Trong đại điện của Thiên Nguyên Thánh Địa, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Trên tấm bản đồ linh lực khổng lồ lơ lửng giữa không trung, những vệt sáng màu tím đen – đại diện cho ma khí của Ma tộc phương Nam – đang lan rộng như một vết dầu loang, nuốt chửng dần những ngôi làng và thành trì vùng biên viễn.
Các vị tông chủ và trưởng lão ngồi quanh bàn tròn đang tranh luận gay gắt. Đa số đều thiên về phương án phòng ngự thụ động: gia cố kết giới tại các thành trì lớn và chờ đợi Ma tộc tấn công để tiêu hao sinh lực địch. Tuy nhiên, Lục Vân vẫn im lặng quan sát. Với thần thức của một tu sĩ Bỉ Ngạn cảnh trẻ tuổi và nhạy bén, cậu nhận thấy những sơ hở chết người trong tư duy "thủ hiểm" lạc hậu này.
Tiếng Nói Của Thế Hệ Mới
"Thưa các vị tiền bối, nếu chúng ta chỉ đứng yên chờ giặc, chúng ta đã thua một nửa trận chiến này."
Giọng nói của Lục Vân không lớn, nhưng nó mang theo một luồng kiếm ý sắc lẹm, xuyên qua những tiếng tranh cãi ồn ào, khiến cả đại điện đột ngột tĩnh lặng. Những ánh mắt già nua, đầy quyền lực đổ dồn về phía vị thư sinh nho nhã trong bộ đồ trắng tinh khôi.
Lục Vân đứng dậy, thong thả bước tới trước bản đồ linh lực. Cậu đưa ngón tay thanh mảnh chỉ vào vùng đệm giữa biên giới chính đạo và Huyết Ma Quật — một khu vực đầy núi non hiểm trở và đầm lầy độc hại.
"Ma tộc phương Nam không giống với quân đội phàm trần. Chúng di chuyển bằng huyết độn và lấy sát khí để nuôi dưỡng sức mạnh. Nếu để chúng tiếp cận thành trì, mỗi một thường dân ngã xuống sẽ trở thành nguồn linh lực cho chúng. Chúng ta không thể thủ, mà phải chặn."
Kế Hoạch "Hàng Rào Liên Hoàn"
Lục Vân phất tay, luồng linh lực hỏa hệ của cậu vẽ lên bản đồ những đường ranh giới mới rực rỡ sắc đỏ.
"Đề xuất của đệ tử là thiết lập một Hàng Rào Phòng Thủ Liên Hoàn dựa trên địa thế tự nhiên. Thay vì dồn quân vào thành trì, chúng ta sẽ lập ra 72 trạm gác linh lực (哨所) tại các tọa độ hiểm yếu dọc theo dãy núi Vân Đoạn. Mỗi trạm gác này không chỉ là nơi đóng quân, mà còn là một mắt xích của trận pháp khổng lồ mang tên 'Cửu Dương Chấn Ma Trận'."
Cậu giải thích chi tiết: "72 trạm gác này sẽ tạo ra một vùng áp chế linh lực đặc thù. Ma tộc khi đi vào khu vực này sẽ bị hỏa khí thiêu đốt ma công, tốc độ di chuyển giảm mạnh. Quan trọng hơn, chúng ta sẽ không dùng quân đội chính quy để đối đầu trực diện ngay từ đầu."
Luyện Thiết Đại Sư (vị thủ tọa Luyện Khí Phong của Thiên Kiếm Tông cũng có mặt) gật đầu tâm đắc: "Ý của ngươi là dùng 'Tiêu hao' phối hợp với 'Địa lợi'?"
"Chính xác," Lục Vân tiếp tục, ánh mắt cậu lóe lên tia sáng của một nhà quân sự tài ba. "Chúng ta cần tuyển chọn ra những Lực Lượng Tinh Nhuệ, mỗi đội chỉ gồm 5 người, tu vi ít nhất là Minh Tuyền cảnh đỉnh phong trở lên. Những đội này sẽ hoạt động như những lưỡi dao sắc bén, thực hiện chiến thuật 'Du kích hỏa công' — đánh xong liền rút, liên tục cắt đứt các mạch cung cấp huyết khí của Ma tộc."
Tầm Nhìn Quân Sự Thiên Tài
Các vị tông chủ bắt đầu xầm xì bàn tán. Kế hoạch của Lục Vân vô cùng táo bạo. Nó chuyển từ thế bị động sang chủ động kiểm soát chiến trường.
"Nhưng nếu Ma tộc tập hợp đại quân tấn công vào một điểm, hàng rào này sẽ sụp đổ," Thiên Nguyên Thánh Chủ lên tiếng, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào Lục Vân như muốn thử thách.
Lục Vân mỉm cười, một nụ cười tự tin của kẻ đã thấu triệt kiếm đạo: "Đó chính là lúc các vị đại năng Bỉ Ngạn như chúng ta xuất hiện. Hàng rào này không phải để chặn đứng hoàn toàn, mà là để định hình chiến trường. Chúng ta sẽ ép Ma tộc phải di chuyển theo những con đường mà chúng ta đã chọn sẵn. Tại các 'tử điểm' đó, chúng ta sẽ bố trí lực lượng chủ lực để tiêu diệt gọn."
Cậu chỉ vào một thung lũng hẹp nằm giữa hai vách núi đứng thành: "Đây là thung lũng Đoạn Hồn. Nếu thực hiện đúng kế hoạch, 80% quân đoàn Ma tộc sẽ bị dồn vào đây. Lúc đó, chỉ cần một đạo kiếm trận quy mô lớn, chúng ta có thể kết liễu cuộc chiến mà không làm tổn hại đến căn cơ của tông môn."
Sự Thống Nhất Ý Chí
Sự im lặng bao trùm đại điện lần thứ hai, nhưng lần này không phải vì nghi ngờ, mà vì sự nể phục. Những lão quái vật sống hàng trăm năm cũng phải thừa nhận rằng, tư duy của Lục Vân không chỉ dừng lại ở sức mạnh cá nhân, mà đã đạt đến trình độ của một thống soái.
"Bố trận tài tình, lấy hỏa khắc ma, dùng tinh nhuệ chế số đông..." Thánh Chủ chậm rãi đứng dậy, thanh âm vang vọng: "Lục Vân, ngươi không chỉ có kiếm của một cường giả, mà còn có tâm của một bậc quân sư. Ta quyết định, kế hoạch này sẽ được thực hiện ngay lập tức. Thiên Nguyên Thánh Địa sẽ xuất ra 10 vạn linh thạch cực phẩm và 3000 đệ tử tinh nhuệ để ngươi tùy ý điều động."
Các vị tông chủ khác cũng lần lượt đứng lên biểu thị sự ủng hộ. Lục Vân chắp tay lạy tạ, thần thái vẫn nho nhã như một thư sinh, nhưng từ người cậu, một luồng khí thế hào hùng bắt đầu lan tỏa.
"Đã vậy, đệ tử xin nhận lệnh. Trong vòng 3 ngày, quân đội chính đạo phải áp sát biên giới phương Nam. Chúng ta sẽ cho Ma tộc thấy rằng, đại lục này không phải là nơi để chúng muốn đến thì đến, muốn đi thì đi."
Hội nghị kết thúc, Lục Vân bước ra khỏi điện giữa những ánh nhìn đầy kính nể. Cậu biết, cuộc chiến sắp tới sẽ vô cùng khốc liệt, nhưng với kế hoạch đã vạch sẵn và thanh Xích Diễm Thanh Liên sau lưng, cậu đã sẵn sàng để biến phương Nam thành mồ chôn cho bất kỳ kẻ nào dám nuôi mộng xâm lăng.
Trận cờ lớn đã bày ra, và Lục Vân chính là người cầm quân điều khiển tất cả.
