Cherreads

Chapter 45 - Chương 23: Biến Cố Trên Vùng Đất Lộng Gió

“Đây là đâu?”

Mei mơ màng tỉnh giấc. Cô lập tức nhận ra cơ thể mình hoàn toàn tê liệt, không có trọng lượng, bị giam cầm trong một không gian vô định, đen kịt đến mức không có một chút ánh sáng nào để định hình. Cô cố gắng di chuyển, vùng vẫy thoát ra, nhưng mọi nỗ lực chỉ là sự cào cấu tuyệt vọng trong hư vô.

Bỗng nhiên, từ thinh không đen tối vọng xuống một âm thanh. Nó không đến từ bất cứ hướng nào, mà như cộng hưởng từ chính khoảng không bao trùm, mang theo một cảm giác uy quyền cổ xưa, lạnh lẽo đến thấu xương. Giọng nói ấy ngắt quãng, rè rè, như thể đang cố gắng vượt qua một rào cản vô hình hoặc đang ở rất xa.

“Đừng vùng vẫy... vô ích thôi... Mei.” Giọng nói bí ẩn, mang sức nặng của quyền lực, cứ thế thốt lên.

“Ai đang nói vậy? Với lại, tôi đang ở đâu đây? Sao lại biết tên tôi thế? Vị thần tối cao ơi, xin người hãy đáp lại kẻ hèn mọn này đi ạ!” Mei sổ một tràng trong sự hoang mang tột độ, cố gắng giữ giọng điệu lễ phép.

Một tiếng thở dài khẽ vang lên, mang theo sức nặng của thời gian.

“Lúc trước... hèn mọn... bây giờ... không.” Giọng nói ngắt quãng bình thản đáp lại, nhưng hàm ý ẩn chứa sự thật cay đắng.

“Kẻ được chọn... Đấng cứu thế... Đừng chối bỏ nó.” Giọng nói ấy vang lên một cách khẳng định, đầy tính mệnh lệnh.

“Đấng cứu thế là ai nữa vậy!? Nhầm người rồi đó, tôi không phải đâu!” Mei lắc đầu, dù cơ thể không chuyển động, tâm trí cô vẫn khua khoắng phủ nhận.

Trong đầu cô, vô số suy nghĩ điên rồ tuôn ra không ngừng, vô số giả thuyết Lore game được vẽ lên. Nhưng đến cuối, chỉ còn một câu hỏi gắn liền với hiện thực.

“Khoan đã, đừng nói ngài là người đã đưa tôi đến đây nhé!?” Mei lớn tiếng đặt câu hỏi, ánh mắt chăm chú nhìn thẳng lên nơi phát ra âm thanh.

Giọng nói bí ẩn khẽ bật cười khi nghe Mei trước câu hỏi của coi, một âm thanh vỡ vụn, mang theo chút hài hước mệt mỏi, nhưng rất nhanh sau đó đã trở lại vẻ nghiêm nghị. Dường như nó cũng muốn trò chuyện một cách bình thường, nhưng bản thân lại yếu ớt đến mức không thể cất lên thành một câu trọn vẹn.

“Đúng... nhưng... không phải ý định của ta... Mà là ý chí... của Teyvat.”

“Ý chí của Teyvat...” Mei lặp lại một cách mơ hồ.

Cả người cô cảm thấy mông lung đến cực điểm, hàng vạn câu hỏi về Lore game lại chen chúc vang lên trong đầu, cố gắng sắp xếp lại mớ kiến thức này.

“Khoan đã, trong game có vụ này sao? Giọng nói này rốt cuộc là ai thế? Thiên Lý? Bốn cái bóng? Hay là ai khác thế? Nicole à?”

Giọng nói bí ẩn không đáp lại lời lẩm bẩm vu vơ của Mei, chỉ khẽ thở dài, âm vang bắt đầu nhỏ dần, như thể nó đang bị kéo đi khỏi kết nối.

“...Làm tốt bổn phận... Ta... đi trước đây.”

Lúc này, như chợt nhớ đến mục tiêu sinh tồn quan trọng nhất, Mei hối hả, định chống tay ngồi dậy, nhưng lại nhớ ra bản thân đang bị bất động trên không trung.

“Chờ đã! Vậy thì làm sao tôi mới có thể trở về thế giới của mình đây?” Mei hét lớn, lấy hết sức lực tâm trí để hỏi thực thể thần thánh ấy.

“Đi đến... đại kết cục...”

Giọng nói rè rè, sau đó tan rã hoàn toàn, bị hút vào thinh không đen kịt, để lại Mei một mình với sự tĩnh mịch và tuyệt vọng không thể diễn tả.

---

Mei bừng tỉnh, thở hổn hển. Cơ thể cô mệt mỏi đến lạ, cảm giác tê liệt trong mơ vẫn còn hằn sâu trên da thịt, chân tay đau nhức, như vừa bị ép buộc di chuyển qua một không gian chật hẹp.

“May thật, chỉ là mơ thôi...” Mei thở phào nhẹ nhõm.

Cô đưa mắt nhìn xung quanh, tìm kiếm sự an toàn. Nhưng rồi lại cảm thấy có thứ gì đó không đúng. Đầu Mei đang dựa vào một thứ gì đó mềm mại, nhưng lại rắn chắc một cách khó tả. Đập vào mắt cô là chiếc áo khoác quen thuộc màu đen tuyền.

“Lão gia!” Mei lập tức bật dậy, lùi nhanh về phía đối diện, giọng run rẩy vì xấu hổ.

“Tôi... tôi...” cô lắp bắp không nói nên lời.

Diluc nhìn lướt qua cô, rồi lại nhìn ra cửa sổ, giọng nói nhàn nhạt.

“Không sao, có vẻ cô đã có một giấc mơ đẹp.” Diluc cất tiếng, mắt vẫn nhìn chăm chú ra khung cửa sổ.

Mei cúi đầu, nhìn xuống sàn xe ngựa, hai tay nắm chặt vạt váy, không dám nhìn qua Diluc lần nào nữa.

“Xin lỗi... Lão gia, làm phiền anh rồi.” Mei nhỏ giọng.

“Ừm.” Diluc đáp lại, giọng không cảm xúc.

Không khí trong xe lại trở nên ngột ngạt như lúc ban đầu, im ắng, không một tiếng người, chỉ còn âm thanh lộp cộp của bánh xe và tiếng ngựa hí đôi khi phát lên.

Sau một lúc, Mei thở hắt ra, cố ổn định lại cảm xúc. Cô đưa mắt nhìn ra phía cửa sổ, trông về màn đêm đen thăm thẳm bên ngoài, thầm tự hỏi bản thân đã thiếp đi được bao lâu. Rồi lại nghĩ về giấc mơ kì lạ đó, tự nhủ:

“Đại kết cục mà giọng nói đó mách bảo... Ý nó là ending của Genshin Impact sao?”

“Lúc nhà lữ hành đã đi qua các vùng đất và đến với kết thúc cuối cùng...”

Mei quay vào trong, lại ngắm nhìn chiếc vòng trên cổ tay, không kìm được mà mân mê nó, một cảm giác khó hiểu tràn đến.

“Lại còn cái gì mà Đấng cứu thế nữa... có đưa lộn kịch bản của ai cho mình không vậy!?” Cô thầm nhủ trong lòng.

Bỗng nhiên lúc này, xe ngựa dừng lại. Rất nhanh sau đó, Viber đã từ phía sau bước đến, giọng nói gấp gáp.

“Lão gia, con đường phía trước đã bị đất đá chặn lại rồi! Không thể đi tiếp được ạ!”

Diluc thoáng cau mày, mở cửa xe bước xuống, anh nhìn chăm chú vào nơi sạc lỡ, rồi thận trọng tiến đến gần kiểm tra. Anh sờ vào bề mặt của các khối đá, cảm nhận được sự mòn đi của chúng, các vết nức vỡ trên bề mặt cho thấy nó chỉ mới bị phá hủy gần đây.

Mei cũng bước xuống xe ngựa đến gần nơi Viber đang đứng, định cất tiếng chào hỏi thì cô khựng lại, khi nhìn thấy nhìn thấy ánh mắt của ông ta. Một ánh mắt vừa có sự tàn độc đến lạnh người, lại ánh lên một sự hả hê, vui sướng khó tả. Khiến Mei lùi lại trong vô thức, cảm giác bất an vô cùng.

Một lúc sau, Diluc đã quay lại, khoanh tay, thở hắt ra một tiếng, giọng nói vẫn đều đều như cũ, nhưng xen lẫn là sự cẩn trọng khó tả.

“Đường đi bị chặn hoàn toàn rồi. Có dấu vết bị pháo nổ, chắc hẳn mới bị đánh sập vài tiếng trước.” Diluc trầm ngâm, nói ra suy đoán của bản thân.

Elzer cũng bước xuống từ xe ngựa, cùng vài thương nhân khác. Nhìn về phía con đường, anh khẽ nhướng mày.

“Kẻ nào đã làm việc này chứ?” Elzer cất tiếng, giọng nói nghiêm trọng, nhưng vẫn giữ được sự hoà nhã thường ngày.

“Kẻ nào gây ra không quan trọng nữa đâu, trước tiên chúng ta phải nhanh chóng vận chuyển các thùng rượu trở về Tửu Trang!” Viber gấp gáp cắt ngang lời Elzer.

“Thưa lão gia, tôi có một đề xuất...” Ông quay sang phía Diluc, đưa tay chỉ về hướng khu rừng bên trái, nơi có một con đường mòn lớn, có thể cho xe ngựa đi qua.

“Chúng ta tạm thời băng qua Rừng Eirk để về lại Tửu Trang đi ạ. Tuy khoảng cách có dài hơn đôi chút, nhưng đây chính là phương án tốt nhất hiện tại.” Giọng nói ông ta hùng hồn, chắc chắn đến lạ thường.

“Rừng Eirk... tôi có nghe nói rằng nó là con đường vàng cho những mạo hiểm giả, thích hợp để khám phá, vì thiên nhiên trong lành và không có thú dữ.” Elzer nhìn Viber, nói ra thông tin bản thân biết được.

Diluc suy tư đôi chút, rồi gật đầu. Ánh mắt anh lạnh đi vài phần, nhưng giọng nói vẫn bình thản như không.

“Ừm, đi thôi. Những thùng rượu này cũng không thể để bên ngoài quá lâu được.”

Nói rồi, Diluc lại bước vào trong xe ngựa, nhìn xuống Mei còn đang thẫn thờ. Một bàn tay đeo găng khẽ đưa ra, thúc giục.

“Lên xe đi.”

“Tôi lên ngay đây!”. Mei hấp tấp đáp lại, nắm lấy tay Diluc, bước lên từng bậc thang cao mà đi vào.

Chiếc xe ngựa rẽ khỏi con đường chính, bắt đầu lăn bánh trên một con đường mòn mờ ảo và gồ ghề. Cảm giác trơn tru, yên bình trước đó đã biến mất, thay vào đó là sự rung lắc thô bạo liên tục.

Rừng Eirk lập tức bao bọc họ. Những tán lá cây rậm rạp, cổ kính kéo dày phía trên, tạo thành một mái vòm tối sẫm và ẩm ướt. Ánh sáng của chạng vạng bị lọc qua lớp lá dày, chỉ còn lại những đốm sáng yếu ớt lờ mờ như những đôi mắt nhìn trộm xuyên qua bóng tối.

Không khí trở nên ngột ngạt và lạnh lẽo hơn hẳn so với bên ngoài. Con đường mòn hẹp dần, chỉ đủ cho chiếc xe ngựa đi qua. Những thân cây vặn vẹo, rêu phong đứng san sát nhau, tạo ra vô số bóng tối đổ dài và nhảy múa theo nhịp bánh xe, như những kẻ rình rập đang từ từ khép vòng vây.

Khác với vẻ thiên nhiên trong lành buổi sáng, khu rừng lại tĩnh lặng một cách bất thường. Không có tiếng côn trùng, không có tiếng chim hót. Sự yên ắng này nặng nề, như thể khu rừng đang nín thở chờ đợi một điều gì đó. Tiếng lộp cộp của bánh xe và tiếng thở dốc mệt mỏi của ngựa là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng lại chỉ làm nổi bật thêm sự cô độc và bất an của họ.

Đoàn xe đã đi khá lâu, đoán chừng đã di chuyển hơn nửa khu rừng. Đến nơi sâu nhất của rừng Eirk, cảm giác ngột ngạt nãy giờ lại càng thêm mạnh mẽ, lấn át đi luôn cả sự lạnh lẽo của khu rừng.

Lúc này, một tiếng “Rắc… Rắc…!” chói tai vang lên từ phía trên cao, xuyên qua vòm lá dày đặc. Âm thanh khô khốc ấy nhanh chóng biến thành tiếng xé toạc không khí ghê rợn, như thể có một thứ gì đó khổng lồ đang bị xé nát khỏi gốc rễ.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, bóng đen khổng lồ đổ sập xuống, một cây cổ thụ to lớn với tán lá mục nát, rễ bung bét, đang nhắm thẳng về hướng xe ngựa của anh và Mei mà ngã xuống.

Không khí như bị nén lại. Tiếng gào thét của cành khô gãy nát, tiếng lá cây xào xạc kinh hoàng khi bị thân cây khổng lồ kéo theo, và tiếng gió rít lên dữ dội như một lời cảnh báo tử thần.

Bằng kinh nghiệm và trực giác sắc bén của mình, Diluc đã ngay tức khắc mở cửa, phóng lên ghế lái, chộp lấy dây cương và chiếc roi. Anh gằng sức siết chặt dây, dùng roi quất mạnh vào mông ngựa, ép nó phóng hết tốc lực về phía trước.

Con ngựa đột nhiên cảm thấy đau đớn và sợ hãi. Nó hoảng loạn, vô thức phóng nhanh như bay về trước, móng guốc cày nát nền đất ẩm ướt. Chiếc xe rung lắc dữ dội, hai bánh chao đảo, như muốn lật ngửa ngay lập tức.

Người đánh xe không giữ được thăng bằng, súyt té nhào khỏi xe thì đã được Diluc giữ chặt lại bằng một tay. Còn trong xe, Mei đang hoang mang tột độ, bị giằng xé giữa cảm giác bị hất tung và cố gắng bám chặt vào ghế để không bị văng ra ngoài.

“Wtf!? Cái méo gì đang diễn ra thế? Có phục kích sao?” cô gào thét trong lòng, hoàn toàn mất kiểm soát.

Xe ngựa cứ thế lao vút đi, ngay khoảnh khắc thân cây đổ ầm xuống, mặt đất rung chuyển dữ dội, bụi đất và lá mục bắn tung tóe. Chiếc xe đã vừa kịp lúc lướt qua khỏi vùng nguy hiểm.

“Đùng!”

Âm thanh long trời lở đất vang vọng khắp khu rừng, như tiếng sét đánh. Cây cổ thụ nặng nề ngã xuống đất, rung chấn lan tỏa, khiến những thân cây nhỏ hơn quanh đó cũng chao đảo và rụng lá. Nó chắn ngang lối đi một cách hoàn hảo, cắt đứt con đường của những xe còn lại trong sự hoang mang tột độ của mọi người phía sau.

Cái cây ấy to lớn như một ngọn tháp đổ, chiều rộng của nó phải mất đến năm người đàn ông to lớn mới có thể ôm hết được. Diluc ngước nhìn lên phía trên, nơi mà thân cây vừa đổ, ánh mắt sắc bén đầy cảnh giác, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào.

Lúc này, Viber từ cửa sổ ngó ra với ánh mắt sáng rực chứa đựng sự hài lòng và hả hê, còn Elzer phóng xuống xe ngựa ngay tức khắc, nhanh chóng đến gần cây cổ thụ.

“Mọi người, bên đó vẫn ổn chứ?” Elzer cất tiếng, giọng nói hấp tấp đến nỗi không còn giữ được vẻ lịch thiệp vốn có.

Diluc nhanh chóng đẩy người đánh xe về phía cửa, lạnh giọng như đang ra lệnh cho anh ta đi vào trong xe, sau đó mới tự mình bước vào. Mei thì nghe thấy giọng nói quen thuộc nên đã hoàn hồn trở lại, lập tức chờm người ra khỏi cửa sổ, lớn tiếng đáp lại.

“Chúng tôi không sao! Nhưng đường ở đây bị chặn lại rồi, không— A!”

Chưa kịp nói dứt câu, Mei đã bị Diluc nắm lấy cổ áo, kéo giật về phía trong xe. Anh ta khẽ cau mày, giọng nói như một mệnh lệnh không cho phép phản kháng.

“Ngồi im trong này, không được chờm ra nữa.”

Nói rồi, Diluc nhìn về phía cây cổ thụ đang chắn đường, lớn giọng, gằn từng chữ cho Elzer nghe rõ.

“Elzer, cậu và mọi người trong đoàn hãy nhanh chóng quay lại con đường cũ, tìm sự trợ giúp của người bên ngoài đi. Chúng tôi sẽ tự tìm đường.” Giọng nói lạnh lẽo, không cho phép từ chối.

“Lão gia...” Elzer lẩm bẩm, anh muốn ở lại giúp Diluc, nhưng anh biết, ở lại hiện giờ chỉ làm cản trở ông chủ của mình.

Anh thở hắt ra, cố lấy lại dáng vẻ hòa nhã thường trực, tiến về phía đoàn thương nhân, gượng cười cất lời, cố gắng giữ bình tĩnh để trấn an họ.

“Mọi người, chúng ta phải nhanh chóng quay lại tìm sự trợ giúp thôi, không nên lãng phí thêm thời gian nữa.”

Trong đoàn, một số thương nhân cũng chưa hiểu chuyện gì xảy ra, rôm rả cất tiếng bàn luận về cái cây, số khác lại thì phàn nàn về chuyến đi đầy sóng gió này. Nhưng vẫn có một số người đã nắm bắt được tình hình hiện tại, vận động mọi người mau vào lại xe, nhanh chóng tìm cứu viện.

Đoàn xe rời đã rời đi, kèm theo sự âm u lại bủa vây lấy khu rừng. Elzer ngồi trong xe, tay đan vào nhau, hấp tấp đến cháy tim gan, biết rằng anh đang bỏ lại Diluc vào miệng hổ.

“Những chuyện xảy ra chắc chắn không phải một sự trùng hợp, có kẻ nào đó đang nhắm đến chúng ta...chính xác hơn là Diluc, nên anh ấy mới đẩy mọi người ra khỏi nguy hiểm... Mình phải nhanh lên mới được.”

Còn ở chỗ xe ngựa của Mei và Diluc, không gian bao trùm một mảng u tối. Giờ đây, ánh sáng duy nhất chiếu rọi nơi này có lẽ là chiếc đèn treo phía ngoài xe.

“Đã có chuyện gì xảy ra vậy lão gia?” Mei choáng váng hỏi anh, giọng cô vẫn còn run rẩy.

Diluc chưa kịp đáp lời thì ngay lập tức cảm nhận được một thứ gì đó đang xé gió lao đến. Anh ta không chần chừ, dùng sức đẩy mạnh Mei về phía trước. Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng “Keng!” khô khốc vang lên, viên đạn đã gâm sâu vào cánh cửa, chỉ cách mặt Diluc vài centimet. Người đánh xe cũng nhanh chóng lùi sát lại phía ghế, cả ba đều trong trạng thái cảnh giác cực độ.

More Chapters