Rời khỏi dãy núi sương mù, Lục Vân cùng Tiểu Hỏa tiến dần về phía vùng biên thùy giữa Thiên Kiếm Tông và các thế lực trung lập. Theo bản đồ, phía trước là Trấn Lâm Hà, một thị trấn nhỏ vốn dĩ sầm uất nhờ việc giao thương thảo dược. Thế nhưng, khi chỉ còn cách cổng trấn chưa đầy hai dặm, bước chân của Lục Vân bỗng nhiên khựng lại.
Tiểu Hỏa đang nằm trên vai cậu cũng đột ngột dựng đứng lớp lông tuyết, đôi mắt rực lửa nheo lại, phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp trong cổ họng. Nó cảm nhận được một luồng uế khí cực kỳ khó chịu đang bao trùm lấy không gian phía trước.
Lục Vân nhắm mắt, thần thức mạnh mẽ của tu sĩ Minh Tuyền cảnh trải rộng. Ngay lập tức, một mùi máu tanh nồng, hôi hám đặc trưng của tà năng ma đạo xộc thẳng vào khứu giác. Đó không phải là mùi máu của yêu thú, mà là máu của con người—oán khí tích tụ đậm đặc đến mức khiến cỏ cây hai bên đường bắt đầu héo úa, đen kịt.
"Sát khí nồng đậm như vậy... Chắc chắn không phải là tranh chấp thông thường."
Lục Vân lạnh lùng thốt lên. Cậu không còn đi thong thả nữa, mà vận hành bộ pháp, thân ảnh hóa thành một vệt sáng trắng lao vút về phía trấn nhỏ.
Cảnh tượng đập vào mắt Lục Vân khi đặt chân vào trấn khiến trái tim cậu như bị một bàn tay bóp nghẹt vì giận dữ.
Giữa quảng trường trung tâm của Trấn Lâm Hà, một cảnh tượng địa ngục trần gian đang diễn ra. Hàng trăm dân làng, từ già trẻ gái trai, đều bị xích lại bằng những sợi xích sắt ám đen ma khí. Họ bị dồn vào một vòng tròn pháp trận khổng lồ được vẽ bằng máu tươi trên mặt đất.
Ở tâm trận, một chiếc vạc đồng lớn đang sôi sục, bốc lên những làn khói màu tím sẫm đầy kịch độc. Đứng xung quanh vạc đồng là bảy tên ma tu khoác hắc bào, gương mặt chúng hốc hác, đôi mắt vẩn đục sắc đỏ tà ác.
Tên thủ lĩnh hắc bào, kẻ mang tu vi mạnh nhất, đang cầm một thanh đao răng cưa, lạnh lùng vung tay. Mỗi lần hắn vung đao, một sinh mạng lại ngã xuống, máu của họ bị pháp trận hút sạch, dẫn chảy vào chiếc vạc đồng để ngưng tụ thành những viên đan dược màu đỏ sậm tỏa ra mùi tanh tưởi.
"Ha ha ha! Sắp xong rồi! Chỉ cần thêm vài chục mạng người nữa, mẻ Huyết Đan này sẽ hoàn thành. Có nó, tu vi của chúng ta sẽ đại tăng!" Tên thủ lĩnh cười sằng sặc, giọng nói như tiếng quỷ hú.
Tiếng khóc than, cầu xin của dân làng vang động cả một vùng trời, nhưng đám ma tu ấy hoàn toàn ngó lơ, coi sinh mạng con người như cỏ rác, như nguyên liệu để luyện đan.
Đứng trên đỉnh một mái nhà gần đó, đôi mắt Lục Vân dần chuyển sang màu đỏ rực của dung nham. Sát khí "Giám sát" vốn dĩ đã được cậu thu liễm bấy lâu nay, giờ đây bùng phát như một ngọn núi lửa không thể kìm nén.
Cậu nhớ lại lời dạy của sư tôn: Kiếm giữ đạo, tâm diệt ác.
"Sâu bọ ma đạo, các ngươi đáng chết vạn lần!"
Giọng nói của Lục Vân không lớn, nhưng lại mang theo linh lực cực hạn, nổ vang như sấm sét giữa quảng trường.
Đám ma tu giật mình ngẩng đầu lên. Chúng thấy một thiếu niên trường bào trắng, lưng đeo kiếm gỗ, khí chất thoát tục nhưng sát khí lại lạnh thấu xương đang đứng nhìn chúng từ trên cao.
"Hử? Một thằng nhóc từ đâu đến muốn học làm anh hùng sao?" Tên thủ lĩnh nheo mắt khinh miệt. "Bắt lấy nó! Linh huyết của một tu sĩ chắc chắn sẽ khiến phẩm chất Huyết Đan tăng lên gấp bội!"
Ngay lập tức, ba tên ma tu dưới trướng vận chuyển ma công, hóa thành những luồng khói đen lao về phía Lục Vân. Chúng vung ra những sợi xích móc câu, quấn quýt lấy không gian xung quanh cậu.
Lục Vân không hề nao núng. Cậu khẽ nhấc tay, không rút kiếm, chỉ đơn giản là chỉ tay về phía trước.
"Kiếm ý dung nham: Tàn Hỏa."
Từ đầu ngón tay cậu, những tia lửa nhỏ như sợi tóc bắn ra. Thế nhưng, khi những tia lửa này chạm vào làn khói đen của ma tu, chúng lập tức bùng nổ thành những quầng hỏa diễm dữ dội. Linh hỏa hỏa hệ tinh thuần nhất là khắc tinh của mọi loại tà khí.
Bùm! Bùm! Bùm!
Ba tiếng nổ vang lên đồng lúc. Ba tên ma tu thậm chí còn chưa kịp hét lên một tiếng đã bị linh hỏa thiêu rụi thành tro bụi ngay trên không trung. Ma khí của chúng bị đốt cháy sạch sẽ, không để lại một dấu vết.
Tên thủ lĩnh hắc bào biến sắc, nụ cười trên môi hắn đông cứng lại. Hắn nhận ra đứa trẻ này không hề đơn giản.
"Ngưng khí đỉnh phong? Không... đây là lực lượng của Minh Tuyền cảnh!"
Lục Vân từ trên mái nhà đáp xuống đất một cách nhẹ nhàng. Mỗi bước chân cậu đi tới, pháp trận máu trên mặt đất lập tức bị hơi nóng tỏa ra từ chân cậu thiêu đốt, bốc khói đen và tan biến, cắt đứt sự liên kết với vạc đồng.
Tiểu Hỏa trên vai Lục Vân cũng không đứng yên. Nó nhảy xuống đất, thân hình nhỏ bé thoắt ẩn thoắt hiện, đôi mắt lửa phóng ra những tia nhìn sắc lẹm. Nó phối hợp cùng Lục Vân, bao vây đám ma tu còn lại.
Lục Vân nắm lấy chuôi thanh kiếm gỗ sồi, nhưng cậu vẫn chưa rút nó ra khỏi vỏ. Đối với loại cặn bã này, dùng vỏ kiếm là quá đủ.
"Giám sát tối cao của Thiên Kiếm Tông thực thi nhiệm vụ." Lục Vân nói, giọng điệu lạnh lùng như phán quan từ địa ngục. "Kẻ luyện Huyết Đan bằng sinh linh con người, tội không thể tha thứ. Ta tuyên án: Hồn phi phách tán."
Toàn bộ linh lực trong hồ linh tuyền dung nham của Lục Vân sôi sục. Một áp lực khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ trấn nhỏ, khiến đám ma tu còn lại cảm thấy như đang bị nhốt trong một cái lò bát quái khổng lồ. Cuộc chiến thực sự giữa Kiếm đạo chân chính và Ma đạo tà ác chính thức bùng nổ.
