Cherreads

Chapter 3 - Chương III: Vật Rơi

Nửa đêm. Không trăng.

Một người đàn ông trong làng tỉnh giấc. Không phải vì tiếng động—chưa có tiếng động. Chỉ vì ánh sáng qua khe cửa sổ. Ông ngồi dậy. Vợ ông ngủ tiếp.

Trên bầu trời, vệt sáng trắng. Không tiếng rít. Chỉ ánh sáng di chuyển nhanh hơn mắt theo kịp, rồi biến mất sau dãy cây rừng.

Một giây. Hai giây.

Va chạm.

Mặt đất nhảy lên dưới chân. Không tiếng nổ—chỉ áp lực đẩy tai điếc trong một khoảnh khắc. Người đàn ông ngã xuống giường. Vợ ông rơi xuống đất, không kêu.

Sóng xung kích đến sau.

Gió thổi qua làng. Cửa sổ nhà ông vỡ từ trong ra—kính bay vào phòng, không ra ngoài. Mảnh kính cắm vào tường đối diện, rung nhẹ. Chén nước trên bàn đổ, chảy chậm, dừng lại giữa chừng như quên đường.

Người đàn ông chạy ra ngoài. Không mặc quần. Ông đứng nhìn.

Nhà hàng xóm: mái tranh đã biến mất. Chỉ còn khung gỗ, cột chính nghiêng nhưng chưa đổ. Một người phụ nữ đứng dưới khung đó, tóc rối, tay cầm chiếc nồi cô vừa mang ra khỏi bếp—không nhớ tại sao lại cầm nồi.

Con chó nhà ông chạy ra, dừng lại, nằm xuống. Không sủa. Lông dựng đứng rồi nằm phẳng, như bị ai đó vuốt ngược.

Ông đi về phía rừng. Bước qua cái giếng làng—nước đầy tràn, dù không ai đánh. Mặt nước phẳng lặng, không gợn, phản chiếu khói trắng từ rừng.

Khói bốc lên. Không lửa. Dày, sáng dần rồi tối dần theo nhịp không đều.

Người đàn ông dừng lại. Cách rừng hai trăm bước. Phía sau, tiếng làng: cửa mở, bước chân, rồi im. Một đứa trẻ khóc—tiếng khóc bị cắt ngang, như ai bịt miệng.

Ông nhìn xuống tay mình. Máu chảy từ khe cửa sổ đã cắt—ông không cảm thấy. Máu nhỏ xuống đất, không thấm, nằm trên mặt đất cứng như dầu.

Ở chân rừng, vùng sáng yếu. Nhấp nháy. Không phải lửa—lửa không nhấp nháy theo cách đó. Không phải đèn—không có đèn nào sáng suốt đêm không tắt.

Người đàn ông quay lại. Đi về nhà. Vợ ông vẫn nằm dưới đất, chưa ngồi dậy. Mảnh kính trên tường vẫn rung, nhưng không rơi.

Sáng không đến. Khói không tan. Máu trên tay ông khô, chưa đông.

More Chapters