...
"Sao anh đến sớm vậy?"
"Có mấy thằng vô nhà tôi, tôi không muốn vào vì nếu nhìn vô phòng thì tôi sẽ đập nát căn phòng đó".
"? Ý anh là anh ghét trộm?"
"Đại khái".
Moris ngồi trong một căn phòng trống, bao quanh bởi bốn bức tường đá, chừa ra duy chỉ một cái cửa sắt để ra vào.
Anh đội một chiếc mũ sĩ quan màu đen, trên đó buộc một sợi vải đỏ và trang trí thêm bởi một chiếc lông vũ đỏ rói trông vô cùng bắt mắt.
Anh ấy cũng mặc một chiếc áo phông đen cùng chiếc áo khoác da thuộc màu nâu và dùng các sợi xích đen để làm phụ kiện, có lẽ, đây là thảm họa ngành thời trang.
"Kệ đi, vậy Quân sao rồi?"
"Chẳng phải anh vài tiếng trước vừa đi tìm anh ta à?"
Ron đáp lại câu hỏi của Moris, dù sao, một kẻ chui ra từ quan tài và hay nói rằng mình đến từ thế giới khác cũng khá kì lạ.
Thực tế, tất cả cấp 1 của One Line đã từng hoặc đang để mắt đến cậu ta, nếu không có Ron, ai biết chừng bọn họ sẽ coi Quân như 1 vũ khí sinh học mà thí nghiệm đủ điều.
Dù sao, đây cũng là thế giới ma thuật, việc Ron lừa bịp mọi người đã là hay rồi.
"Hà, chẳng gì ấn tượng ngoài việc chẳng có chút ma thuật nào, kẻ đeo mặt nạ Moris nói.
"...Anh đã-"
"Rồi rồi! Đừng để lộ nó ra".
Moris ngắt lời Ron, anh đứng dậy và dậm chân năm lần xuống nền đất đá, khiến cho nó nứt vỡ ra rồi sụp đổ.
Điều này khiến anh và cả Ron đều cứ thế rơi xuống dưới hố sâu thẳm, nhưng nét mặt hai người lại chẳng gì biến sắc.
...
"Vậy ngươi là Lusk?"
Ron hỏi, hiện giờ anh đang ở dưới một hố sâu dùng để giam giữ một tù binh. Bên cạnh anh là Moris, người có nhiệm vụ làm thang máy.
"..."
Trước mắt Ron là một kẻ đang ngồi trên một chiếc bàn gỗ, dáng ngồi và chiều cao ấy đã có phần áp đảo Ron về uy thế.
Hắn mang mái tóc rậm rạp, thô cứng, như kiểu chục năm không gội đầu vậy, hắn cũng mặc một bộ đồ gồm nhiều lớp áo chồng lên nhau để che đi mọi phần cơ thể có thể che.
"Điếc à?"
Ron hỏi, rồi gã kì quặc đó há miệng ra, chỉ vào chiếc lưỡi còn đang dính máu be bét.
"...Cắn lưỡi à? Không chịu khai sao?"
Moris nói, anh để ý rằng gã này dường như khá bình thản, không có vẻ gì là đau đướn, trong khi lưỡi là một bộ phận dẻo dai và bền bỉ bậc nhất trong nhóm cơ nên nó không dễ để cắn đứt mà không khiến bản thân ngất vì đau đớn.
"Ma thuật đoạt xá cơ thể? Qủa như lời đồn, ngươi là một trong số ít người nâng tầm ma thuật đoạt xá cơ thể người lên".
Ron sờ cằm mình, anh nghĩ đến ma thuật đoạt xá cơ thể, đó là một loại ma thuật khó chịu cho cả người dùng và cả người chịu.
Với người bị ma thuật này nhắm tới, tất nhiên họ bị đoạt lấy cơ thể. Nhưng với cả kẻ dùng, đôi khi cũng phải chịu một loại phản vệ vô cùng khó chịu như liệt, sống thực vật, hay ti tỉ hệ quả.
Ron quan sát kẻ trước mặt, tuy rằng trông có vẻ vô hại, nhưng theo thông tin anh biết, hắn sẽ đoạt lấy cơ thể của bất kì kẻ nào giết hắn.
Dẫu vậy, sau đó cả hắn và người bị đoạt xá đều phải chịu tra tấn kinh khủng.
"Xin lỗi nhé".
Ron nói nhỏ, vừa đủ để âm thanh không vang vọng trong không gian.
Anh cầm lên một cái rìu từ trong áo khoác, cây rìu là loại dành cho điêu khắc gỗ nên nó rất bén và nhỏ, vừa đủ để mang đi linh hoạt.
Kẻ tên Lusk ấy thẫn thờ nhìn Ron, trong mắt hắn mang theo một vực thẳm đen tối, như đáy đại dương vậy.
Hắn thở ra hơi đều đặn nhưng khó nhọc, chậm chạp, dường như là hơi thở của kẻ sắp chết.
"Chuyện này...Tôi muốn hỏi trước, dù sao anh cũng sắp bị đoạt xá".
Moris nói nhỏ, ngăn Ron ra tay.
"Sao anh lại cần một kẻ như hắn đoạt lấy cơ thể mình, dù sao, anh mới cấp ba, còn hắn, lõi đã chạm tới cấp mười, chuyện này như chơi xúc xắc ba mươi mặt mà anh chỉ có một lần chơi vậy".
"Lần sau hãy ăn nói rõ hơn".
Ron trước tiên nhắc nhở Moris rồi nói thêm.
"Dù sao, ngày mai tôi cần làm một nhiệm vụ, nếu may mắn, tôi sẽ dễ dàng hoàn thành, nhưng nếu không, mọi chuyện còn tệ hơn.
Còn vệ đoạt xá, tôi sẽ có cách của bản thân".
Ron nói thêm, có vẻ anh đã sớm biết cách thoát khỏi rồi.
Bất giác, Moris im lặng, anh nhìn về phía Lusk, kẻ không hiểu sao đang cười, một nụ cười nhẹ mang theo vẻ khoái chí kì lạ.
PHẬP!!!
Không để hắn có bất cứ ý định gì, Ron đã thẳng tay chém thẳng vào cổ hắn, khiến máu hắn nhuộm đỏ cây rìu.
"Moris, Quân đang ở đâu?"
