Mùa xuân. Đất ẩm.
Harlan thức dậy. Aoi đã đứng, tay bám khung cửa, đi loạng choạng về phía bếp. Cô không ngã. Không đổ chén nước trên bàn.
Ông quan sát. Cô cầm bát cơm nguội từ hôm qua, dùng tay bới ăn. Không đổ vãi. Không nghẹn. Ăn đủ, dừng lại, lau tay vào vạt áo.
Harlan không nói gì. Chỉ đưa bình nước cho cô khi cô nhìn ông.
Chiều. Harlan chặt củi. Aoi cầm que nhỏ, xếp thành đống bên cạnh. Không đẹp. Nhưng thẳng hàng. Khi ông đổ nước vào chậu, cô cầm bình nhỏ—nặng hơn cô—rót ít vào, rồi dừng. Nhìn ông. Không cười. Không đợi khen. Chỉ nhìn, như kiểm tra.
Harlan gật đầu. Đưa thêm que củi.
Đêm. Aoi nằm xuống sớm hơn trước. Mắt nhắm lâu hơn. Không còn ngồi nhìn cửa sổ đến sáng.
Harlan nhớ: Hồi nhỏ, cô không ngủ. Bây giờ, cô biết mệt.
Ông nhìn cô ngủ—lần đầu không để dao dưới gối. Vẫn trong tầm tay. Nhưng không dưới gối.
Một buổi chiều, cả hai ngồi xếp củi. Aoi xếp que thành hàng. Harlan nhìn cô lâu hơn mọi khi.
Cô chạm tay vào que. Que không đóng băng. Chỉ lạnh nhẹ, như đá để trong bóng râm.
Harlan nhìn. Không gật đầu. Không thì thầm. Chỉ tiếp tục xếp củi.
Bên ngoài, khói từ rừng vẫn bốc—xa, mờ, không ai đến gần.
