Cherreads

Chapter 44 - Chương 43:Chuyến tàu và sự thật (2)

"Nói ra thì kì, nhưng nơi này ít máu quá. Nó làm tôi thấy rợn hơn là an tâm".

Ron sờ tay lên những cây cột sắt vững chắc đã rỉ sét từ lâu, anh luôn cảm giác một điều kì lạ nào đó liên quan đến ga tàu này.

'Trước đây mình không để ý, nhưng, từ khi nào người ta tạo ra cỗ máy hơi nước cho tàu hỏa trong thời đại ma thuật này nhỉ?'

Ron ngẫm nghĩ, rồi ghi lại một loạt thông tin ngẫu nhiên vào sổ tay xem ra sao, từ thiết kế, đến màu sắc, bố cục, cấu trúc,…

Thực ra, anh đang dùng 1 loại mật mã đặc biệt của riêng anh được chèn vào sâu trong các văn bản, Ron dùng các chữ Joe Jothane làm điểm mốc, tức ví dụ J trong bản chữ cái là số 10, thì theo nguyên tắc đó, anh sẽ đặt 1 chữ cái ở mốc số 10 làm điểm khởi đầu, rồi cứ vậy men theo đó mà tìm ra câu văn thật sự anh muốn nói.

Cốt của điều này là anh muốn kiểm tra khả năng giải mật mã của mặt đất nếu nó toàn tri hay không. Nếu như nó đọc được, thì nó vẫn chỉ đọc được 2 lớp, vẫn sẽ còn 1 lớp thứ 3 nữa mà anh chuẩn bị, đó là số trang anh viết luôn chỉ anh mới hiểu mật mã là ngẫu nhiên:2-3-1-9.

Ron nhìn lại cuốn sổ đẫm máu của mình rồi tiện tay cất đi, anh lấy ra từ trong túi áo một đồng xu vàng và một con dao găm nhỏ.

"Công chúa à, để tôi lên thử đã."

Ron đưa tay ra chắn ngang người Janeus rồi tiến lên chỗ soát vé, anh búng đồng xu lên cao rồi dùng con dao chọc vào ngón tay mình để máu bắn ra.

Ngay khi máu bắt đầu bắn ra ồ ạt xuống đất thì cũng là lúc đồng vàng kia rơi xuống đất.

Ron rút dao ra, anh bắt đầu dùng một lời hát để đọc lên dòng thần chú.

"Ca ngợi cái chết dẫn lối sa đọa tử linh.

Ca ngợi khúc nhạc của bình yên và lãng quên.

Ca ngợi ngọn đuốc của cuộc đời ~"

Hát xong lời ca ngợi, Ron nhìn xuống mặt đất nơi khoảng cách giữa anh và đồng xu đã liên kết với nhau qua dòng máu đỏ đen đặc.

"…Ngươi biết chúc phúc ca tụng Thánh Mosore?"

Janeus nhìn tay Ron, nơi ngón tay anh đẫm máu đang chảy thành dòng xuống đất và về phía đồng vàng.

Tất nhiên, vài giây và một vết thương nhỏ như vậy lại cho ra nhiều máu đến mức chảy thành dòng là bất khả, nhưng một lời chúc phúc đã giải quyết tạm thời nghi ngờ của cô, chỉ là, Ron chỉ có lõi cấp ba, và tầm mười bốn, mười năm tuổi, nếu vậy cậu ta cùng lắm chỉ có ba hoặc bốn phép thuật có thể vận dụng, chi bằng để cô, một cấp năm thực hiện nghi thức sẽ bảo toàn năng lượng hơn.

"Qủa thực tôi biết một chút về lời ca tụng Thánh nhân, hồi còn nhỏ tôi được nuôi dạy trong nhà thờ mà, biết chút cách tìm ra những con quỷ cũng là bình thường thôi".

Ron thầm nói, anh không quan tâm ánh mắt của Janeus, rồi anh bắt đầu tỉ mỉ quan sát đồng xu từ phía xa.

Bỗng chừng, Janeus nhíu chặt mày, cô cảm thấy hơi lạ, cơ thể cô đang nóng lên, cái nóng của cô hiện rõ trên khuôn mặt đỏ ửng.

Khuôn mặt xinh đẹp thơ mộng ấy khi đỏ mặt thật là khung cảnh mĩ lệ, có thể nói là đủ sức làm xao xuyến bao chàng trai mới tuổi lớn và ngây dại.

Nhưng đáng buồn là đây là một khu vực không mấy thích hợp cho mấy bộ phim ngôn tình.

"Anh kia, tránh ra khỏi đó đi!"

Janeus bắt đầu lùi lại, cô nhảy ra đằng sau và bắt đầu đảo mắt điên cuồng khắp nơi tìm nguy hiểm.

Trái ngược với cô, Ron vẫn đứng im một chỗ, anh vẫn chằm chằm nhìn đồng xu, chẳng mảy may quan tâm đến sự khẩn cấp của vấn đề.

"…"

Ron bấy giờ mới hơi ngước mắt lên, nhìn cổng soát vé tàu hỏa, ánh mắt anh tĩnh lặng, mơ màng mà sâu thẳm, tựa như đang dẫn dắt kẻ nhìn ngắm anh vào một sự mê hoặc kì lạ.

"Tôi sẽ trả theo giá ngày lễ hội, năm mươi đồng bạc và thêm hai mươi đồng theo luật hoạt động."

Ron đút tay vào túi quần, móc ra vài đồng tiền rồi đặt lên bàn mua vé, rồi anh đi qua cổng soát vé một cách tự tin, dù chẳng ai đưa cho anh vé.

"…"

Janeus nhìn cảnh tượng ấy thì mở to mắt, còn với Ron, anh chẳng để tâm mấy, chỉ nhìn lại phía Janeus rồi mỉm cười.

"À rồi, tôi quên mất mua vé cho cô, tôi xin lỗi".

Rồi Ron lại định đi qua cổng soát vé lần nữa, anh lại đút tay vào túi, định lấy ra ít đồ, thì lại cảm thấy một bàn tay đang chạm vào lưng mình, rồi cổ, mắt và lưỡi, hàng chục bàn tay đã tóm lấy anh từ khắp mọi phía.

Chỉ khi đó, Ron mới nhận ra rằng cổ anh đang chảy máu liên hồi, từ tĩnh mạch rạch xuống đến ngực, rồi từ lưỡi kéo đến mũi, tổng thể cơ thể anh chằng chịt vết dao rạch.

Nhưng xuyên qua lớp ngón tay, Janeus lại thấy một tia sáng kì lạ từ phía Ron, ánh mắt anh vẫn điềm tĩnh như thường, chẳng có chút gì là lo lắng, còn miệng anh, Janeus thấy Ron đang nở ra một nụ cười bị rạch dài đến mang tai.

Nhưng Ron nào vì chút vết thương mà đổ mồ hôi lấy cái gì, anh chỉ từ túi quần rút ra một bao thuốc lá màu trắng pha xanh, mặc kệ rằng hàng chục bàn tay đang tóm lấy anh trong lúc này, Ron vẫn thản nhiên mở hộp thuốc lá ra.

Câu tiếp theo của Ron nói ra, Janeus dường như đã nghe tất cả, cô lập tức bức tốc chạy trốn khỏi nơi ấy, không chần chừ núp sau một bức tường.

Câu nói đó là:

"…Không vào hang cọp, sao bắt được cọp?"

ĐOÀNG!!!

More Chapters