Cherreads

Chapter 17 - Chương 9: Đồng Tước Dạ Xoa

"Buổi chiều tối – khu đền bỏ hoang"

Mặt trời đã trôi dần xuống sau những vách núi, để lại phía sau ánh hoàng hôn đỏ sẫm phủ khắp Thiên Hoành Sơn. Gió bắt đầu se lạnh, mang theo mùi ngai ngái của rừng và đá núi.

Mei đứng trước một bậc đá phủ đầy rêu xanh. Phía trên là ngôi đền cổ đã mục nát theo năm tháng, mái ngói xanh ngọc vỡ sụp từng mảng, cột trụ loang lổ rạn nứt, những hoa văn rồng phượng uốn lượn chỉ còn sót lại vài nét mờ mịt.

- Mei (thở hổn hển, ôm ngực): Mệt quá… mình cứ nghĩ chạy hết tốc lực một chút sẽ đến, ai ngờ lại…

Cô ngồi phịch xuống một bậc đá rêu phong, khẽ lấy bình nước mang trên người xuống mà tuôn ừng ực.

- Mei (nhăn nhó nhìn ngôi đền): Nhìn từ xa thì tưởng gần, mà sao chạy tới mới thấy… như đi từ Liyue sang Snezhnaya vậy trời…

Sau vài phút nghỉ ngơi, cô lấy lại sức rồi rón rén bước vào trong đền.

Không khí bên trong âm u một cách lạ lùng, như thể cả không gian đang bị đóng băng giữa thời gian. Ánh sáng le lói từ khe nứt trên mái chiếu xuống bụi mờ, khiến mọi thứ mờ mờ ảo ảo tựa như mơ.

Giữa đền là một bức tượng chim bằng đá đứng nghiêm trang. Mặc dù đã bị gió mưa mài mòn gần hết hoa văn, nhưng vẫn toát ra một thứ khí chất trang nghiêm khó tả.

Ở trong một góc khuất của gian chính, có một chiếc lư hương cũ kỹ phủ bụi dày, nhưng vẫn nguyên vẹn không tì vết mà toát ra một thứ khí tức lạ lẫm.

- Mei (hai mắt sáng rỡ, mừng rỡ reo lên): Ôi trời ơi, đúng là ông trời có mắt mà! Cuối cùng cũng tìm được rồi.

Cô vội vàng lao tới định nhấc chiếc lư hương lên, thì đã có một giọng nói bí ẩn cắt ngang hành động đó.

- Giọng nói bí ẩn: Haha, xin chào... lâu rồi chưa có ai đến nhỉ.

Giọng nói ấy vang lên từ đâu đó, khẽ khàng mà đầy cảm giác... phi thực tế.

- Mei (giật nảy mình, hét lên): Má ơi! Có ma kìa!!

- Giọng nói bí ẩn: Bình tĩnh, bình tĩnh. Tôi không phải ma đâu, cũng chẳng phải ác linh gì cả.

- Giọng nói bí ẩn: Nhìn sang đây nè… tôi đang đứng ngay bên cạnh cô đó.

Mei hoảng hồn quay trái quay phải, quét ánh nhìn khắp gian đền… nhưng chẳng có một ai. Bất chợt, ánh mắt cô dừng lại trên bức tượng chim đá chính giữa.

- Mei (lùi lại hai bước, nghi ngờ cất tiếng): Đừng nói với tôi... là bức tượng này nha!?

- Giọng nói bí ẩn: Haha, đúng rồi! Chính là tôi đó.

Ánh sáng nhẹ lan tỏa quanh tượng đá. Từ trong đó, một bóng người mờ ảo dần hiện ra một nam tử mặc đạo bào xưa, mái tóc ngắn với thần sắc đạm mạc mà uy nghi.

- Giọng nói bí ẩn: Tôi vốn là tiểu tiên trong số Dạ Xoa, Nham Vương Đế Quân ban cho tiên danh Đồng Tước, ngàn năm trước không đủ thực lực, đã chết nơi sa trường.

- Đồng Tước: Hôm nay là ngày giỗ của tôi, vì vậy mạo muội thi triển pháp thuật ở đây... để ngắm nhìn Liyue lần cuối.

- Mei: ...Vậy sao.

- Mei (nghĩ thầm): Nếu mình nhớ không lầm, thì vị Dạ Xoa Đồng Tước này có quen biết với Xiao thì phải.

- Đồng Tước (như đọc được tâm trí của cô, mỉm cười): Hình như, cô có quen biết với Hàng Ma Đại Thánh nhỉ?

- Mei (hơi hoảng): Sao anh biết!?

- Đồng Tước: Tôi có thể cảm nhận được mùi hương của Hàng Ma Đại Thánh vẫn còn vương lại trên người cô... cả mùi nghiệp chướng rõ ràng.

Mei theo phản xạ giơ tay lên ngửi thử, rồi ngay lập tức tự cảm thấy có gì đó không đúng. Đồng Tước thấy thế thì thở dài, cất lời:

- Đồng Tước: Tôi không dùng mũi ngửi như người phàm đâu, nên cô không cần kiểm tra…

- Mei (có chút thất vọng): Ồ! Ra vậy.

Một thoáng im lặng buông xuống.

- Đồng Tước (giọng trầm xuống): Haizz, ắt hẳn mấy ngàn năm nay Hàng Ma Đại Thánh vẫn luôn phải chịu đựng sự đau khổ đó...

- Đồng Tước: Không thể giúp gì được cho anh ấy... đúng là khiến tôi xấu hổ vô cùng.

- Mei (nhẹ giọng, như muốn an ủi): Đừng nói như thế chứ! Anh cũng đã chiến đấu vì Liyue, đã hy sinh vì người dân nơi này mà... sao lại tự trách mình như vậy.

- Đồng Tước (mỉm cười, khẽ lắc đầu): Nhưng so với những gì Hàng Ma Đại Thánh phải chịu đựng, cái chết của tôi... chính là một sự giải thoát.

- Mei (thở dài, thầm nghĩ): Anh ta nói đúng, nghiệp chướng đang ăn mòn cơ thể Xiao từng ngày. Tuy bề ngoài tỏ ra vẫn ổn, nhưng mình biết... anh ấy đã phải cắn răng chịu đựng tất cả.

- Đồng Tước (giọng dịu lại): Nhưng hôm nay cũng là ngày vui, chúng ta không nên nói về chuyện đau buồn thêm nữa.

- Đồng Tước: Vậy, cô đến đây… là để lấy chiếc lư hương đó sao?

- Mei (gật đầu): Đúng vậy, mọi chuyện là như thế này...

Nói rồi cô kể hết mọi việc cho Đồng Tước. Sau khi nghe xong, anh khẽ nhắm mắt, mỉm cười rồi gật đầu.

- Đồng Tước: Ra vậy... cô cứ lấy đi. Nếu có thể giúp được Hàng Ma Đại Thánh, thì đó là vinh dự của tôi.

- Mei (mắt sáng như sao, vui vẻ cất tiếng): Thật sao? Cảm ơn anh nhiều nha.

Cô nhẹ nhàng nhấc chiếc lư hương lên, ôm vào lòng như vật báu.

- Đồng Tước: Không còn sớm nữa đâu, cô mau trở về giao nó cho Hàng Ma Đại Thánh đi.

Nghe vậy, Mei bỗng khựng lại, đôi mắt hoang mang:

- Mei: Trở về... đúng rồi... Làm sao để quay lại nhà trọ đây?

- Mei (vỗ trán cái bép): Trời ơi! Quên mất, mình đâu thể teleport một phát giống trong game được đâu.

- Đồng Tước (bật cười nhẹ): Cô đúng là một cô gái kỳ lạ nhỉ...

Anh giơ tay lên, từ lòng bàn tay tỏa ra ánh sáng vàng nhạt dịu dàng, dần dần vẽ nên một pháp trận ánh sáng dưới chân Mei.

- Đồng Tước: Tôi sẽ dùng chút pháp lực còn sót lại, đưa cô về nhà trọ Vọng Thư. Nhưng nhớ đừng bước ra ngoài vòng sáng nhé.

- Mei (lo lắng): Ơ... vậy còn anh thì sao?

- Đồng Tước (bình thản như mây gió): Hôm nay, tôi đã được như ý nguyện. Được nhìn thấy Liyue, được trò chuyện với người mang khí tức của đồng đội cũ… Tôi không còn tiếc nuối gì nữa.

- Đồng Tước: Hãy chuyển lời hỏi thăm của tôi đến Hàng Ma Đại Thánh nhé.

- Mei (mắt đỏ hoe, cúi đầu thật sâu): Được, tôi hứa. Tạm biệt… Đồng Tước tiên sinh.

Tia sáng bùng lên, bao trùm lấy Mei rồi vút lên cao như sao băng, tan biến vào hư không.

- Đồng Tước (nhìn theo, khẽ mỉm cười buồn): Haizz, thật muốn ăn lại cá Li Hổ nướng chính tông quá đi.

- Đồng Tước: “Sóng lớn ra khơi tìm Li Hổ... gió tuyết về núi trảm yêu tà...”

Giọng nói ấy vang vọng trong đền cổ một hồi, rồi tan biến như chưa từng tồn tại.

---

Bụp!

Một quầng sáng vàng rực chợt lóe lên giữa sảnh nhà trọ, khiến mọi người đang có mặt đều sửng sốt ngoảnh lại. Khi ánh sáng tan dần, Mei xuất hiện ngồi phịch giữa sảnh với vẻ mặt hơi choáng váng.

- Yanxiao (giật nảy mình thốt lên): Ôi mẹ ơi! Cô từ đâu rớt xuống vậy?

- Mei (ngồi xoa mông, nhăn nhó cất tiếng): Tôi đã được một tiên nhân giúp đỡ... nên mới lết xác về được đây đó.

Cô lồm cồm đứng dậy, phủi bụi trên váy, rồi nhẹ nhàng đưa chiếc lư hương quý giá ra trước mặt.

- Mei: Anh đem cái này đưa cho bà chủ giúp tôi đi. Hàng hiếm nha, cẩn thận đó!

- Yanxiao (cầm lấy, mắt mở to): Cô tìm được thật sao?

- Mei (mệt rã rời nhưng vẫn cố phẩy tay): Tất nhiên rồi… tôi mà, không làm được thì còn ai vào đây nữa.

Chưa đầy mười phút sau, tiếng nước xối rào rào vang lên từ nhà tắm tầng hai. Hơi nước bốc nghi ngút, xoa dịu cơn mỏi sau một chuyến hành trình dài. Mei vừa kỳ cọ vừa lẩm bẩm kể lể.

- Mei: Thiệt tình… cái lưng muốn gãy làm đôi luôn rồi. Mà vị tiên nhân đó, tốt bụng thật...

- Mei: Nhưng... cũng có chút buồn nữa. Mình không ngờ những người như Xiao, hay Đồng Tước tiên sinh, lại phải chịu đựng nhiều đến vậy.

- Mei: Khi viết lên những khung cảnh đó, mình đơn thuần chỉ nghĩ chúng là những con chữ vô tri trên mặt giấy mà thôi...

- Mei: Nhưng khi phải trực tiếp đối diện với những sự việc này....

Cô khẽ thở dài, ánh mắt phản chiếu trên mặt nước trở nên xa xăm trong thoáng chốc.

Sau khi lau khô tóc và thay bộ đồ mới thoải mái hơn, Mei xuống bếp, bụng đói đến mức chỉ muốn gặm luôn cái bàn.

- Mei (mắt sáng lấp lánh như sao khi mở tủ): Ôi! May quá, còn một cái bánh Mora.

Cô cầm miếng bánh, vừa ăn vừa đi dọc hành lang sau nhà trọ. Ánh hoàng hôn lúc này rời đi nhường chỗ lại cho màn đêm xuất hiện, từng vạt nắng cuối cùng hắt qua tán cây tạo thành những mảng sáng tối đan xen nhau.

Chẳng mấy chốc, Mei đến bãi đất trống sau nhà trọ – nơi đã được Verr Goldet cho người mang đến những đồ vật cần thiết cho nghi thức.

Verr lúc ấy đang đứng giữa sân, kiểm tra các món đồ tế lễ. Thấy Mei bước đến, Verr Goldet liếc nhìn cô, rồi cất tiếng nhàn nhạt.

- Verr Goldet: Vất vả rồi, Mei. Mọi thứ cần thiết, tôi đã cho người chuẩn bị xong xuôi cả rồi.

- Mei (vừa ăn vừa giơ ngón cái): Hehe, quả nhiên bà chủ vẫn là vũ khí bí mật mạnh nhất của nhà trọ chúng ta mà.

- Verr Goldet (nhún vai, môi cong lên một nụ cười rất nhẹ): Tối nay, tôi sẽ cho phong tỏa khu vực này tạm thời để đảm bảo nghi thức diễn ra suôn sẻ. Cô cứ yên tâm.

Mei khẽ gật đầu, nuốt nốt miếng bánh cuối cùng rồi ngước lên nhìn bầu trời, như thể đang chờ đợi khoảnh khắc ấy sẽ diễn ra.

More Chapters