Cherreads

Chapter 14 - Thoảng như giấc mộng [5]

Một ngày nữa lại trôi qua, buổi chiều đột nhiên có bốn người kéo đến gõ cửa nhà Mặc Tử Đồ. Những người này vận trường bào trắng tinh còn thoang thoảng mùi hương thảo dược, hơn nữa đều là nam thanh nữ tú, vô cùng xinh đẹp.

Một nam nhân đưa lên bức họa hình Thẩm Dạ hỏi: “Xin hỏi vị tiều phu này, không biết suốt mấy ngày nay ngươi có thấy người này hay không?”

“...” Thẩm Dạ mặc dù ở bên trong nhưng vẫn nghe loáng thoáng được, ngầm đoán: “Xem ra người của Thanh Nguyệt Trường Cung tìm đến nơi rồi...” 

Mặc Tử Đồ nhìn bức họa Thẩm Dạ hồi lâu, lắc đầu: “Không… ta không thấy.”

Lúc này, một nữ nhân cười lạnh hỏi: “Nghe nói tiều phu ngươi mỗi ngày đều đi mua dược liệu trị thương, không biết là ngươi bị thương ở chỗ nào, có thể cho chúng ta xem qua không?”

“...” 

Mặc Tử Đồ im lặng không trả lời, một nữ nhân khác lại tiếp lời: “Đừng lo, chúng ta là người của Thanh Nguyệt Trường Cung, y thuật rất tốt, nhất định có thể xem bệnh chữa thương cho ngươi.”

Một nam nhân khác cũng thừa dịp liếc nhìn vào bên trong ngôi nhà tìm kiếm, Mặc Tử Đồ nắm tay siết chặt một lúc lại buông ra nói: “Chỉ là trong lúc lên rừng đốn củi vô ý bị chút thương tích vặt, không phiền các vị bận tâm!”

Gã nói rồi lập tức đóng sầm cửa lại…

Bốn người kia đương nhiên không ngu ngốc, bọn họ ngầm ra hiệu cho người mai phục bên ngoài ngôi nhà, đồng thời thì thầm bàn bạc với nhau: “Cung chủ hạ lệnh nếu bắt sống được Thẩm Dạ càng tốt, bằng không chỉ cần mang thủ cấp của hắn về là được.”

“Vâng!”

Mặc dù người nói như thế nhưng việc đưa thủ cấp về vẫn dễ hơn là bắt sống hắn, cho nên bọn họ hoàn toàn không có ý định nương tay.

Bọn người này sau khi rà soát hết dãy núi Thanh Nguyệt rốt cuộc cũng tìm thấy hang động Thẩm Dạ ở ngày trước. Tuy có hơi muộn nhưng bọn họ vẫn lần mò theo dấu vết xuống tới các vùng cư dân lân cận. 

Chúng biết Thẩm Dạ bị thương nặng cần dược liệu để điều trị trong một thời gian dài, vì thế liền cho người phục kích ở những hiệu thuốc xung quanh, quả nhiên phát hiện ra gã tiều phu đáng ngờ này.

Mặc Tử Đồ sau khi đóng cửa liền vội vàng vào trong phòng cởi xích cho Thẩm Dạ, nói: “Tiên tử, chúng ta phải đi thôi!”

Không lâu sau bọn người nọ nhất định sẽ xông vào đây.

Thẩm Dạ cũng biết rõ điều này nhưng ngoài kia chắc chắn đã bị bọn họ bao vây rồi, làm sao hai người có thể thoát thân? Hắn nói: “Những người kia đến là để truy sát ta, vốn không liên quan tới ngươi, mặc kệ ta đi!”

Lúc này theo hắn ra ngoài thì chỉ có duy nhất một con đường chết mà thôi... Đột nhiên Mặc Tử Đồ cốc đầu hắn, nói: “Ngu ngốc! Ngươi là nương tử của ta, sao ta có thể mặc kệ ngươi? Đi! Ta dẫn ngươi chạy trốn!”

Thẩm Dạ nghe qua ngây ngốc hồi lâu, hốc mắt hơi đỏ lên nói: “Ai… ai là nương tử của ngươi…” Xưa nay, chưa có ai đối xử với hắn kỳ lạ như gã tiều phu xấu xí này cả.

Cảm thấy không thể tiếp tục dây dưa nữa, Mặc Tử Đồ dắt tay Thẩm Dạ rời khỏi phòng, gã lén quan sát tình hình bên ngoài qua khe cửa.

Quả thật người Thanh Nguyệt Trường Cung đã bao vây hết xung quanh ngôi nhà, Mặc Tử Đồ suy nghĩ một lúc hỏi: “Người Thanh Nguyệt Trường Cung giỏi nhất là cái gì?”

Thẩm Dạ ngay lập tức trả lời: “Y thuật…”

“...” Mặc Tử Đồ thoáng có chút cạn lời, lại hỏi: “Ngoài y thuật ra thì sao?”

Hắn suy nghĩ trong chốc lát, đáp: “Ngoài y thuật còn có kiếm thuật và cung thuật.”

Mặc Tử Đồ hỏi tiếp: “Vậy cái nào thì giỏi nhất?” Ở ngoài kia, gã chỉ thấy bọn người cầm kiếm trấn thủ thôi, không thấy ai cầm cung cả.

Thẩm Dạ: “... Cả hai… aa...”

Mặc Tử Đồ đột nhiên lấy một hộp phấn trong người ra bôi đầy lên mặt Thẩm Dạ, phì cười nói: “Khiến mặt tiên tử xấu đi rồi!”

“Ngươi…”

Lúc này gã thu hồi bộ dáng tươi cười, siết chặt lấy tay Thẩm Dạ đồng thời đạp mạnh cửa văng ra.

Đám người đang bao vây bên ngoài nghe rầm một tiếng chưa kịp phản ứng lại nhìn thấy nhiều viên đạn nhỏ liên tục bắn tới, vội hét lên: “Cẩn thận khói độc!”

Mặc Tử Đồ khẽ cười: “Sai rồi! Chỉ là một chút khói bình thường thôi!”

Đạn vừa rớt xuống đất lập tức vỡ ra, khói tung mù mịt, chỉ trong chớp mắt mà đã chẳng ai nhìn thấy ai, Mặc Tử Đồ nhân lúc hỗn loạn liền túm lấy Thẩm Dạ bế lên chạy vượt ra khỏi vòng vây.

Giữa lúc ấy, quả nhiên có mưa tên vùng vụt bắn tới, gã chỉ hừ cười: “Hừ, khói nhiều như thế, các ngươi không sợ tự giết lẫn nhau sao?”

… Mặc dù điều đó rất khó xảy ra, bọn người học cung thuật ở Thanh Nguyệt Trường Cung từ nhỏ đã luyện tập trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, dẫu là trong đêm đen hay khói mù dày đặc, chỉ cần dự đoán được hướng đi của địch thì những mũi tên xuất ra đều tuyệt đối chính xác…

Mặc Tử Đồ tay không chặn tên đã là rất khó huống chi còn bế theo một vị tiên tử to thế này, rốt cuộc gã cũng chỉ biết cắm đầu chạy trối chết mà thôi.

Quả đúng như những gì Thẩm Dạ suy đoán, gã tiều phu này không hề đơn giản, chỉ trong vòng nửa nén hương, khi khói bắt đầu tan dần thì hai người cũng đã đồng thời biệt tăm, bọn người Thanh Nguyệt Trường Cung rốt cuộc chỉ biết ngầm nén hận phẩy tay áo rời đi.

Trong khi đó, Mặc Tử Đồ ôm Thẩm Dạ không ngừng vận khinh công chạy ráo riết, chỉ mong đi được càng xa càng tốt, mãi đến khi cảm thấy an toàn rồi gã mới đặt hắn xuống, thở dốc liên hồi: “Tiên… tiên tử an toàn rồi… ngươi không sao chứ?”

“Ta… ta không sao…” Được người che chắn kỹ như vậy, hắn tất nhiên là không hề hấn gì, tuy nhiên sao y phải làm thế?

Thoáng nhìn thấy trên lưng Mặc Tử Đồ có ba mũi tên cắm vào, Thẩm Dạ thất kinh dựng dậy nói: “Ngươi… ngươi trúng tên rồi!?”

Mặc Tử Đồ dù bị thương nhưng vẫn rất bình tĩnh, gã cười khổ nói: “Không… không sao… tiên tử không cần lo lắng.”

Thẩm Dạ vừa nghe qua, cả người gần như cứng đờ: “Người này làm sao vậy?”

Tự dưng lại đi rước họa vào thân, rõ ràng bị thương nặng đến vậy mà còn bảo người ta đừng lo, gã như thế…

“Ta… ta biết làm sao để đền đáp y đây?” Thẩm Dạ nghĩ đến vội lắc lắc đầu: “Ta... ta giúp ngươi trị thương.”

“Ừm.” Mặc Tử Đồ gật đầu thu tóc qua một bên để Thẩm Dạ rút tên ra.

Những mũi tên này dù cắm ở nhiều nơi nhưng hoàn toàn không rơi vào chỗ hiểm. Thẩm Dạ nhẹ nhàng rút từng cây ra rồi đắp dược cầm máu lên băng bó lại.

Mặc Tử Đồ nhìn qua lại ngầm cảm thán: “Ồ, không tệ.”

Lúc này, gã mới mỉm cười nói: “Cũng may tiên tử không sao.”

More Chapters