Bầu không khí tại quảng trường Trấn Lâm Hà lúc này đã đặc quánh lại, không chỉ bởi mùi máu tanh mà còn bởi áp lực kinh hồn bạt vía tỏa ra từ tên thủ lĩnh hắc bào. Khi thấy ba tên đàn em bị Lục Vân thiêu rụi trong nháy mắt, hắn không còn vẻ khinh thường ban đầu.
Hắn chậm rãi cởi bỏ chiếc mũ trùm đầu, để lộ một khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo đen ngòm như rễ cây già, đôi mắt đỏ ngầu không chút nhân tính.
"Khá khen cho một tên tiểu tử Thiên Kiếm Tông. Minh Tuyền tầng 1 mà có thể nắm giữ hỏa diễm tinh khiết đến thế này... Nhưng ngươi có biết, chênh lệch giữa tầng 1 và tầng 3 là một vực thẳm không thể khỏa lấp bằng thiên phú?"
Tên thủ lĩnh gầm lên, tu vi Minh Tuyền cảnh tầng thứ 3 hoàn toàn bộc phát. Ma khí từ cơ thể hắn tuôn ra cuồn cuộn như thác lũ đen kịt, che lấp cả ánh mặt trời đang yếu ớt. Hắn cầm lấy thanh đao răng cưa, rạch một đường dài trên lòng bàn tay mình, máu đen chảy vào chiếc vạc đồng đang sôi sục.
"Ma Pháp: Vạn Quỷ Triều Bái!"
Ầm... Ầm...
Mặt đất quảng trường nứt toác. Từ dưới những khe nứt, hàng trăm cánh tay khô héo, đen kịt vươn lên. Những bộ xương khô khoác giáp rách nát, tay cầm đao gỉ, đôi mắt rực ánh lửa xanh lè leo lên từ địa ngục. Đây là những âm binh được hắn luyện hóa từ xác chết của những tu sĩ đã tử trận, mang theo oán niệm ngàn năm.
Chớp mắt, Lục Vân bị bao vây bởi một đội quân âm binh dày đặc. Chúng không biết đau đớn, không biết sợ hãi, chỉ biết điên cuồng lao vào cắn xé theo lệnh của chủ nhân.
Lục Vân nheo mắt, tay nắm chặt lấy vỏ kiếm gỗ sồi. Cậu vận hành Thái Thượng Vong Cơ, tâm cảnh bình thản như mặt nước, nhưng trong lòng lại không khỏi kinh hãi trước kinh nghiệm chiến đấu của đối phương. Tên ma tu này không lao vào trực diện, mà dùng âm binh để tiêu hao linh lực và tìm sơ hở của cậu.
"Tiểu Hỏa, bảo vệ dân làng!"
Lục Vân ra lệnh. Con linh hồ nhỏ hiểu ý, nó phóng tới trước mặt đám dân làng đang run rẩy, phun ra một vòng tròn linh hỏa trắng muốt bao quanh họ, ngăn chặn không cho âm binh tiếp cận.
Lúc này, Lục Vân bắt đầu chuyển động. Thân ảnh trắng muốt của cậu lướt đi giữa bầy âm binh như một vệt sao băng.
Chát! Bầm! Rầm!
Mỗi nhát đánh bằng vỏ kiếm của Lục Vân đều mang theo sức mạnh của linh tuyền dung nham, đánh nát xương cốt của âm binh và thiêu rụi linh hồn bên trong chúng. Thế nhưng, cứ mỗi con ngã xuống, lại có hai con khác bò lên.
"Hắc Huyết Trảm!"
Đột ngột, từ sau lưng Lục Vân, tên thủ lĩnh ma tu xuất hiện như một bóng ma. Thanh đao răng cưa mang theo luồng ma khí sắc lẹm chém ngang sườn cậu.
Lục Vân kinh hãi, xoay người dùng vỏ kiếm đỡ đòn.
Keng!
Một lực lượng khổng lồ truyền đến chấn cho cánh tay Lục Vân tê dại. Dù linh lực của cậu tinh thuần, nhưng lượng linh lực tích lũy của Minh Tuyền tầng 3 vẫn vượt xa tầng 1. Cú va chạm khiến Lục Vân bị đẩy lùi hơn mười trượng, đôi chân cày nát mặt đất quảng trường.
Chưa kịp lấy lại hơi thở, tên ma tu đã lại áp sát. Hắn chiến đấu cực kỳ lão luyện, lợi dụng sơ hở khi Lục Vân đang bị âm binh vây khốn để tung ra những đòn hiểm hóc vào tử huyệt.
Xoẹt!
Một lưỡi đao sượt qua vai Lục Vân. Bộ trường bào trắng tinh khôi bắt đầu xuất hiện những vệt máu đỏ thẫm. Cảm giác đau rát từ ma độc thấm vào vết thương khiến Lục Vân khẽ nhíu mày. Đây là lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi đỉnh Tuyết Liên, cậu cảm thấy cái chết cận kề đến thế.
"Sợ hãi sao? Tuyệt vọng sao?" Tên ma tu cười đắc ý, thanh đao trong tay hắn biến hóa khôn lường, tạo thành một mạng lưới tà quang vây hãm Lục Vân. "Thiên tài thì sao chứ? Chết dưới tay ta, ngươi cũng chỉ là một viên Huyết Đan mà thôi!"
Lục Vân thở dốc, máu từ vai thấm xuống làm ướt một mảng áo. Cậu nhận ra mình đã quá tự tin vào tu vi nén ép của mình mà quên mất rằng, thực chiến không chỉ là so đấu linh lực, mà còn là sự tàn nhẫn và mưu mẹo.
Cơn đau không làm Lục Vân lùi bước, trái lại, nó kích hoạt bản năng chiến đấu tiềm tàng trong huyết quản cậu. Dòng máu Xích Diễm Hỏa Mãng dường như cảm nhận được sự khiêu khích, bắt đầu sôi sục.
Lục Vân nhắm mắt lại trong một tích tắc. Thế giới xung quanh bỗng trở nên chậm lại. Cậu không nhìn bằng mắt, mà nhìn bằng Kiếm Tâm. Cậu thấy rõ từng luồng ma khí chuyển động, thấy rõ quỹ đạo của thanh đao răng cưa, và thấy cả sự liên kết lỏng lẻo giữa tên ma tu với đàn âm binh.
"Ngươi nói đúng, chênh lệch cảnh giới là sự thật..." Lục Vân trầm giọng, luồng nhiệt năng từ người cậu đột ngột tăng vọt, làm bốc hơi cả những vệt máu trên áo. "...Nhưng Kiếm đạo của ta, không nằm ở cấp bậc, mà nằm ở ý chí."
Cậu nắm chặt vỏ kiếm, đôi mắt đỏ thẫm bỗng chốc bùng lên ngọn lửa xanh biếc của Thanh Liên. Lục Vân không còn phòng ngự bị động nữa. Cậu chủ động lao thẳng vào vòng vây của âm binh, nhắm thẳng hướng tên thủ lĩnh.
Dù áo bào tiếp tục bị xé rách, dù máu vẫn thấm ra, nhưng bước chân của thiếu niên mười bốn tuổi ấy không hề run rẩy. Trận khổ chiến này chính là lò luyện thép, biến một viên ngọc thô thành một thanh bảo kiếm sắc bén nhất.
