Cherreads

Đoạn Ly Truyện - Ngược Luyến Tàn Tâm

HuaLuoShenYang
28
chs / week
The average realized release rate over the past 30 days is 28 chs / week.
--
NOT RATINGS
9k
Views
Synopsis
Thể loại: Cổ trang, giang hồ, có yếu tố Đam Mỹ, ngược tâm, ngược thân Lưu ý: Truyện nam chủ-thụ Thẩm Dạ, không có công chính song hành, chỉ có một bạch nguyệt quang (Trường Thanh - công) là ánh trăng suốt đời thụ theo đuổi. Ánh nguyệt quang chỉ soi sáng, không có khả năng trợ giúp, ngược lại báo thêm thì có, chỉ có thụ và hành trình đấu tranh tự vươn lên, tự cứu lấy chính mình. Thẩm Dạ một mình thụ chiến đấu với số phận nghiệt ngã, bị hàm oan và tự mình đứng lên giành giật sự sống và báo thù. Tác phẩm đi sâu vào khai thác những góc tối trong nội tâm của con người, nơi những nỗi đau chưa được gọi tên. Với Thẩm Dạ: Là những nỗi đau luôn bị con người chối bỏ, không được nhìn thấy. Và tiếng nói của những kẻ yếu thế bị bóp nghẹt từ bên trong đến phải câm lặng. Sinh ra tâm lý vặn vẹo méo mó, tức nước vỡ bờ, vùng lên chống đối xã hội. Với Trường Thanh: Cho thấy tình yêu bị bóp chết bởi định kiến và quy tắc nghiêm ngặt, để một con người vì định kiến tự bóp đi tiếng nói của chính mình, sống một cách hèn yếu và phụ bỏ người yêu thương mình, làm tổn thương họ. Đoạn Ly truyện là một hành trình nghẹt thở nhưng cũng có rất nhiều điểm sáng, bởi vì dù hoàn cảnh sống ra sao, cái họ không thể từ bỏ nhất chính là: Sinh mệnh!
VIEW MORE

Chapter 1 - Thiếu Niên Thẩm Dạ [1]

Có một đứa nhỏ vừa mới chào đời đã mang theo vận mệnh đen tối. Hắn không có tên, không cha không mẹ, tưởng mình từ đất trời sinh ra, ngày ngày phải tự mình sinh tồn giữa cõi đời khắc nghiệt.

Trên con phố đông đúc, đứa nhỏ cứ thế lang thang như một chiếc bóng mờ nhạt. Bất chợt, ánh mắt hắn bị thu hút bởi những xiên kẹo hồ lô đỏ tươi rực rỡ. Hắn bám theo, khao khát được chạm vào dù chỉ là một xiên thôi... Và cơn đói đã đánh gục lý trí, hắn giật lấy một xiên kẹo rồi quay lưng định bỏ chạy, nhưng lại bị gã bán kẹo lập tức tóm lấy cổ áo.

Tiếng chửi rủa dữ tợn vang lên, gã thẳng tay đánh hắn không chút thương xót, sau đó lôi hắn vứt vào xó chợ bẩn thỉu, trong khi người qua đường hiếu kỳ chỉ đứng xem mà chẳng ai can ngăn.

Hắn nằm co ro đó, thân thể đau nhức rã rời, tưởng chừng như mình sắp chết… Đúng lúc ấy, một bóng người thanh thoát với mái tóc trắng như tuyết vô tình đi ngang qua. Nhận ra đứa nhỏ ngất bên vệ đường thì đứng lại, ánh mắt y lạnh lùng quét qua đám đông sau đó nhìn chăm chú vào hắn. 

Mặc cho đứa nhỏ bẩn thỉu hôi hám, người nhẹ nhàng bế hắn lên mang đi…

Ngày hôm đó, một tia hy vọng lóe lên trong cuộc đời tối tăm của đứa trẻ. Hắn được đưa về Thanh Nguyệt Trường Cung, và được ban cho một cái tên mới: Thẩm Dạ. Hắn tin rằng mình đã được cứu rỗi, từ đây cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn.

Tuy nhiên, niềm vui và sự may mắn đó chẳng kéo dài được bao lâu. Cái tên môn phái tưởng như tiên cảnh ấy, lại chính là địa ngục thực sự. Khi đặt chân vào đây, hắn trông thấy những đứa trẻ khác… mỗi người một số phận, nhưng ánh mắt đều giống nhau: trống rỗng và vô hồn, như lời cảnh báo lạnh lùng về tương lai của chính hắn.

Cố Phong Yên dẫn Thẩm Dạ đi qua hành lang dài hun hút, rồi dừng lại trước một căn phòng. Tại đó, hắn lần đầu tiên trông thấy Trường Thanh – cũng chính là đại sư huynh.

Hắn chỉ biết ngây ngốc đứng nhìn... Vóc dáng Trường Thanh cao lớn, thẳng tắp như cây tùng trong tuyết. Khuôn mặt y cực kỳ anh tuấn, trường bào trắng tinh khôi không nhiễm chút bụi trần, vô cùng tuyệt mỹ. 

Cảm giác đầu tiên Thẩm Dạ có được từ y không phải sự gần gũi, mà là bức tường vô hình làm bằng sự hoàn hảo, lạnh lùng và những quy tắc nghiêm ngặt. Tựa hồ như cả cuộc đời y đều là bức tranh được vẽ sẵn, không cho phép một nét mực sai lệch nào.

Khi ấy, Cố Phong Yên giao Thẩm Dạ cho Trường Thanh chiếu cố, y quả nhiên nhận lời, cũng đối xử với hắn cực kỳ tốt, nhưng chỉ được vài tháng ngắn ngủi, rồi lại bỏ mặc hắn vì y không có thời gian quản nữa.

Thẩm Dạ từ khi đến đây, nhờ có Trường Thanh bên cạnh mà cuộc sống tạm trở nên tốt đẹp, thế nhưng y vừa rời đi hắn đã lập tức trở thành đối tượng bị đồng môn bắt nạt.

Đám môn đệ ấy, cầm đầu là gã nhị sư huynh Viễn Dương, cùng ba tên rác rưởi khác là Tử Kỳ, Nghiêm An, Mộc Tử. 

Chúng đột nhiên xuất hiện thường xuyên bao quanh Thẩm Dạ, hết trêu chọc rồi lại đánh hắn lấy đó làm thú vui tiêu khiển, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn… Từ ngày qua ngày, tháng qua tháng, cứ sau giờ học là kiếm đủ thứ chuyện lôi hắn ra hành hạ.

Thẩm Dạ còn chẳng thể hiểu mình đã gây ra lỗi lầm gì mà phải bị như thế, không một ai đứng ra giúp đỡ ngược lại thấy hắn, bọn họ liền lánh đi ngay.

Mỗi lần Thẩm Dạ muốn tới cầu cứu với sư phụ đều bị chúng đe dọa: "Sư đệ, ngươi có muốn bị tàn phế suốt đời không? Cứ thử nói ra xem? Chúng ta móc mắt, cắt lưỡi, phế bỏ chân tay ngươi, để xem sau này ngươi còn nói được hay không?"

Đám người này nói được làm được! Nhỡ bị bắt, chúng cứ bảo mình lỡ tay rồi chịu phạt vài ngày là xong. Còn hắn, một khi đã tàn phế thì cuộc đời cũng xem như kết thúc.

Chúng thấy Thẩm Dạ chẳng chút phản ứng, liền sút mạnh vào bụng hắn thêm vài phát nữa mới chịu rời đi.

Lúc này, mặc dù cả đám đã bỏ đi rất xa rồi mà Thẩm Dạ vẫn không đứng lên nổi, hắn ôm bụng nằm lăn lộn mãi một lúc nữa mới có thể gượng dậy lê bước về phòng.

Hai năm cứ như vậy trôi qua, cuộc đời Thẩm Dạ chưa bao giờ thấy tươi sáng, nó cứ tồi tệ dần theo từng ngày, vậy mà muốn thoát khỏi đây cũng không phải chuyện dễ dàng. Cung quy Thanh Nguyệt Trường Cung vốn nghiêm ngặt, vào rồi khó ra, trừ khi chán sống mới dám tự tiện chạy trốn. 

Giờ đây, thân thể Thẩm Dạ đầy thương tích khiến hắn đau nhức tới độ mất cả ngủ. Đêm nay cũng thế, hắn nằm ôm bụng lăn lộn suốt rồi ho sặc sụa liên hồi, đến giữa khuya thì đột nhiên nôn ra máu. Vừa trông thấy, hắn kinh hoảng ngồi bật dậy, toàn thân bất chợt run lên.

Bị đánh suốt hai năm trời, trên người Thẩm Dạ ngoài những vết thương ngoài da, bên trong dần dần tích tụ nội thương nghiêm trọng: “Lẽ nào ta sắp chết sao?” 

Thẩm Dạ nghĩ tới chỉ biết thở dài nằm xuống giường cuộn tròn người lại... Ngày ăn không đủ no còn bị bạo hành thường xuyên, nếu kéo dài thế này mãi, chẳng thà chết sớm đi thì hơn.

Trước mắt mọi thứ thật tối tăm, thậm chí không có lấy một tia hy vọng nào, dù muốn sống tiếp cũng chẳng biết bám víu vào đâu.

Nghĩ tới nghĩ lui, Thẩm Dạ thấy mình thật xui xẻo, đi đâu cũng bị người ta đánh, ở đây cũng chẳng khác gì ngoài kia: “Giá mà có thể thoát khỏi đây…” 

Sau một hồi chống chọi với cơn đau, đột nhiên Thẩm Dạ bật dậy đến trước gương ngồi xuống… Bên trong là hình ảnh đứa nhỏ gầy ốm, hai bên má hóp vào thấy cả xương lòi ra, sắc mặt từ đờ đẫn qua hồi lâu bỗng chốc trở nên lạnh băng, tròng mắt đỏ ngầu ánh lên vẻ vô cùng căm phẫn...

...

Sáng hôm sau, có một nữ nhân vô cùng xinh đẹp xuất hiện ở Thanh Nguyệt Trường Cung, người vừa nhìn thấy Thẩm Dạ bèn gọi lại: "Tiểu tử, lại đây!"

Thẩm Dạ mặc dù nghe gọi nhưng không biết là đang nói mình, vì thế liền đi lướt qua, ai ngờ nàng đột nhiên tóm lấy cổ áo hắn lôi lại hỏi: "Dám phớt lờ ta sao?"

Sắc mặt Thẩm Dạ tức thì tái nhợt, nữ nhân này tuy xinh đẹp nhưng tính tình cộc cằn còn hơn cả nam nhân, hắn vội vàng phân trần: "Xin… lỗi... con không biết người gọi."

"Hừ..." Nữ nhân đột nhiên buông Thẩm Dạ ra, nàng quan sát hắn một lúc rồi nói: "Đưa tay ngươi cho ta xem." 

Thẩm Dạ chần chừ không dám nhấc tay, nữ nhân có vẻ thiếu kiên nhẫn liền quát: "Mau lên!"

"Vâng..." 

Thẩm Dạ lập tức chìa tay ra, nữ nhân nọ bắt lấy cổ tay hắn xem mạch hồi lâu mới buông xuống hỏi: "Ngươi tên gì?"

Thẩm Dạ đáp: "Là... Thẩm Dạ..."

Nàng lặng nhìn hắn, suy nghĩ một lúc lại hỏi: "Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"

Bản thân Thẩm Dạ vốn nào biết tuổi của mình, vội lắc đầu: “Con không biết.”

"Không biết? Ngay cả tuổi của mình mà cũng không biết sao?” Nữ nhân nghĩ đến đột nhiên thở dài một tiếng: "Ta thấy ngươi chừng tám - chín tuổi gì đó, nhưng..."

Nàng đột nhiên nhíu mày, nói: "Mới chừng này tuổi sao lại có nội thương nặng nề? Là ai đánh ngươi? Sư huynh đánh ngươi sao?"

Thẩm Dạ vừa nghe đến đây, sắc mặt liền tái nhợt vội lắc lắc đầu lùi lại vài bước, nàng hỏi tiếp: "Hay cái đám đồ đệ kia của hắn đánh ngươi? Mau nói, sư thúc thay ngươi lấy lại công đạo!"

"Không... không có..." Lúc này, Thẩm Dạ dù có mười lá gan cũng chẳng dám khai thật. Người này bảo muốn lấy lại công đạo cho hắn, nhưng sau khi nàng đi, ai biết được đám môn đệ côn đồ kia sẽ làm gì? Chỉ nghĩ thôi đã thấy lạnh sống lưng, hắn lùi càng lúc càng xa rồi vội vàng quay lưng bỏ chạy. 

"Này... Thẩm Dạ!" Nàng vốn muốn đuổi theo Thẩm Dạ lại bị ai đó đột nhiên bắt lấy vai, vừa thấy người… nàng thoáng chút kinh ngạc: “Sư huynh?”

Người tới chính là Cố Phong Yên, y nhìn nàng kinh ngạc hỏi: “Hồ Yên sư muội? Muội trở về đây có chuyện gì sao?”

Hồ Yên nghe hỏi lập tức gật đầu: “Ừm, muội có vài chuyện quan trọng cần hỏi huynh.” 

Cố Phong Yên có chút nghi hoặc nhìn nàng, nói: "Vậy chúng ta cùng đến chính đường đi."

“Được!” Ngay sau đó cả hai cùng nhau đến nghị sự đường...

...

Trong khi ấy, Thẩm Dạ chạy trối chết được một hồi thì ngừng lại thở dốc, thoáng cảm thấy phía sau không còn ai đuổi theo nữa mới an tâm ngồi xuống. 

Lúc này, lồng ngực hắn cực kỳ nặng nề vô cùng khó thở, chẳng lâu sau lại nôn ra một ngụm máu...

Tình trạng này quả thật nghiêm trọng, nếu còn tiếp tục như vậy e rằng hắn sẽ chết mất: “Đã bị dồn vào bước đường cùng rồi, đi hay ở lại đây đều như nhau, ta phải trốn đi thôi.”

Biết đâu may mắn trốn thoát được, dù chưa chắc mình có thể sống sót nổi nhưng ít ra là không bị đánh nữa. 

Vừa nghĩ tới đám người thường xuyên bắt nạt mình, hắn lại khẽ nghiến ngầm: "Hừ! Các ngươi đừng hòng tiếp tục đánh ta!"

Trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, Thẩm Dạ lập tức gượng dậy lê bước trở về phòng để thu dọn hành lý, nhưng nào ngờ giữa đường bị đám người Viễn Dương đột nhiên chặn lại, bọn chúng lôi hắn ra sau núi đập cho một trận nhừ tử, hỏi: "Sư đệ, vừa rồi ngươi đã nói gì với sư thúc?" 

Thẩm Dạ vội lắc đầu: "Không... không có..."

"Không có?" Một tên vừa hừ cười vừa dùng hết sức thúc mạnh vào bụng hắn hỏi: "Vậy cớ sao sư phụ lại bắt chúng ta đến chất vấn?"

Cú đá vừa rồi mạnh đến nỗi khiến Thẩm Dạ có cảm giác không chỉ ruột gan mà ngay cả phổi cũng muốn bị dập nát. Hắn gục xuống, ho liền mấy trận rồi nôn thêm một ngụm máu, tuy nhiên vẫn nhếch mép cười nói: "Ta đã nói, là các ngươi mỗi ngày đều đánh ta, bắt nạt ta… Các ngươi có giỏi thì đánh chết ta đi, nếu sư phụ biết được... nhất định sẽ không tha cho các ngươi!" 

"Ngươi!?" Ánh mắt Viễn Dương đột nhiên tối xuống, gã cười lạnh bảo: "Thế thì phải xem xem bọn họ làm sao tìm thấy xác của ngươi đã!"

Gã nói xong liền quay lưng bỏ đi, để mặc cho đám môn đệ còn lại tiếp tục hành động. Trận đòn này hoàn toàn không giống với trước đây, nó mạnh bạo hơn rất nhiều, Thẩm Dạ nghĩ mình thật sự sắp chết rồi. 

Còn trốn đi gì nữa, rốt cuộc vẫn là kết cục bị đánh tới chết, Thẩm Dạ nghĩ tới, khóe môi chợt hé ra nụ cười giễu cợt.

Giữa lúc Thẩm Dạ gần như sắp ngất đi, có người đột nhiên xuất hiện quát: "Mau dừng tay!"

Tình huống này quả thật chẳng ai ngờ đến, đám môn đệ vừa nhìn thấy người nọ, lập tức hoảng hốt thoái lui vài bước, lắp bắp gọi: "Đại... đại sư huynh..."

Hóa ra là Trường Thanh, không ngờ y lại ra tay cứu giúp. Chẳng phải y đã bỏ mặc hắn từ lâu rồi sao? 

"Đến thật chẳng đúng lúc chút nào..." Lòng Thẩm Dạ nghĩ như thế, nhưng nhất thời lại không thể thốt nên lời, giờ đây hắn đã quá đau đớn và mệt mỏi, ngay cả hơi thở cũng nặng như đá đè.

Trường Thanh ôm Thẩm Dạ lên đồng thời bắt lấy tay hắn xem qua mạch. Nhận ra tình trạng người đang vô cùng nguy kịch, sắc mặt y lập tức tái nhợt, y quay sang liếc nhìn đám môn đệ bên cạnh, gằn giọng: "Về chính điện!"

Ngay sau đó, y vội vàng ôm Thẩm Dạ rời đi.

Khi ấy, Thẩm Dạ vẫn còn sót lại một chút ý thức, cơn đau đột nhiên được xoa dịu bằng một loại cảm giác thật kỳ lạ. 

“Ấm áp quá…” Lại còn mềm mại nữa, thêm cả mùi trầm hương lưu trên ngực áo y rất thơm, chỉ muốn vùi sâu trong đó hít một hơi...

Chẳng lâu sau, Thẩm Dạ dần mất đi ý thức... Hắn hôn mê sâu đến tận ba ngày sau mới có thể tỉnh dậy. 

Không rõ trong suốt thời gian đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết sau khi Thẩm Dạ tỉnh dậy Thanh Nguyệt Trường Cung có nhiều biến động...

Bọn môn đệ thường xuyên đánh Thẩm Dạ bị cấm túc trong tàng thư các một năm, ngày ngày phải chép Tam Tự Kinh tới ba ngàn lần xong mới được thả ra. Đáng tiếc, cả đám này rõ ràng chỉ là sai vặt mà bắt phạt như thế, trong khi kẻ cầm đầu vẫn ung dung không hề có tổn hại gì.

Thẩm Dạ nghĩ đến đột nhiên cảm thấy có chút sợ hãi. Sau chuyện kia, Viễn Dương nhất định đã ghi thù trong lòng, gã chắc chắn sẽ không tha cho hắn. Lúc này, muốn được sống yên ổn đúng là chẳng còn cách nào khác, trừ khi...

"Đại sư huynh…!?" Phải rồi, hôm ấy sau khi bắt hết đám người nọ về chính điện, Trường Thanh gần như nổi trận lôi đình răn đe toàn bộ môn đệ, từ đó về sau chỉ cần có mặt y, chắc chắn không một ai dám cả gan đụng vào hắn. 

Hơn nữa, người tuy rằng rất ghét Thẩm Dạ nhưng hôm ấy y vẫn ra tay cứu giúp, lại còn tự mình chăm sóc cho hắn.

Đại sư huynh có lẽ thật sự không phải quá vô tình.

Nghĩ rồi, Thẩm Dạ quyết tâm bám dính lấy Trường Thanh mọi lúc mọi nơi. Bất kể người đi đâu làm gì, hắn đều lẽo đẽo theo sau khiến y cắt kiểu gì cũng chẳng đứt. Có thế, bọn người kia mới không dám đánh hắn nữa.

Đột nhiên xuất hiện cái đuôi, Trường Thanh có vẻ khó chịu, đôi ba lần đuổi Thẩm Dạ đi, thế nhưng hắn vẫn rất lì, kiên nhẫn theo đến cùng. 

Chẳng qua Thẩm Dạ cũng biết sợ, mỗi lần đối diện với ánh mắt lạnh băng của Trường Thanh, toàn thân đột nhiên run lên lẩy bẩy, sợ rằng một hành động sai sẽ khiến chỗ dựa duy nhất quay lưng.

Càng lúc, hắn càng chẳng dám đến gần người, chỉ là len lén theo ở một nơi mà y nhất định có thể thấy, phòng khi bị đánh liền sẽ được cứu ngay. 

Bốn năm qua đi, Thẩm Dạ từ từ lớn lên dù vẫn là một bộ dạng gầy guộc như trước. Không ai quan tâm, không bạn bè trò chuyện, ngày ngày tồn tại lặng lẽ như chiếc bóng theo phía sau chân Trường Thanh.

Và rồi y cũng vô tình trở thành duy nhất trong mắt hắn, một tượng đài tuyệt đẹp, là người hắn luôn muốn trở thành, là ánh nguyệt quang mà hắn khao khát chạm tới. Hình ảnh ấy từng chút một in sâu vào tâm trí hắn, thậm chí đến trong mơ cũng còn trông thấy.

Ngày ngày, Thẩm Dạ vẫn cứ lủi thủi một mình, buổi sáng ngồi ở một góc khuất trong lớp nghiêm túc nghe giảng bài, đến chiều rảnh rỗi lại lấp ló theo dõi Trường Thanh, đêm xuống thì ngồi trước gương trò chuyện.

Dường như chỉ duy nhất kẻ ở trong kia mới chịu lắng nghe hắn nói, tuy nhiên cứ mỗi khi hắn nhắc về sư huynh, ánh mắt nó đột nhiên trở nên giận dữ, trông có vẻ vô cùng phẫn nộ.

Thẩm Dạ nhìn thấy liền sợ hãi ôm đầu: “Đừng… đừng giận… Ta không dám nhắc nữa… không dám nữa... Đừng giận...!”

Ngay lập tức hắn đứng bật dậy, vội vàng leo lên giường trùm kín chăn nhắm tịt mắt lại ngủ, chẳng dám nghĩ gì nữa.