Cherreads

Chapter 45 - chương 44: Chuyến tàu và sự thật (3)

"…Làm sao mà?"

Janeus mở to đôi mắt màu lục bảo của mình, cô không thể dời tầm mắt của mình khỏi làn sương mù trắng xám phía trước mắt mình.

"À. Tôi chưa từng kể cho cô về những thứ như này nhỉ?

Tôi tưởng đâu cô đã hiểu từ đầu rồi chứ nhỉ?"

Ron thản nhiên châm chọc Janeus trong khi anh thản nhiên bước qua màn sương trắng của khói bụi mà anh tạo ra mà không trầy xước gì cả.

"…"

Janeus nhanh chóng dịu lại biểu cảm, cô lại trong chốc lát quay về vẻ lạ lùng thường thấy.

"…Được rồi".

Janeus không nói gì thêm, cô đóng chiếc ô đen nhánh lại rồi đặt nó xuống đất, cô thành thục đặt chân lên vành ô và kéo từ tay cầm ra một cây kiếm ngắn đặc chế.

Trên lưỡi kiếm ấy dường như đã được một bàn tay của một nhà chế tác gia tinh tế khắc lên những đường vân mĩ lệ và sắc sảo/

"Tên đầy đủ của thanh kiếm này là?"

Janeus hỏi, ánh mắt cô quan sát biểu cảm của Ron một cách tỉ mỉ.

"Tôi không biết".

Ron thành thật đáp lại, anh không mấy hứng thú với mấy câu hỏi anh biết sẽ chẳng thể giải.

"Tên ngươi là gì?"

Janeus hỏi câu thứ hai, làm Ron phải chần chừ một nhịp.

"Ron Irus, câu hỏi này mới đấy, cô biết không?"

Ron nửa đùa nửa thật đáp lại lời cô, giọng nói có mang chút mỉa mai nhẹ nhàng.

"Thế à? Câu hỏi cuối, tại sao chúng ta lại hợp tác với nhau!?"

Janeus giơ lưỡi kiếm lên, vào thế thủ, mắt cô đảo quanh khu vực ấy, nhưng thứ cô tập trung tới vẻ khó xử trên mặt của Ron.

"Có ba thứ tôi đã chi ra để cho cô hợp tác với tôi, đó là bản thiết kế gốc của khẩu súng lục cò quay, cái thứ hai là giúp cô thoát khỏi hoàng gia tạm thời, cái thứ ba là giúp cô phát triển hơn".

Ron vừa nói vừa đưa tay ra, anh khép lại tạo thành hình dạng một lưỡi đao bàn tay và dứt khoát chém về phía trước.

Vút~

"…Thế đủ chưa? Tiểu công chúa?"

Ron nhìn chằm chằm vào khuôn mặt chỉ cách mình vài phân với vẻ chán chường, nhưng đôi mắt anh mang vẻ bi hài kì quái.

Anh ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Janeus, cô gái ấy cũng mang theo vẻ lạnh lùng xa lạ và chán chường trong đôi mắt lục bảo ngọc ấy.

Dù cả hai chẳng mang ra chút sát ý nào trên đôi mắt, nhưng hai lưỡi kiếm đã sớm kề cổ nhau.

"…Cô đa nghi thật đấy".

Ron rút tay ra khỏi cổ của Janeus, để lại trên cái cổ trắng nõn của cô bốn lỗ nhỏ đang rỉ máu.

Janeus cũng rút lại thanh kiếm của mình, để lại trên bụng Ron một lỗ máu.

"…"

Janeus không nói gì nhiều, cô bước qua người Ron và nhìn đám khói bụi dưới đất, ở trong đống đổ nát ấy do quả bom Ron dùng có một thi thể của kẻ điên đã bị Ron xuyên thủng lấy bằng tay.

"…Nơi này không hề có quỷ, ngươi bịp bợm ta?"

Janeus không nói thêm lời nữa liền qua chỗ soát vé và đi sâu vào bên trong, còn Ron, anh nhìn cô và nở ra một nụ cười nhẹ.

"Cô và tôi, hai người tách nhau ra đi, cô đi về phía trạm kiểm soát và toa lái tàu, còn tôi kiểm tra các toa tàu, thế được không?"

More Chapters