Cherreads

Chapter 90 - Chương 90: Đấu Võ Đài - Độc Tôn Thiên Hạ

Sau những ngày tháng yên bình hiếm hoi bên cạnh sư tôn tại đỉnh Tuyết Liên, không khí của toàn bộ Thiên Kiếm Tông bỗng chốc trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Đây là ngày khai mạc Đại Hội Tông Môn, một sự kiện mười năm mới có một lần để kiểm soát thực lực của các đệ tử và tìm kiếm những mầm non ưu tú cho tương lai của tông môn.

Tuy nhiên, Đại hội lần này có một sự thay đổi chấn động: Vị trí chủ tọa vốn chỉ dành cho các lão quái vật nghìn năm nay lại xuất hiện một gương mặt trẻ tuổi, nho nhã nhưng uy nghiêm tột bậc.

Vị Phong Chủ Trẻ Tuổi Nhất Lịch Sử

Trên khán đài cao nhất của Diễn Võ Đài, nơi đặt chín chiếc ghế rồng dành cho Tông chủ và các Phong chủ của bát đại phong, Lục Vân thong thả bước tới. Cậu không còn trong hình hài đứa trẻ 6 tuổi, mà đã trở lại với diện mạo một thư sinh tuổi 36 với khí chất trầm mặc, sâu sắc.

Hiện tại, với chiến công hiển hách tại phương Nam và danh hiệu Thống soái của Thánh địa, Lục Vân đã được tông môn đặc cách phong làm Phong chủ danh dự (tạm thời quản lý một phong vừa trống vị trí). Ai cũng hiểu rằng, đây chỉ là bước đệm vì trong lòng Tuyết Nhược Vũ và các đại lão, Lục Vân chính là người kế vị chức Tông chủ tương lai của Thiên Kiếm Tông.

Khi Lục Vân ngồi xuống chiếc ghế chủ tọa, toàn bộ Diễn Võ Đài với hàng vạn đệ tử bỗng chốc im bặt. Một luồng uy áp Bỉ Ngạn cảnh cực kỳ tinh tế lan tỏa, không đè ép ai nhưng khiến người ta phải tự giác kính sợ.

Ánh Mắt Của Sự Ngưỡng Mộ

Phía dưới đài, hàng ngàn đệ tử mới được nhận vào tông môn trong suốt mười năm qua, cùng với những thiên tài trẻ tuổi vừa gia nhập, tất cả đều ngước nhìn lên với ánh mắt rực lửa.

Đối với họ, Lục Vân không chỉ là một vị sư huynh hay một vị Phong chủ. Cậu là một Huyền Thoại sống. Câu chuyện về một người trẻ tuổi đột phá Bỉ Ngạn ở tuổi 36, một mình chém giết mười hai Ma tướng và bảo vệ vạn quân chỉ mất 3 người đã trở thành bài học vỡ lòng cho mọi đệ tử mới vào môn.

"Đó chính là Lục Vân Phong chủ sao? Trông ngài ấy thật trẻ và nho nhã, không giống một vị chiến thần chút nào." Một nữ đệ tử mới vào môn thì thầm, đôi má ửng hồng.

"Ngươi thì biết gì! Kiếm của ngài ấy một khi rút ra, cả phương Nam đều phải rúng động. Ta chỉ mong hôm nay có thể thể hiện thật tốt, nếu được ngài ấy chỉ điểm một chiêu, dù có chết cũng mãn nguyện!" Một nam đệ tử khác siết chặt chuôi kiếm, đầy vẻ quyết tâm.

Quan Sát Thế Hệ Mới

Lục Vân ngồi trên ghế chủ tọa, tay khẽ vân vê chén trà tuyết liên, ánh mắt đỏ thẫm bình thản quan sát các trận đấu bên dưới. Những đệ tử Trúc Cơ sơ kỳ, Minh Tuyền cảnh thi nhau thi triển những chiêu thức hoa mỹ nhất, hy vọng lọt vào mắt xanh của vị Thống soái trẻ tuổi.

Dưới góc nhìn của một cường giả Bỉ Ngạn, những chiêu thức ấy trong mắt Lục Vân đều hiện ra vô số sơ hở. Tuy nhiên, cậu không hề tỏ vẻ khinh thường. Cậu nhìn thấy ở họ hình ảnh của chính mình mười mấy năm về trước — đầy nhiệt huyết, khao khát khẳng định bản thân và đôi khi là chút ngông cuồng của tuổi trẻ.

Tuyết Nhược Vũ ngồi ở vị trí trung tâm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang đồ đệ của mình. Nàng thấy Lục Vân ngồi đó, phong thái ung dung, cách cậu nhận xét về các đệ tử với các Phong chủ khác vô cùng thâm thúy và sắc sảo, nàng không khỏi thầm nghĩ: "Vân nhi thực sự đã trưởng thành rồi, cậu bé hay nũng nịu kia giờ đã có thể gánh vác cả một phương trời."

Lời Chỉ Điểm Vàng Ngọc

Trận chung kết của nhóm đệ tử ưu tú nhất kết thúc, một thiên tài trẻ tuổi mang tên Lâm Thanh — người vừa đạt Trúc Cơ sơ kỳ ở tuổi 20 — quỳ xuống giữa đài, chắp tay hướng về phía Lục Vân:

"Bẩm Lục Phong chủ! Đệ tử ngưỡng mộ danh tiếng của ngài đã lâu. Hôm nay thắng trận, đệ tử không cầu phần thưởng, chỉ mong được ngài chỉ ra chỗ sai trong kiếm pháp của đệ tử!"

Cả quảng trường nín thở. Lục Vân đặt chén trà xuống, khẽ đứng dậy. Cậu không bay xuống đài, chỉ nhẹ nhàng phất tay áo trắng. Một luồng linh lực hóa thành một cành mận khô rơi xuống tay cậu.

"Kiếm pháp của ngươi quá chú trọng vào cái 'Hình' mà quên mất cái 'Ý'. Ngươi muốn chém đứt sắt thép, nhưng tâm ngươi lại mềm yếu như cỏ dại."

Lục Vân khẽ vung cành mận. Một đường kiếm ý hư ảo xẹt ngang không gian, không hề có sát khí nhưng lại khiến toàn bộ đệ tử cảm thấy linh hồn mình như bị một ngọn lửa gột rửa. Cành mận trong tay cậu đột nhiên rực sáng, hóa thành một đóa sen lửa li ti rồi tan biến.

Lâm Thanh đứng ngây người, trong đầu như có một cánh cửa mới được mở ra. Hắn lập tức dập đầu: "Đa tạ Phong chủ chỉ điểm! Đệ tử đã hiểu!"

Độc Tôn Thiên Hạ

Đại hội kết thúc trong sự hoan hỉ và sùng bái tột độ. Lục Vân không cần ra tay chiến đấu, nhưng cái uy danh của cậu đã bao trùm lên toàn bộ thế hệ trẻ của tông môn. Cậu không chỉ ngồi ở vị trí Phong chủ, mà trong lòng mọi người, cậu chính là Độc Tôn của thế hệ này — một vị vua không vương miện của Thiên Kiếm Tông.

Danh tiếng của Lục Vân sau Đại hội này càng thêm vững chắc. Cậu không chỉ là một thống soái chỉ biết giết địch, mà còn là một vị thầy, một người dẫn dắt đầy trí tuệ. Tương lai của Thiên Kiếm Tông, dưới bàn tay của Lục Vân, chắc chắn sẽ còn rực rỡ hơn bao giờ hết.

More Chapters