Harlan ngồi khắc gỗ. Lưng còng hơn trước. Aoi ngồi cạnh, xếp que củi—không còn thành hình vuông nữa, mà thành cấu trúc lồng vào nhau, cao hơn đầu cô.
Cô dừng tay. Nhìn bát cơm trên bàn.
"Chưa đủ," cô nói.
Harlan đưa thêm cơm. Cô ăn. Im lặng.
Hôm sau, Aoi chỉ vào đống củi.
"Hết. Sớm."
Harlan nhìn que cô xếp—còn nhiều, nhưng cô đã đếm. Ông đi chặt thêm.
Chiều, mưa. Aoi ngồi nhìn giọt nước chảy xuống mái.
"Trên. Xuống. Rồi biến."
Harlan không hỏi "biến đi đâu". Ông chỉ ngồi cạnh, nghe mưa.
Một hôm, Harlan ho khan, không dậy được sớm. Aoi đứng cạnh giường.
"Chậm," cô nói. "Rồi dừng."
Harlan mở mắt. Cô không nói "cha sẽ khỏe". Cô mô tả như thấy—tim đập chậm, hơi thở nặng, cơ thể đang dừng lại từng phần.
"Không dừng," Harlan nói khàn.
Aoi nghiêng đầu. Nhìn ông lâu—lâu hơn mọi khi, như thể lần đầu thấy sai lệch giữa những gì cô thấy và những gì ông nói.
"Chưa," cô nói cuối cùng. Không phải đồng ý. Chỉ là ghi nhận: chưa dừng. Còn thời gian.
Cô đi lấy nước. Không nói thêm.
Tối, Harlan ngồi bên lửa. Aoi ngồi cạnh, xếp que.
"Cha nghĩ gì?" cô hỏi—lần đầu hỏi, không phải trả lời.
Harlan nhìn lửa. "Nghĩ về ngày mai."
Aoi dừng tay. "Ngày mai chưa có. Sao nghĩ?"
"Con không nghĩ trước?"
Aoi nhìn que trong tay. "Có. Nhưng ngày mai không phải hôm nay. Nghĩ sai."
Harlan cười—ho khan. "Vậy con nghĩ gì?"
"Que này. Rồi que kia. Rồi xong."
Cô tiếp tục xếp. Harlan nhìn—cô không nghĩ về ngày mai, vì cô thấy tất cả các bước từ giờ đến đó. Không cần "nghĩ". Chỉ cần làm.
Ông không giải thích. Cô cũng không hỏi tại sao ông "nghĩ sai".
Hai người ngồi im. Lửa tắt dần.
