Đêm muộn, bên trong trụ sở điều tra, ánh đèn vẫn sáng ở một vài phòng. Phần lớn mọi người đã rời đi, chỉ còn lại những người trực đêm và một vài sĩ quan đang tiếp tục rà soát hồ sơ.
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng giấy lật.
Một cảnh sát ngồi một mình trong phòng làm việc, trước mặt là chồng tài liệu liên quan đến vụ án của Rutas và Ryan. Ánh mắt anh mệt mỏi nhưng vẫn cố tập trung.
Cảnh sát (lẩm bẩm):
– Không thể nào… phải có gì đó…
Tiếng cửa mở rất khẽ.
Anh không nhận ra ngay.
Một bóng người bước vào.
Không một tiếng động.
(im lặng vài giây)
Cảnh sát vẫn cúi đầu, tiếp tục xem hồ sơ.
Cảnh sát:
– Ai đấy? Muộn rồi—
Anh dừng lại.
Cảm giác có gì đó không đúng.
Anh từ từ quay đầu lại.
Một thanh niên đứng ngay phía sau.
Gương mặt mờ trong ánh đèn yếu.
Ánh mắt lạnh.
Cảnh sát lập tức đứng bật dậy.
Cảnh sát:
– Cậu là ai?
Không có câu trả lời ngay.
Không khí như đông cứng.
Thanh niên bước thêm một bước.
Cảnh sát lùi lại theo phản xạ.
Cảnh sát:
– Cậu vào đây bằng cách nào?
Thanh niên vẫn im lặng vài giây, rồi lên tiếng, giọng trầm và chậm.
Thanh niên:
– Anh đã đi quá xa rồi.
Cảnh sát nhíu mày.
Cảnh sát:
– Cái gì?
Thanh niên:
– Những thứ anh đang tìm… không thuộc về anh.
(im lặng)
Cảnh sát:
– Cậu… liên quan đến vụ của Ryan?
Thanh niên nghiêng đầu nhẹ, như đang suy nghĩ.
Thanh niên:
– Anh ta cũng hỏi giống anh.
Không khí trở nên căng thẳng.
Cảnh sát:
– Chính cậu đã—
Anh dừng lại.
Ánh mắt anh thay đổi, bắt đầu hoảng.
Cảnh sát:
– Không thể nào…
Thanh niên nhìn thẳng vào anh.
Thanh niên:
– Có những thứ… không nên bị biết đến.
Cảnh sát lùi lại thêm một bước, tay run nhẹ.
Cảnh sát:
– Cậu nghĩ mình có thể làm gì ở đây? Đây là trụ sở cảnh sát!
Thanh niên không đáp.
Chỉ chậm rãi đưa tay lên.
(im lặng)
Cảnh sát:
– Khoan đã… chúng ta có thể—
Âm thanh khô vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Mọi thứ trở lại im lặng.
---
Một lúc sau.
Căn phòng không còn tiếng động.
Thanh niên đứng đó vài giây, ánh mắt không thay đổi.
Anh đặt một mảnh giấy lên bàn.
Rồi quay lưng.
Biến mất vào bóng tối.
---
Trên bàn, tờ giấy nằm yên.
Hai dòng chữ được viết rõ ràng:
"Có những thứ không nên cần biết."
"Im lặng là cách sống tốt nhất."
---
Bên ngoài, thành phố vẫn chìm trong đêm.
Nhưng bên trong…
Nỗi sợ hãi bắt đầu lan rộng.
