên vẫn có thể học giỏi, kiếm tiền, thành đạt, nói cười, giao tiếp bình thường; nhưng ở nơi sâu nhất, họ vẫn thấy mình là một đứa trẻ đang đứng ngoài cửa, không chắc mình có được mời vào thế giới này hay không.

Điều đau đớn nhất không phải là có một khởi đầu không hoàn hảo. Điều đau đớn nhất là mang vết thiếu hụt ấy đi suốt nhiều năm mà cứ ngỡ đó là bản chất đáng xấu hổ của mình.

Nhiều người không biết rằng cái tự ti của họ có lịch sử. Cái nóng giận của họ có lịch sử. Cái sợ bị bỏ rơi, sợ bị từ chối, sợ làm phiền, sợ không đủ tốt, sợ bị nhìn thấy điểm yếu, tất cả đều có lịch sử. Nó không tự nhiên sinh ra. Nó được hình thành từ những ngày tháng rất sớm, khi ta còn quá nhỏ để hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng đủ nhỏ để bị nó khắc vào người.

Một đứa trẻ lớn lên trong sự so sánh có thể trở thành một người trưởng thành không bao giờ thấy mình đủ.

Một đứa trẻ lớn lên trong bất ổn có thể trở thành một người không bao giờ thật sự yên tâm với hạnh phúc.

Một đứa trẻ từng bị chê trách quá nhiều có thể trở thành một người luôn tự phê phán mình đến mệt mỏi âu lo và kiệt sức.

Một đứa trẻ từng không được lắng nghe có thể lớn lên mà chẳng biết bày tỏ nhu cầu của mình thế nào.

Một đứa trẻ phải tự xoay xở quá sớm có thể mang theo suốt đời cảm giác không được phép yếu đuối.

Những điều ấy không phải để ta đổ hết lỗi cho quá khứ. Cũng không phải để ta mãi xem mình là nạn nhân của số phận vận mệnh. Nhận ra "đời sống bắt đầu ở nơi ta không được lựa chọn" không phải để than thân trách phận, mà để trả lại công bằng cho chính mình. Có công bằng rồi, lòng người mới dịu xuống. Mà chỉ khi dịu xuống, ta mới có đủ trí tuệ sáng suốt để thay đổi.

Bởi nếu không hiểu điều này, ta sẽ sống cả đời trong một cuộc chiến sai hướng. Ta sẽ cứ đánh vào mình, trách mình, ghét mình, ép mình phải mạnh như những người có xuất phát điểm khác, rồi tự thấy thất bại khi không làm nổi. Ta sẽ không nhìn thấy rằng thứ mình cần không chỉ là cố gắng hơn, mà còn là thấu hiểu hơn. Không chỉ là kỷ luật hơn, mà còn là bao dung hơn. Không chỉ là tiến nhanh hơn, mà còn là nhìn lại nơi mình đã bắt đầu.

Có người nói: ai rồi cũng phải tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình. Điều đó đúng. Nhưng trước khi nói đến trách nhiệm, phải nói đến sự thật. Không ai có thể chịu trách nhiệm một cách lành mạnh nếu trước đó chưa từng được đối xử công bằng với chính nỗi khổ đau của bản thân mình. Trách nhiệm không phải là phủ nhận những gì mình đã trải qua. Trách nhiệm là nhìn thẳng vào nó và nói: đúng, tôi không chọn điểm bắt đầu này; nhưng từ hôm nay, tôi sẽ học cách xây dựng phần đời còn lại bằng đôi tay của mình.

Đó là sự khác biệt giữa tự trách và trưởng thành.

Tự trách là hỏi: Tại sao tôi lại như thế này?

Trưởng thành là hỏi: Từ những gì đã có, tôi có thể sống tiếp thế nào?

Tự trách làm con người yếu nhược lại.

Trưởng thành làm con người đứng dậy phát triển và vươn lên.

Tự trách chỉ khiến vết thương sâu thêm.

Trưởng thành bắt đầu từ việc băng lại vết thương ấy bằng hiểu biết.

Ta không chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta có thể chọn cách hiểu về nơi ấy. Ta không chọn được gia đình đầu tiên, nhưng ta có thể chọn không để mọi đổ vỡ của gia đình trở thành định nghĩa cuối cùng về mình. Ta không chọn thân thể ban đầu, nhưng ta có thể học cách cư xử tử tế hơn với thân thể ấy. Ta không chọn những thiệt thòi đầu đời, nhưng ta có thể ngừng dùng chúng để làm chứng cứ chống lại bản thân.

Nói như thế không có nghĩa là mọi người đều có khả năng vượt lên như nhau. Không phải ai cũng có cùng sức mạnh, cùng cơ hội, cùng sự hỗ trợ để thay đổi. Có những người phải vật lộn rất nhiều chỉ để sống bình thường. Có những người mất nhiều năm mới làm được điều mà người khác làm trong vài tháng. Có những người nhìn ngoài tưởng ổn, nhưng thật ra đang dùng toàn bộ sức lực để giữ mình không gãy đổ. Hiểu điều đó để thấy rằng cuộc đời không phải một đường đua công bằng, và vì thế, ta không thể tiếp tục đánh giá giá trị của con người chỉ bằng tốc độ hay thành quả nhìn thấy bên ngoài.

Có người đến tuổi ba mươi vẫn còn đang học lại cách yêu mình.

Có người đến tuổi bốn mươi mới dám thừa nhận rằng mình đã sống quá lâu để làm vừa lòng người khác. Có người đi qua nửa đời người mới hiểu nỗi buồn trong mình không phải yếu đuối, mà là tiếng vang của một quãng đời chưa từng được yêu thương thấu hiểu.Có người rất muộn mới thôi không hỏi: "Sao mình không được như người ta?" để bắt đầu hỏi câu quan trọng hơn: "Mình cần gì để sống đúng với phần đời của mình?". Câu hỏi thứ hai khó hơn, nhưng cứu giúp con người hơn. Vì khi ta thôi ép mình phải có một quá khứ khác, ta mới bắt đầu có hiện tại thật sự. Khi ta thôi mong mình được sinh ra trong một hoàn cảnh khác, ta mới đủ tỉnh táo để nhìn xem từ chính mảnh đất khô cằn này, mình còn có thể gieo gì. Khi ta chấp nhận rằng đời mình khởi đầu không giống ai, ta cũng đồng thời mở ra khả năng rằng đời mình không cần phải giống ai.

Đây là bước đầu tiên của tự do nội tâm.

Không phải tự do khỏi hoàn cảnh. Không phải tự do khỏi quá khứ. Mà là tự do khỏi sự hành hạ kéo dài của việc luôn so sánh bản thân với một phiên bản đời sống mà mình chưa từng có. Có lẽ, một trong những trưởng thành lớn nhất của con người là nhìn vào xuất phát điểm của mình mà không cay đắng quá mức, cũng không phủ nhận quá mức. Chỉ nhìn rõ. Rồi nói với chính mình, bằng giọng bình tĩnh nhất có thể: Đúng, tôi đã bắt đầu từ đây. Nó không dễ. Nó để lại nhiều thiếu hụt. Nhưng nó không phải toàn bộ con người tôi. Và tôi vẫn còn quyền viết tiếp. Nhiều năm qua, rất nhiều người sống trong một trận chiến âm thầm với chính xuất phát điểm của mình. Họ ghét gia đình, ghét cảnh quê nghèo, ghét cơ thể yếu ớt, ghét sự nhút nhát, ghét những mặc cảm không định nghĩa được. Nhưng ghét mãi cũng không làm quá khứ biến mất. Thứ duy nhất ghét được là lòng mình ngày càng cạn kiệt. Chỉ khi ta học được một thứ khó hơn là thừa nhận, ta mới bắt đầu có sức để đi tiếp.

Thừa nhận không phải đầu hàng.

Thừa nhận là đặt sự thật về đúng chỗ.

Tôi không chọn điều này.

Nhưng tôi có thể chọn cách sống cùng nó.

Tôi không được khởi đầu như người khác.

Nhưng tôi không vì thế mà kém phẩm giá hơn người khác.

Tôi có những thiếu hụt.

Nhưng tôi không chỉ là thiếu hụt.

Tôi có những giới hạn.

Nhưng tôi không phải là bản án đóng kín.

Chương này không được viết ra để bạn buồn hơn về những gì mình đã không có. Nó được viết ra để bạn bớt tự trừng phạt mình vì những gì mình chưa từng được trao. Có những người cả đời chỉ cần được nghe một câu thôi là đủ để nhẹ lòng đi một chút: "Không phải tất cả đều là lỗi của bạn."

Nếu câu ấy đến với bạn quá muộn, thì cũng hãy để nó đến. Bởi từ sự dịu xuống ấy, một đời sống khác có thể bắt đầu. Một đời sống không còn đặt nền trên xấu hổ. Một đời sống không còn lấy người khác làm thước đo tuyệt đối.

Một đời sống biết nhìn lại xuất phát điểm của mình bằng sự thật, bằng nhân từ, và bằng ý chí. Một đời sống không chối bỏ quá khứ, nhưng cũng không quỳ xuống trước nó. Con người không chọn nơi mình bắt đầu. Nhưng rồi sẽ đến một ngày, nếu đủ can đảm, ta phải tự hỏi: từ nơi đã bắt đầu ấy, mình sẽ đi tiếp như thế nào? Đó mới là nơi phần người thật sự được hình thành.

Tiểu kết

Đời không công bằng ở điểm bắt đầu của mỗi người. Có người được chào đời trong yêu thương, có người lớn lên giữa thiếu hụt, bất an và nhiều giới hạn không hề do mình gây ra. Hiểu điều đó không phải để yếu đuối hơn, mà để công bằng hơn với chính mình. Khi thôi tự trách vì xuất phát điểm không được chọn, ta mới thật sự có thể ngừng so bì, ngừng xấu hổ, và bắt đầu xây đời mình từ chính nơi mình đang đứng.

Ta không chọn nơi đời mình bắt đầu, nhưng có thể chọn cách đứng dậy từ nơi ấy.

More Chapters