Sau khi kế hoạch "Hàng Rào Liên Hoàn" được phê duyệt, Thiên Nguyên Thánh Địa trở thành một công trường khổng lồ. Linh thuyền tấp nập ngược xuôi, quân nhu và binh khí được vận chuyển liên tục về hướng biên giới phương Nam. Lục Vân, với tư cách là người khởi xướng và là thống soái của lực lượng tinh nhuệ, đích thân xuống các doanh trại huấn luyện để tuyển chọn những "lưỡi dao" sắc bén nhất cho kế hoạch của mình.
Giữa âm thanh va chạm của binh khí và tiếng hò hét tập trận, Lục Vân thong thả bước đi trong bộ y phục trắng muốt. Dù cậu đã thu liễm khí tức, nhưng vẻ nho nhã và uy áp tự nhiên của một vị Bỉ Ngạn đại năng vẫn khiến các đệ tử xung quanh vô thức dạt ra hai bên, ánh mắt đầy vẻ sùng bái.
Cuộc Gặp Lại Bất Ngờ
Tại khu vực huấn luyện trọng binh và tốc độ, Lục Vân dừng chân trước hai bóng người đang giao chiến kịch liệt.
Một kẻ cầm trọng kiếm to bản, mỗi nhát chém đều mang theo kình lực nặng nề như muốn xé toạc không gian, nhục thân cuồn cuộn như đá tạc. Kẻ còn lại thì lướt đi như một cơn gió, chiếc quạt giấy trong tay biến hóa khôn lường, tạo ra hàng vạn tàn ảnh vây khốn đối phương.
"Thạch Hùng, ngươi chậm quá! Cứ thế này thì làm sao chạm được vào vạt áo của ma tướng?"
"Vân Phi Dương, ngươi bớt nói nhảm đi! Có giỏi thì đứng lại đỡ một kiếm của lão tử!"
Lục Vân đứng ngoài vòng chiến, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ấm áp. Mười lăm năm trôi qua kể từ ngày họ uống rượu dưới ánh trăng tại Thánh Địa, thời gian đã tôi luyện hai thiếu niên năm ấy trở thành những chiến binh thực thụ. Thạch Hùng và Vân Phi Dương giờ đây đều đã đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong, chỉ thiếu một chút cơ duyên là có thể chạm tới ngưỡng cửa Bỉ Ngạn.
Lục Vân khẽ búng ngón tay, một luồng hỏa linh lực mỏng nhẹ như sợi chỉ bắn ra, chuẩn xác chặn đứng quỹ đạo của cả trọng kiếm lẫn quạt giấy ngay trước khi chúng va vào nhau.
"Hai vị bằng hữu, mười lăm năm không gặp, vẫn sung sức như vậy sao?"
Chênh Lệch Và Sự Chân Thành
Cả hai người đứng khựng lại, xoay người nhìn về phía phát ra giọng nói. Khi nhìn thấy vị thư sinh trẻ trung với khí chất thoát tục đứng đó, Thạch Hùng và Vân Phi Dương đờ người mất vài giây.
"Lục... Lục Vân?" Thạch Hùng lắp bắp, đôi mắt trợn ngược. Hắn dụi mắt mấy lần như sợ mình nhìn nhầm. "Tên nhóc con nhà ngươi... thực sự là vị 'Thư sinh Bỉ Ngạn' làm chấn động thiên hạ mấy ngày nay sao?"
Vân Phi Dương thu quạt, gương mặt thanh tú hiện lên vẻ phức tạp: "Tại hạ sớm biết huynh không phải vật trong ao, nhưng đạt tới Bỉ Ngạn ở tuổi 36... Lục huynh, huynh định để cho thiên tài trên đời này không còn đất sống sao?"
Lục Vân bước tới, không hề có chút kiêu ngạo của một đại năng, cậu thân thiết vỗ vai Thạch Hùng và gật đầu với Vân Phi Dương: "Tu vi có thể thay đổi, nhưng cái tên Lục Vân đứng trước mặt các vị vẫn là kẻ từng nợ các vị một trận rượu năm xưa. Thân phận cường giả chỉ để dành cho kẻ thù, còn với các huynh, ta vẫn là Lục Vân."
Nghe câu nói đó, sự gượng gạo do chênh lệch đẳng cấp trong lòng Thạch Hùng và Vân Phi Dương lập tức tan biến. Thạch Hùng cười ha hả, vòng tay ôm lấy vai Lục Vân — một hành động mà nếu là đệ tử khác làm sẽ bị coi là đại tội phạm thượng:
"Khá lắm! Được vị đại năng Bỉ Ngạn gọi là bằng hữu, sau này Thạch Hùng ta có thể nghênh ngang đi khắp đại lục rồi!"
Lời Thề Dưới Cờ Chiến
Ba người tìm đến một góc vắng trong doanh trại, ngồi bệt xuống đất như những ngày xưa cũ. Lục Vân lấy ra vò rượu mà Kiếm Lão đã tặng, rót cho mỗi người một bát.
"Lục huynh, chúng ta nghe nói huynh là người vạch ra kế hoạch tác chiến phương Nam lần này." Vân Phi Dương nhấp một ngụm rượu, sắc mặt trở nên nghiêm túc. "Tình hình thực sự nghiêm trọng đến mức nào?"
Lục Vân nhìn về hướng Nam, nơi chân trời bắt đầu bị phủ bởi một màu tím sẫm u ám: "Nghiêm trọng hơn những gì các trưởng lão thông báo. Ma tộc lần này không chỉ muốn cướp bóc, chúng muốn phá hủy phong ấn để tái lập thời đại Ma trị. Trận chiến này, có thể sẽ có rất nhiều người không thể trở về."
Thạch Hùng đập mạnh bát rượu xuống đất, ánh mắt rực lửa: "Sợ cái gì! Chúng ta tu luyện bao nhiêu năm, chẳng lẽ lại để lũ quái vật đó làm loạn? Lục Vân, ngươi cứ ra lệnh đi. Thạch Hùng ta nguyện làm quân tiên phong, trọng kiếm của ta đang khát máu ma đây!"
Vân Phi Dương cũng đứng dậy, quạt giấy xòe ra, khí thế sắc lẹm: "Vân gia ta chưa bao giờ có kẻ đào ngũ. Lục huynh, hãy để chúng ta gia nhập đội tinh nhuệ của huynh. Dù tu vi chúng ta chưa đạt Bỉ Ngạn, nhưng phối hợp với nhau, chúng ta chắc chắn sẽ không làm huynh thất vọng."
Lục Vân nhìn hai người bạn chí cốt, lòng dâng lên một luồng hào khí mạnh mẽ. Cậu đứng dậy, đưa tay ra giữa không trung. Thạch Hùng và Vân Phi Dương lập tức đặt tay chồng lên.
"Được! Ba người chúng ta sẽ cùng nhau tiến vào phương Nam. Lấy hỏa làm dẫn, lấy kiếm làm tâm, thề quét sạch ma quân, bảo vệ nhân gian thái bình!"
Giữa doanh trại đầy nắng và gió, lời thề của ba vị thiên tài vang vọng. Một vị Bỉ Ngạn đại năng, hai vị Trúc Cơ đỉnh phong — bộ ba này sau này sẽ trở thành nỗi khiếp sợ của bất kỳ ma tướng nào trên chiến trường. Sự chênh lệch về tu vi không làm họ xa cách, mà chính tình bằng hữu và lý tưởng chung đã gắn kết họ thành một khối thống nhất, sẵn sàng nghiền nát mọi bóng tối đang rình rập ngoài kia.
Lục Vân mỉm cười, ánh mắt đỏ thẫm rực lên niềm tin. Cậu biết, cuộc chiến này mình không hề cô độc. Với những người bằng hữu này bên cạnh, Xích Diễm Thanh Liên của cậu sẽ càng thêm rực sáng.
