Sáng sớm, bầu trời London vẫn còn tối, ánh sáng đầu ngày chưa kịp xuất hiện. Không khí lạnh bao trùm thành phố, yên tĩnh đến mức bất thường.
Bên trong trụ sở cảnh sát, hành lang dài vắng người, chỉ còn lại vài bước chân vang nhẹ.
Một nữ cảnh sát bước tới phòng làm việc, tay cầm ly cà phê, gương mặt còn ngái ngủ.
Cô dừng lại trước cửa.
Cửa không khóa.
Cô khẽ đẩy.
Cánh cửa mở ra chậm rãi.
(im lặng)
Ly cà phê trên tay cô khẽ rung.
Cảnh sát:
– …
Cô đứng chết lặng trong vài giây.
Rồi lập tức lùi lại.
Cảnh sát:
– Có người ở đây! Nhanh lên!
Tiếng bước chân dồn dập vang lên khắp hành lang.
---
Vài phút sau, cả khu vực đã bị phong tỏa. Các cảnh sát tụ tập trước cửa, không ai dám bước vào quá sâu.
Không khí căng thẳng lan ra.
Cảnh sát:
– Lại nữa…
Cảnh sát khác:
– Không thể tin được…
Một nữ cảnh sát khác quay đi, cố giữ bình tĩnh.
---
Cảnh sát trưởng bước tới, gương mặt nghiêm trọng. Ông nhìn vào bên trong căn phòng vài giây, rồi quay ra.
Cảnh sát trưởng:
– Tất cả im lặng.
Không ai nói gì.
Cảnh sát trưởng:
– Không một ai được phép nói về chuyện này ra bên ngoài.
Cảnh sát:
– Nhưng thưa ngài—
Cảnh sát trưởng:
– Đây là lệnh.
(im lặng)
Cảnh sát trưởng:
– Nếu tin này lọt ra ngoài… toàn bộ thành phố sẽ rơi vào hoảng loạn.
Cảnh sát:
– Nhưng một thanh tra đã chết… giờ lại thêm—
Cảnh sát trưởng:
– Tôi nói rồi.
Không khí đông cứng.
Không ai dám phản đối.
---
Cảnh sát trưởng quay sang một người khác.
Cảnh sát trưởng:
– Niêm phong toàn bộ khu vực. Thu hồi tất cả hồ sơ liên quan.
Cảnh sát:
– Rõ.
Cảnh sát trưởng:
– Không báo chí. Không rò rỉ. Không ngoại lệ.
---
Một nữ cảnh sát đứng ở phía sau, ánh mắt vẫn chưa hết bàng hoàng.
Cảnh sát (nhỏ giọng):
– Chuyện này… không bình thường…
Người bên cạnh khẽ gật đầu.
---
Bên trong căn phòng, trên bàn làm việc…
Một mảnh giấy vẫn nằm đó.
Hai dòng chữ rõ ràng, lạnh lẽo:
"Có những thứ không nên cần biết."
"Im lặng là cách sống tốt nhất."
---
Ánh sáng đầu tiên của buổi sáng bắt đầu le lói qua cửa sổ.
Nhưng bên trong trụ sở…
Mọi thứ vẫn chìm trong bóng tối.
---
Một bí mật đã được chôn xuống.
Nhưng nỗi sợ…
Thì không.
