Sau khúc khải hoàn vang dội tại phương Nam, đại quân chính thức rút về hậu phương. Giữa sự tung hô của vạn người và những lời tán dương hoa mỹ nhất, Lục Vân vẫn giữ được một tâm thái tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Đêm cuối cùng tại Thiên Nguyên Thánh Địa, một lần nữa, Thiên Nguyên Thánh Chủ lại mời cậu đến đỉnh Thiên Nguyên để luận đạo.
Nhưng lần này, không khí không còn là sự dạy bảo một chiều của bậc tiền bối dành cho hậu bối, mà là cuộc đối thoại giữa hai vị cường giả đang cùng đứng trên đỉnh cao của tu vi và trách nhiệm.
Kiếm Của Sự Sống Và Cái Chết
Dưới ánh trăng thanh lãnh, hai chén trà bốc khói nghi ngút. Thánh Chủ nhìn Lục Vân, nhận thấy khí chất của vị thư sinh áo trắng này đã có sự chuyển biến rõ rệt. Nếu trước khi ra quân, kiếm ý của Lục Vân là một ngọn núi lửa đang chờ bùng nổ, thì giờ đây, nó sâu thẳm và bao dung như đại dương, nhưng bên dưới mặt nước yên bình ấy là sức mạnh có thể lật đổ vạn vật.
"Vân nhi, trận chiến vừa qua, con thấy gì?" Thánh Chủ trầm giọng hỏi.
Lục Vân nhìn vào chén trà, khẽ đáp: "Đệ tử thấy sự mong manh của sinh mệnh và sự tàn khốc của quyền lực. Đệ tử từng nghĩ Bỉ Ngạn là bến bờ của sức mạnh cá nhân, nhưng sau khi nhìn thấy ba người lính của mình nằm xuống, đệ tử nhận ra Bỉ Ngạn thực sự là bến bờ của sự lựa chọn."
Cậu dừng lại một chút, ánh mắt đỏ thẫm phản chiếu ánh trăng: "Hủy diệt và Bảo vệ vốn là hai mặt của một thanh kiếm. Mười hai Ma tướng kia chết đi là sự hủy diệt, nhưng sự hủy diệt đó lại nảy mầm cho sự sống của vạn dân phương Nam. Con đường Bỉ Ngạn không phải là để trở thành thần thánh cao cao tại thượng, mà là để trở thành một nhịp cầu vững chắc, dùng sức mạnh hủy diệt để canh giữ sự bình yên cho thế gian."
Thánh Chủ gật đầu, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng sâu sắc: "Tốt! Con đã thấu triệt được bản chất của 'Cân bằng'. Kẻ mạnh mà chỉ biết hủy diệt là Ma, kẻ yếu mà chỉ biết bảo vệ là Phàm. Chỉ có kẻ nắm giữ sức mạnh hủy diệt nhưng tâm hướng về bảo vệ mới là Đạo. Con đã thực sự bước cả hai chân qua bến bờ Bỉ Ngạn rồi."
Đêm đó, họ luận bàn về sự vận hành của thiên địa, về sự trỗi dậy và sụp đổ của các thời đại. Lục Vân đã dùng những trải nghiệm thực chiến sinh tử để minh chứng cho những lý luận kiếm đạo Thái Cổ, khiến ngay cả một vị đại năng Bỉ Ngạn đỉnh phong như Thánh Chủ cũng phải có những phút giây trầm trồ kinh ngạc.
Vị Thống Soái Trẻ Tuổi Nhất Lịch Sử
Sáng hôm sau, tại quảng trường lớn của Thiên Nguyên Thánh Địa, trước sự chứng kiến của các vị tông chủ Ngũ Đại Tông Môn và hàng vạn đệ tử, Thiên Nguyên Thánh Chủ chính thức ban bố thánh chỉ.
"Lục Vân, đệ tử thân truyền của Thiên Kiếm Tông, tuổi trẻ tài cao, lập chiến công hiển hách tại phương Nam, cứu vãn đại cục. Nay, ta thay mặt chính đạo đại lục, phong Lục Vân làm Tổng thống soái Quân đội Chính đạo, chủ trì việc lập kế hoạch tác chiến và điều động lực lượng tinh nhuệ toàn lục địa."
Một tiếng xôn xao kinh ngạc vang lên, nhưng không ai lên tiếng phản đối. Với chiến tích "3 người đổi vạn quỷ", vị trí này Lục Vân hoàn toàn xứng đáng. Thánh Chủ trao cho cậu một tấm lệnh bài làm từ vàng ròng và bạch ngọc, bên trên khắc hai chữ "Thiên Nguyên". Đây không chỉ là một chức danh, mà là quyền lực tối thượng có thể điều động binh mã của bất kỳ tông môn nào khi có biến.
Lục Vân bước lên nhận lệnh bài. Cậu vẫn trong bộ y phục trắng muốt, dáng vẻ thư sinh nho nhã nhưng uy nghiêm của một vị thống soái đã khiến vạn người phải cúi đầu.
"Đệ tử Lục Vân, nhận trọng trách này. Chỉ mong thiên hạ thái bình, kiếm trong tay không phải rút khỏi vỏ thêm một lần nào nữa."
Trở Về Đỉnh Tuyết Liên
Sau khi tiếp nhận chức vụ, Lục Vân không ở lại Thánh Địa để tận hưởng vinh quang. Cậu đưa ra một quyết định khiến nhiều người bất ngờ: Giao lại việc điều hành quân sự hằng ngày cho các phó tướng và quay trở về Thiên Kiếm Tông.
"Thưa Thánh Chủ, thưa các vị tiền bối. Chức vị thống soái này đệ tử xin nhận, nhưng đệ tử vẫn thích sự thanh tịnh của đỉnh Tuyết Liên. Chỉ khi nào có đại sự đe dọa đến an nguy đại lục, hoặc khi Ma Tôn thực sự xuất thế, lệnh bài này mới cần dùng đến. Còn bình thường, đệ tử vẫn chỉ là một đệ tử của Thiên Kiếm Tông mà thôi."
Quyết định này càng làm cho danh tiếng của Lục Vân thêm phần cao quý. Một kẻ nắm giữ quyền lực tột đỉnh nhưng không tham luyến, đó mới chính là phong thái của một bậc chân nhân.
Trước khi rời đi, Lục Vân gặp lại Thạch Hùng và Vân Phi Dương. Cậu ban cho hai vị bằng hữu chức vị Đại tướng quân dưới trướng, thay cậu quản lý lực lượng tinh nhuệ tại biên giới.
"Lục huynh, huynh lại bỏ chúng ta đi hưởng thanh tịnh sao?" Thạch Hùng cười khổ.
Lục Vân vỗ vai hắn: "Huấn luyện cho tốt. Lần sau nếu ra trận, ta không muốn thấy dù chỉ một người nằm xuống. Có việc gì khẩn cấp, cứ gửi linh điệp về đỉnh Tuyết Liên cho ta."
Hóa thành một đạo kiếm quang trắng xóa, Lục Vân xé toạc màn mây, hướng về phía Bắc. Sau bao nhiêu sóng gió và vinh quang, trái tim cậu vẫn hướng về nơi có bóng dáng người sư tôn thanh khiết. Cậu biết, dù cậu có là thống soái thống lĩnh vạn quân, thì trước mặt Tuyết Nhược Vũ, cậu vẫn mãi là đứa nhỏ cần được xoa đầu bên chén trà chiều.
Lục Vân trở về, mang theo một huyền thoại mới, mang theo hòa bình cho phương Nam, và mang theo một trọng trách nặng nề của một vị thủ lĩnh thực thụ. Đại lục này từ nay về sau, chỉ cần nhắc đến cái tên Lục Vân, bóng tối sẽ phải lùi xa ba thước.
