Cherreads

Chapter 13 - Thoảng như giấc mộng [4]

Suy cho cùng, ngoại trừ chân tay bị xiềng xích trói buộc ra, còn lại đều khá ổn, chí ít xem như hắn đã tìm được một nơi an tĩnh để hồi sức, hơn nữa người kia có vẻ rất biết cách chăm sóc thương tích, chỉ là…

“Mặc Tử Đồ nói mình là một tiều phu nhưng…” Làm thế nào gã có thể vượt qua được bọn người Thanh Nguyệt Trường Cung đang phục kích dày đặc trên núi, còn thuận lợi đưa hắn xuống đây? 

“Liệu có đơn giản như thế?” Hắn cảm thấy ở người kia có điều khả nghi, nhưng tạm thời vẫn chưa nghĩ ra đó là gì.

Thẩm Dạ khẽ thở dài, dựa theo những gì Mặc Tử Đồ đã nói, hắn tạm có thể hình dung ra tình cảnh chật vật hiện tại.

Với cáo thị này, chỉ cần ai có thể mang đầu hắn giao nộp nhất định sẽ được trả phúc lợi hậu hĩnh, thậm chí là cả bảo vật quý giá nhất của Thanh Nguyệt Trường Cung.

Bên ngoài ai ai cũng biết, Thanh Nguyệt Trường Cung mỹ nam, mỹ nữ nhiều vô số, mỗi năm khi cung chủ cùng chúng đệ tử xuất cung đều khiến cho người trong thiên hạ nhìn vào phải trầm trồ tán thưởng, không ít người còn mong muốn được kết thân, cái phúc lợi mà cung chủ nói hẳn là ý này, ngoài ra còn có một thứ…

“Lẽ nào là Khóa Trường Mệnh…?” Đó là bảo vật cực phẩm của Thanh Nguyệt Trường Cung, nghe đồn rằng nó có thể khiến cho người ta trường sinh bất lão, điều này tuy chưa hề được kiểm chứng nhưng chỉ cần nhìn qua những người trong cung, liệu ai còn nghi ngờ?

Chỉ cần giết một kẻ bại hoại, vừa có danh vọng, vừa có tài phú, vừa có trường mệnh, hơn nữa lại còn có mỹ nhân bên cạnh, rõ ràng là phúc lợi lớn như vậy, ai mà không thèm muốn?

Chỉ có duy nhất gã tiều phu Mặc Tử Đồ này, bản thân gã vốn là một kẻ vô cùng xấu xí cho nên chẳng cần Khóa Trường Mệnh làm gì, về phần mỹ nhân, không phải đã có một ở đây rồi sao? Cho nên…

“Phải chăng lúc này ta có thể tin tưởng vào hắn?”

… Bằng không, hắn thật sự chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn...

Thẩm Dạ nghĩ đông nghĩ tây hồi lâu lại thấy đầu lâng lâng rồi ngủ quên lúc nào không hay, đến khi tỉnh dậy lần nữa thì trời đã tối.

Hắn cố mở mắt dậy nhìn xung quanh gian phòng một lúc, thấy trên bàn có đặt ngọn đèn dầu chợt nghĩ: “Không biết có thể dùng nó để đốt dây thừng không?”

Nếu đốt được thì tốt nhưng còn sợi xích thì sao? Thẩm Dạ nghĩ đến thấy thật nan giải, chỉ muốn ngủ cho xong chuyện. Lúc này, Mặc Tử Đồ từ bên ngoài bước vào gọi: “Tiên tử, mau dậy uống thuốc.”

Hiện tại Thẩm Dạ gần như chẳng còn chút ý muốn phản kháng nào, để cho Mặc Tử Đồ đỡ hắn dậy, gã chăm cho Thẩm Dạ từng thìa thuốc thật cẩn thận rồi lại rời đi.

Mỗi ngày, Mặc Tử Đồ đều rất kiên nhẫn chăm sóc cho Thẩm Dạ, thậm chí nửa đêm hắn cố ý kéo lệch tấm chăn đi cũng bị gã phát hiện sửa lại ngay ngắn, nhất định không để hắn phải chịu lạnh dù chỉ là một chút.

“Người đó…” Tuy gã thật xấu xí nhưng tâm tính xem ra rất tốt, đúng là chẳng thể nào đánh giá một người qua vẻ bề ngoài được mà.

Một ngày trôi qua…

Hai ngày trôi qua…

Rồi lại đến ba ngày vẫn vậy... 

Thương tích của Thẩm Dạ hồi phục khá tốt, đã có thể cử động vai được một chút, vì thế hắn bắt đầu tính đường trốn đi.

Những ngày qua, Mặc Tử Đồ dù đối xử rất tốt với Thẩm Dạ nhưng nhất định không cởi trói cho hắn, thậm chí có muốn đi ra ngoài giải tỏa cũng chẳng được, gã nói: “Dưới góc giường có một cái chậu đồng, ngươi có thể dùng nó.”

Thẩm Dạ nghe xong vừa tức lại vừa thẹn, vì thế hắn quay đầu lặng im không đáp.

Mặc Tử Đồ thấy vậy cười nói: “Tiên tử nên ngoan ngoãn ở yên đây, ngoài kia có rất nhiều người đang truy giết ngươi, nếu không may để bọn họ nhìn thấy thì…”

Đừng nói là hắn mà ngay cả gã cũng sẽ bị kéo vào, Thẩm Dạ đương nhiên hiểu được điều này, rốt cuộc chỉ còn cách cắn răng chấp nhận, trong lòng thầm nhủ: “... Xem ra, cần phải đợi thêm chút nữa...”

Thêm hai ngày nữa qua đi, một buổi sáng như thường lệ Mặc Tử Đồ bước vào phòng chăm sóc Thẩm Dạ, lúc này gã chợt nghe thấy tiếng hắn rên rỉ, mặt mày nhăn nhó, bèn lo lắng chạy đến hỏi han: “Tiên tử, ngươi sao thế? Không khỏe ở đâu sao?”

Thẩm Dạ không thèm để ý đến gã mà vẫn tiếp tục rên rỉ, qua một hồi lâu mới nhỏ giọng kêu than: “Tay ta… đau quá…”

Nghe vậy, Mặc Tử Đồ băn khoăn lo lắng hỏi: “Tay đau sao...?” 

Thẩm Dạ gật gật đầu tiếp tục than vãn: “Ngươi trói ta nhiều ngày như vậy khiến cho huyết mạch không thông… ta đau quá… tay đau quá...”

Những lời hắn nói nghe thật có lý, hơn nữa bản thân Mặc Tử Đồ cũng rất xót cho vị tiên tử của mình, vì thế liền nói: “Được… được… Tiên tử chờ chút, ta cởi trói cho ngươi!”

Quả nhiên Mặc Tử Đồ vội vàng chạy ra ngoài lấy một con dao nhỏ tức tốc cắt dây thừng cho Thẩm Dạ.

“...” Sau cùng thì đôi tay hắn đã được giải thoát, có thể cử động trở lại rồi.

Lúc này, thoáng trông thấy Mặc Tử Đồ lom khom cúi xuống chân giường kiểm tra chậu đồng, Thẩm Dạ đột ngột bật dậy định đánh vào gáy khiến gã bất tỉnh, nào ngờ lại bị đoán ra dụng ý... 

Mặc Tử Đồ không những né tránh được một đòn kia mà còn bắt lấy tay hắn quặt ngược ra sau, cười hỏi: “Tiên tử thật không ngoan, hay là muốn ta trói ngươi lại lần nữa?”

Thẩm Dạ nghe thế vội hoảng hốt lắc đầu: “Đừng… đừng… Ta không thế nữa… ngươi buông tay ta ra đi!” 

Mặc Tử Đồ có vẻ không tin lắm, kề mặt sát vào hắn, hỏi: “Có thật không? Tiên tử không định lừa ta đấy chứ?”

Thẩm Dạ gật đầu lia lịa: “Không… Không có… Ngươi thả ta ra đi!”

Lúc này Mặc Tử Đồ mới chịu buông Thẩm Dạ ra, hắn ngồi phịch xuống giường đưa tay xoa xoa quanh bờ vai, một đòn vừa rồi rõ ràng đã làm động mạnh đến vết thương khiến nó đau buốt lên, chân mày hắn khẽ nhíu lại.

Mặc Tử Đồ thấy thế vội phân bua: “Tiên tử, ngươi đau lắm sao? Xin lỗi… ta không cố ý làm ngươi đau.”

“...” Từ nhỏ đến lớn Thẩm Dạ đã quen bị đối xử tệ bạc rồi, giờ đây đột nhiên gặp người tốt lại thấy có chút không quen... Mỗi lần vô ý làm đau kẻ khác đều phải xin lỗi thế sao? Hơn nữa đây rõ ràng còn là lỗi của hắn trước, sao gã phải xin lỗi? 

Người này, càng lúc càng khiến hắn cảm thấy thật khó hiểu, không chỉ về tính cách mà còn có…

“Mặc Tử Đồ thật sự chỉ là một tiều phu sao?” Thẩm Dạ ở Thanh Nguyệt Trường Cung tự học võ, tuy không phải cao thủ gì nhưng thân pháp đâu đến nỗi tệ, vậy mà lại bị Mặc Tử Đồ khống chế một cách dễ dàng… Gã nhất định biết võ công, không những thế còn là thượng thừa.

“Người này rốt cuộc là ai đây?” Tại sao gã lại ẩn thân dưới lớp vỏ tiều phu? Tiếc thay dù hắn có tò mò đến cỡ nào cũng vậy, nếu gã muốn tiết lộ thì ngay từ đầu đã không nói dối. Xem ra tạm thời hy vọng thoát khỏi Mặc Tử Đồ của Thẩm Dạ mong manh đi một ít.

More Chapters