Cherreads

Chapter 39 - Chương 20: Nốt Trầm Lặng Giữa Vọng Thư Muôn Ngàn

"Buổi sáng – Quầy lễ tân tại Nhà trọ Vọng Thư."

Những tia nắng li ti dần len qua khung cửa sổ, chiếu rọi khắp nhà trọ, nhuộm cả cầu thang gỗ bằng một sắc vàng ấm áp như ánh thái dương. Đâu đó là những tiếng chuyện trò vọng lại từ mọi phía, những âm thanh "lộp cộp" vang lên đều đặn từ phía trên, báo hiệu một buổi sáng mới lại bắt đầu.

Mei đang lau dọn quầy lễ tân thì bắt gặp vài khuôn mặt quen thuộc đang bước xuống từ phía cầu thang, đó là Huai’an, Verr Goldet, cùng với hai vị khách quý, Diluc và Elzer.

Sắc mặt Huai’an và Elzer hôm nay trông tươi tắn khác thường, nụ cười trên môi họ nhẹ nhõm, thư thái như thể vừa đạt được một thỏa thuận nào đó khiến cả hai đều hài lòng.

Trái lại, Verr Goldet vẫn giữ vẻ điềm đạm thường ngày, song đôi môi cũng đã giãn ra, không còn nghiêm nghị như mọi khi. Còn Diluc, vẫn như thường lệ. Gương mặt anh vẫn lạnh nhạt, khó dò, nhưng sâu trong ánh mắt ấy, Mei lại thoáng thấy một tia hài lòng hiếm hoi.

Huai’an cười sảng khoái, giọng nói vang vọng khắp sảnh:

“Haha, mong rằng Nhà trọ Vọng Thư và Tửu trang Dawn sẽ cùng nhau tiến bước, phát triển thịnh vượng.”

“Nhà trọ Vọng Thư từ lâu đã nổi danh khắp đại lục, lại được điều hành bởi hai vị chủ nhân khéo léo thế này, con đường sau này ắt hẳn sẽ thuận lợi vạn điều.” Elzer đáp lại bằng một nụ cười lịch thiệp, trầm ổn.

Mei nhìn thấy cảnh tượng này thì đứng chưng hửng tại chỗ, hai mắt hóa đá mà hoang mang trong lòng:

“What! Sao đại lão của hai nơi đều tụ tập ở đây vậy?”

Diluc khẽ tiến lại gần. Ánh nhìn của anh vẫn điềm nhiên, giọng nói trầm thấp vang lên giữa không gian đang lặng đi:

“Cô đã có câu trả lời cuối cùng chưa, Mei?”

Câu hỏi khiến cả gian phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng. Những ánh mắt tò mò bắt đầu hướng về phía cả hai, như muốn tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra.

Mei khựng lại trong thoáng chốc, rõ ràng bị bất ngờ trước câu hỏi ấy. Nhưng rồi, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hít sâu một hơi, đôi mắt ánh lên vẻ kiên quyết.

“Tôi đã nghĩ kỹ rồi...”

Cô ngẩng đầu, dõng dạc cất tiếng:

“Hãy đưa tôi đến Mondstadt đi!”

Giọng nói của cô vang lên dứt khoát, khiến ai nấy đều sững người. Diluc nghe được câu trả lời vẫn không có biểu cảm gì, anh tiếp tục giữ nguyên dáng vẻ bình thản, song khi đáp lại, trong giọng ấy lại thấp thoáng một chút thoả mãn khó giấu:

“Ừm, tôi hiểu rồi”

Bầu không khí đang lắng đọng bỗng bị phá tan bởi một giọng nói nghiêm nghị nhưng mang theo lo lắng:

“Đến Mondstadt là sao thế?”

Verr Goldet khẽ chau mày, bước tới gần, ánh mắt cô chăm chú nhìn Mei:

“Có chuyện gì đã xảy ra khi tôi vắng mặt sao, Mei?”

“Không không không, chẳng có việc gì xảy ra đâu bà chủ.” Mei vội xua tay, giọng gấp gáp.

“Chỉ là...tôi muốn đến Mondstadt một chuyến để tìm hiểu thêm nhiều thôi.”

Huai’an cũng tiến lại gần, bàn tay ông đặt nhẹ lên vai cô, giọng ôn tồn nhưng ẩn chứa phần nghiêm nghị:

“Đây có thực sự là mong muốn của cô không Mei? Cứ mạnh dạn nói ra đi, không sao đâu.”

Mei cuống quýt lắc đầu, phẩy tay liên tục, cố gắng phủ nhận.

“Thực sự không phải đâu ạ, không ai ép buộc tôi cả.”

“Bởi vì...suốt hai tháng nay tôi đã làm phiền ông bà chủ nhiều rồi, nên tôi...”

Giọng cô nhỏ dần, đến cuối cùng chỉ còn lại tiếng lẩm bẩm. Không biết nên đối mặt với họ ra sao, Mei lặng lẽ cúi đầu, mím môi.

Bỗng, một bàn tay gõ nhẹ lên đầu cô. Verr Goldet khẽ thở dài, giọng dịu lại:

“Ngốc quá! sao lại nghĩ như vậy chứ.”

“Chẳng lẽ cả Vọng Thư này không đủ mora để nuôi cô sao?”

“Ơ!?” Mei sờ sờ đầu, tròn mắt, hoàn toàn không ngờ được bà chủ lại nói ra câu ấy.

Khi cô còn đang ngẩn người, Elzer đã nhẹ nhàng lên tiếng trước, như để tiếp thêm dũng khí cho Mei:

“Haha, ở nhà trọ này quả thực rất tốt, nhưng Tửu trang Dawn của lão gia chúng tôi cũng chẳng kém đâu.”

Anh liếc nhìn sang Diluc, mỉm cười tiếp lời:

“Hai vị cứ yên tâm. Lão gia đã cam đoan sẽ sắp xếp cho Mei một công việc ổn định khi đến nơi, sẽ không để cô ấy chịu thiệt thòi đâu.”

Huai’an nghe vậy, chỉ khẽ thở dài. Ông liếc sang vợ, rồi gật đầu:

“Nếu đó là điều Mei thật lòng mong muốn... thì chúng ta nên tôn trọng quyết định của cô ấy.”

Verr Goldet chỉ khẽ gật đầu, quay sang căn dặn Mei một số điều.

Khung cảnh ấy, dưới ánh nắng sớm nhẹ tênh, bỗng trở nên ấm áp lạ thường. Nhìn họ quan tâm nhau như người thân trong một gia đình, trong lòng Diluc thoáng dậy lên một nỗi niềm khó tả.

Anh lại bất giác nhớ đến thuở nhỏ, những buổi sáng ngập nắng nơi vùng ngoại ô Mondstadt, anh và Kaeya cùng chạy trên những cánh đồng xanh mướt thơm mùi cỏ mới, hòa với tiếng cười rộn ràng. Hình bóng cậu em khép nép, rụt rè nhưng vẫn cố bắt kịp anh, miệng luôn gọi “anh trai” luôn in dấu trong lòng.

Vẫn còn đó hình bóng người cha nghiêm khắc nhưng dịu dàng, luôn là người đứng ra hòa giải khi anh và Kaeya có những khuất mắc. Vẫn còn những chiếc bánh quy tinh xảo mà Adelinde chính tay làm ra, đôi khi còn khắc cả khuôn mặt của hai anh em.

Một thoáng hồi ức lướt qua như gió, khiến đôi mắt vốn điềm tĩnh của Diluc khẽ dao động, anh cứ đứng thẫn thờ ở đó, không rời mắt khỏi ba người họ. Elzer thấy ông chủ đang có chút lơ đễnh, nên đã khẽ cất tiếng hỏi han:

“Lão gia, sao thế?”

Cảm giác ấm áp ấy nhanh chóng tan biến, chỉ còn lại một khoảng trống mơ hồ trong tim. Anh khẽ chớp mắt, kéo mình trở về thực tại.

“Không có gì. Nếu đã bàn xong, cứ theo đúng lịch trình mà tiến hành.”

“Rõ ạ, tôi sẽ đi thông báo với thương đội ngay.” Elzer cung kính đáp lời.

Khi Elzer đã rời đi, Diluc quay lại nhìn Mei. Khuôn mặt anh đã trở về với vẻ lạnh nhạt thường ngày, giọng nói lại trầm thấp, nghiêm nghị:

“Ngày mai thương đội sẽ xuất phát, hãy chuẩn bị thật kỹ nhé.”

“Hả!? Gì cơ...” Mei bật thốt lên, hoảng hốt như vừa bị sét đánh.

---

"Buổi trưa – Nhà trọ Vọng Thư."

Tại quầy lễ tân yên ắng, chỉ còn lại tiếng kim chỉ khẽ xỏ qua từng sợi lụa. Verr Goldet ngồi ngay ngắn, đôi tay khéo léo luồn từng mũi kim, vẽ nên những họa tiết tinh xảo trên chiếc khăn. Ánh nắng ngoài cửa hắt vào, phủ lên mái tóc cô một lớp sáng dịu dàng.

Huai’an ngồi kế bên, lặng lẽ sắp xếp những cuộn chỉ đã dùng xong vào hộp gỗ. Ông thoáng liếc nhìn người vợ đang mải mê thêu, rồi khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm vang lên:

“Nàng đang lo lắng cho Mei sao?”

Mũi kim trong tay Verr Goldet khựng lại. Một thoáng lặng im trôi qua, rồi cô nhẹ giọng đáp:

“Em cũng không rõ nữa, trong lòng...vẫn luôn có một cảm giác luyến tiếc kỳ lạ.”

“Chỉ mới vỏn vẹn hai tháng kể từ ngày Mei đến đây, nhưng có lẽ Vọng Thư đã thay đổi nhiều rồi.”

Cô dừng tay, đưa mắt nhìn quanh không gian quen thuộc. Căn nhà trọ hôm nay vẫn rộn ràng tiếng người, nhưng trong lòng cô, lại như thiếu đi điều gì đó.

“Hôm sau... Chắc hẳn Vọng Thư sẽ trở về sự yên tĩnh vốn có của nó.”

Huai’an nghe vậy thì mỉm cười hiền hậu, bàn tay thô ráp của ông khẽ chạm lên vai vợ:

“Mặc dù chưa trò chuyện nhiều với Mei, nhưng ta lại rất quý tính cách sôi nổi, nhiệt tình ấy. Có cảm giác… cô gái này khiến nơi đây sống động hơn hẳn.”

“Ta cũng muốn tìm hiểu nhiều điều hơn về cô gái này.”

Ông dừng lại, giọng chậm rãi:

“Nhưng dẫu vậy, chuyện riêng của cô ấy… chúng ta cũng không nên can thiệp quá sâu vào.”

“Ừm, Chàng nói đúng.” Verr Goldet khẽ gật đầu, song ánh mắt lại thoáng đượm buồn.

Chiếc kim lại chuyển động, từng mũi chỉ nối dài, những dòng ký ức cứ thế ùa về như một cơn sóng.

Verr Goldet nhớ rõ lần đầu tiên gặp Mei, cô gái ấy ăn mặc rất kỳ lạ, miệng lại vô tình nhắc đến cái tên Xiao, khiến cô hoài nghi vô cùng.

Tháng đầu tiên khi ở lại, Mei đã vô ý làm vỡ một chiếc bình hoa. Khi ấy, Verr Goldet đã phát hiện ra, nhưng cô chỉ đứng trong góc khuất, lặng lẽ nhìn bóng dáng nhỏ bé kia ngồi thụp xuống, vừa dọn những mảnh vỡ vừa lầm bầm:

“Huhu, cái tay chết tiệt này lại hại đời mình nữa rồi!”

“Làm sao đủ mora đền lại cho bà chủ đây."

Verr Goldet nghe vậy đã phải cố sức nhịn cười, không gây ra tiếng động gì khiến Mei chú ý.

Chiều hôm đó, Mei đến gặp cô, tay đưa ra một mảnh vỡ của chiếc bình, cúi gằm mặt lí nhí:

“Xin lỗi bà chủ, tôi hứa sẽ kiếm mora để đền lại cái khác cho cô."

“Đừng đuổi tôi đi mà...”

Lúc đó Verr Goldet nhớ mình chỉ nói đại loại rằng “ không cần trả đâu, chỉ là một bình hoa nhỏ thôi.”. Một câu nói bình thường như vậy thốt ra, nhưng khi thiếu nữ đó nghe được, mắt cô ấy lại sáng lên, nắm tay Verr Goldet mà cảm ơn ríu rít.

Cứ thế sự xuất hiện của Mei dần len lỏi, trở thành một phần ở nơi đây. Nhiều lúc Mei sẽ giúp cô trông quầy, khi mệt mỏi luôn có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô khẽ xoa bóp.

Chẳng biết từ khi nào, Verr Goldet đã vô tình nảy sinh một sự tin tưởng kỳ lạ với cô gái này. Có lẽ nó xuất hiện vào lúc ấy, khi Mei cắn răng dầm mưa xung quanh nhà trọ, để làm lại chiếc trâm cài tóc bị thất lạc của cô.

Khi chiếc trâm được đưa đến trước mặt, Verr Goldet cũng không biết trong lòng đang cuộn trào thứ gì nữa. Cô đã ra sức khuyên ngăn, nhưng cô gái nhỏ ấy vẫn quyết tâm như thế. Khi được hỏi “Tại sao?”, Mei chỉ khẽ gãi đầu, cười trừ.

“Dù sao đây cũng là kỷ vật của ông bà chủ mà...vật quan trọng, tất nhiên phải tìm lại rồi.”

Mũi kim cuối cùng được thêu xong, Verr Goldet khẽ thả tay. Sợi chỉ rơi xuống lòng bàn tay cô, ánh sáng vàng của buổi trưa đan xen qua khung cửa. Căn nhà trọ lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có, chỉ có những ký ức vẫn lặng lẽ đọng lại nơi đây.

More Chapters