Sau khi Huyết Sát Đồn bị san phẳng, sự phẫn nộ của Ma tộc phương Nam đã đạt đến đỉnh điểm. Không ngoài dự đoán của Lục Vân, Ma Tôn đã lập tức tung ra quân át chủ bài: Huyết Ma Quân – đạo quân được tôi luyện từ máu của vạn người, dẫn đầu bởi mười hai vị Ma tướng có tu vi tương đương Bỉ Ngạn cảnh sơ kỳ. Chúng truy kích đạo quân tinh nhuệ của chính đạo với tốc độ kinh hồn, dồn tất cả vào lòng chảo thung lũng Tử Vong ngay tại biên giới.
Bầu trời phương Nam vốn đã u ám nay chuyển sang màu đỏ sẫm như máu đặc. Sát khí bốc lên ngùn ngụt làm héo úa cả những cây cổ thụ ngàn năm. Trận huyết chiến thực sự đã bùng nổ.
Vòng Vây Máu Và Lửa
"Lục huynh, chúng ta bị bao vây rồi!" Thạch Hùng gầm lên, trọng kiếm trong tay hắn đã sứt mẻ nhiều chỗ, toàn thân đẫm máu ma đen kịt.
Xung quanh họ, hàng vạn Ma binh trỗi dậy từ lòng đất, đôi mắt đỏ ngầu khát máu. Vân Phi Dương đang liên tục vung quạt tạo thành những bức tường gió để bảo vệ nhóm binh sĩ còn sót lại, nhưng sắc mặt hắn đã tái nhợt vì cạn kiệt linh lực.
Lục Vân đứng ở vị trí trung tâm, tà áo trắng của cậu nay đã lấm tấm những vệt máu tím đen, nhưng khí chất vẫn bình thản như một vị tiên nhân đứng ngoài vòng sinh tử. Cậu nhìn thấy ba vị Ma tướng cao lớn, cưỡi trên những con Ma Long cốt đang từ từ khép vòng vây. Mỗi tên đều cầm những món thần binh ma đạo tỏa ra tà khí ngút trời.
"Các ngươi lui lại phía sau, bảo vệ đội hình." Lục Vân trầm giọng ra lệnh, thanh âm xuyên qua tiếng gào thét của chiến trường. "Nơi này, giao cho ta."
Một Mình Chống Lại Thiên Quân
Lục Vân bước lên phía trước một bước. Chỉ một bước ấy thôi, nhưng mặt đất thung lũng bỗng chốc rạn nứt, những dòng dung nham nóng hổi phun trào lên từ kẽ đá, tạo thành một vòng tròn lửa bao quanh các đồng đội của cậu. Đây là Tuyệt Đối Hỏa Vực – nơi mà ma khí không thể xâm phạm.
"Tiểu tử thối, chết đi!"
Ba vị Ma tướng đồng loạt ra tay. Một gã cầm đại phủ bổ xuống, mang theo uy lực của một ngọn núi sụp đổ. Gã thứ hai tung ra hàng vạn sợi xích máu nhắm vào tứ chi của Lục Vân. Gã cuối cùng đứng từ xa niệm chú, triệu hồi một con Huyết Long khổng lồ gào thét lao tới.
Lục Vân khẽ nhắm mắt, tay phải nắm lấy chuôi kiếm Xích Diễm Thanh Liên.
Keng!
Thanh thần kiếm rút khỏi vỏ, âm thanh giòn giã chấn động cả thung lũng. Một luồng kiếm quang đỏ rực bùng phát, rực rỡ hơn cả ánh mặt trời. Lục Vân không né tránh, cậu vung kiếm một đường tròn hoàn mỹ.
"Vạn đóa sen hồng... TỊNH THẾ!"
Hàng vạn đóa sen lửa từ hư không nảy nở, va chạm trực tiếp với đại phủ, xích máu và Huyết Long. Một tiếng nổ rung trời chuyển đất vang lên. Đại phủ vỡ vụn, xích máu bị nung chảy thành tro bụi, con Huyết Long bị chém làm đôi ngay tại chỗ. Ba vị Ma tướng kinh hãi lùi lại, nhìn thanh kiếm trong tay Lục Vân với ánh mắt đầy sợ hãi.
Xích Diễm Thanh Liên Nhuộm Máu Ma
Lục Vân hóa thành một đạo hỏa quang, lao vào giữa vòng vây của kẻ thù. Cậu không còn là vị thư sinh nho nhã thường ngày, mà đã biến thành một vị Chiến Thần hỏa hệ. Mỗi nhát kiếm của cậu đều mang theo sự phẫn nộ của dung nham và ý chí bảo vệ chúng sinh.
Thanh Xích Diễm Thanh Liên càng giết nhiều ma, những đường vân trên thân kiếm càng rực sáng một cách kỳ lạ. Máu ma đen kịt khi chạm vào thân kiếm đều bị hỏa diễm tinh thuần thiêu rụi, chỉ để lại một màu đỏ rực rỡ và uy nghiêm.
"Ngươi muốn bảo vệ lũ kiến cỏ này sao? Vậy thì đi chết cùng chúng đi!"
Năm vị Ma tướng khác cùng lúc lao vào, hợp lực kết thành một Ma trận khổng lồ để trấn áp Lục Vân. Không gian xung quanh cậu bị khóa chặt, những tiếng gào thét của linh hồn bị oán hận vang lên bên tai nhằm làm lung lạc kiếm tâm.
Lục Vân đứng giữa Ma trận, tay trái kết kiếm chỉ, tay phải cầm ngang thần kiếm trước ngực. Cậu hít một hơi thật sâu, toàn bộ linh lực trong Linh Hải bùng nổ.
"Kiếm ý Hoang Cổ... PHẦN THIÊN DIỆT THẾ!"
Một cột lửa cao hàng nghìn trượng phóng thẳng lên trời, xé toạc màn mây đen và phá tan Ma trận trong chớp mắt. Lục Vân vung kiếm nhanh đến mức không ai nhìn thấy bóng kiếm, chỉ thấy những đầu ma rơi xuống như rạ. Năm vị Ma tướng, năm vị cường giả cấp cao của Ma tộc, đều bị chém đứt đầu trong cùng một khoảnh khắc.
Máu ma nhuộm đỏ cả một vùng đất, nhưng tà khí thì bị kiếm khí của Lục Vân chém cho tan tác, không thể tụ lại.
Tấm Khiên Vững Chắc Nhất
Trong khi chiến đấu kịch liệt, Lục Vân vẫn không quên nhiệm vụ bảo vệ đồng đội. Bất cứ khi nào có một toán Ma binh tìm cách đột phá vào vòng bảo vệ của binh lính chính đạo, một đạo kiếm khí từ xa sẽ bay tới, thiêu rụi chúng thành tro tàn trước khi chúng kịp ra tay.
Binh lính phía sau nhìn bóng lưng của Lục Vân, đôi mắt họ tràn đầy sự sùng bái và cảm động. Một vị đại năng Bỉ Ngạn cảnh, đáng lẽ có thể ung dung rời khỏi chiến trường, lại đang liều mình đứng ở nơi hiểm nguy nhất, một mình đối đầu với thiên binh vạn mã để bảo vệ những người lính bình thường như họ.
"Lục huynh... thực sự là một vị thánh nhân." Vân Phi Dương lẩm bẩm, tay siết chặt quạt giấy, trong lòng dâng lên một luồng dũng khí mới.
Trận chiến kéo dài từ trưa đến khi hoàng hôn buông xuống. Thung lũng Tử Vong giờ đây chất cao xác ma. Lục Vân đứng giữa chiến trường, tà áo trắng đã chuyển sang màu đỏ tím vì máu, thanh thần kiếm trên tay vẫn đang nhỏ xuống từng giọt máu ma đen kịt nhưng bốc cháy ngay khi chạm đất.
Mười hai vị Ma tướng, giờ chỉ còn lại ba kẻ thoi thóp. Chúng nhìn Lục Vân như nhìn thấy một con quỷ thần từ địa ngục bước lên. Đội quân Huyết Ma Quân hùng mạnh đã bị một mình cậu làm cho tan tác.
Lục Vân nâng kiếm, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ba kẻ còn lại: "Ma tộc phương Nam, nợ máu này, hôm nay phải trả bằng mạng."
Kiếm quang lại một lần nữa lóe lên, kết thúc hồi cuối của bản hùng ca đẫm máu. Lục Vân đã dùng sức mạnh của mình để chứng minh rằng: Một khi chính đạo rút kiếm, bóng tối sẽ không còn chỗ để dung thân.
