Cherreads

Chapter 47 - chương 46: Toa tàu.

Kì lạ?

Ừm, có thể coi vậy.

Ron mân mê chiếc bút mực của mình và xoay nó theo hình vòng xoáy khi anh quan sát toa tàu số 6.

Nó hơi bẩn tưởi một chút, có lẽ ở là khá nhiều máu, thịt và đau khổ vương vãi khắp nơi làm tổng thể tăng mùi vị kinh dị cho mọi thứ.

Tuy nhiên, nếu so xét với ở bên ngoài kia, trong này vẫn khá là nhẹ đô, ngoài ra thì ở lâu trong mùi sắt mà máu cũng khiến Ron khá chai lì về mặt cảm xúc khi nhìn vào.

Ron lấy ra từ túi áo một tấm vé tàu, anh so chiếu lại ghế ngồi của mình rồi về chỗ ngồi và kiểm tra lại vị trí xem có gì bất thường không.

Anh gõ gõ tay ghế, kiểm tra độ đàn hồi, hay đến việc xem xét độ rỉ sét đều ghi vào sổ tay, mọi thứ đều cần thiết mà, nhỉ.

Ron trầm lặng nhìn tiếp những xác chết dưới đất, quả như đúng như anh nghĩ, nơi này lại có vẻ giống với mặt đất bên ngoài.

Thi thể bị phân hủy ở mức cực nặng, phi thời gian thông thường vì bị mặt đất ăn.

Nhưng kì lạ, là toa tàu này làm bằng kim loại, vì vậy nó đâu giống mặt đất đâu mà ăn mòn?

Ron sẽ ghi lại nó, đồng thời lấy các mẫu máu về nghiên cứu, kết luận sẽ để sau.

Anh cũng quan sát thêm xung quanh, từ chiều cao rộng dài, đến khu vực ghết.

Dường như kì lạ là chẳng có thêm gì cả, có lẽ trong đây đơn giản là đã từng có cuộc chiến, không hơn.

Ron mở cửa toa tàu ra, anh cảm nhận lấy tia nắng lạnh lẽo đầu xuân trong sự thắc mắc rối bời.

"…Cái lúc mình đi ra khỏi toa cùng Quân có phải là khung cảnh này không nhỉ?"

Ron quả thực là không nhớ mình từng thấy cảm giác khi bước xuống toa như này, anh nhớ lại lúc mình xuống thì ở gần lối đi ra vào hơn.

"Toa số bốn?"

Ron đi quanh khu vực chờ tàu hỏa, dùng mắt ước lượng và tưởng tượng lại khung cảnh anh đi ra cùng Quân.

Ron đi về phía cửa toa số bốn, gãi cằm rồi mở cửa đi vào.

cạch~

Thật bất ngờ, nơi này ít kì lạ hơn hẳn những nơi trước, ý Ron là nơi này quá kì lạ vì nó không mấy kì lạ.

À, dù sao vì vẫn có một cái xác chết thối rữa ở cuối toa, mọi thứ trở về kì lạ rồi.

"Nơi này, sạch sẽ bất thường, gần như không có gì ngoài đống dấu giày và máu nhỉ?"

Ron tiện tay đi về phía xác chết, cẩn thật lấy thêm một mẫu máu và chút thịt về quan sát, anh cũng đi về ghế ngồi của anh để kiểm tra, cũng chẳng lấy gì lạ vì nó chẳng có gì.

Ron cũng không mấy nghĩ nhiều, anh sẽ đến toa số năm để xem sao.

Trước đó vì Quân gặp vấn đề nên anh không tiện đến toa năm lấy túi đồ, đành ra dùng dây cước đoạt lấy túi đồ dùng.

Hiện giờ qua việc thông tin kí ức mở đầu từ toa số bốn, anh đang không chắc chuyện gì xảy ra, nhưng anh đã có một vài giả thuyết nhất định.

Ron bước ra khỏi toa tàu số bốn, xác nhận lại kí ức bản thân rồi đi về phía toa tàu số năm.

Cạch~

Ron thản nhiên bước vào toa số năm, ánh mắt anh nhanh chóng đảo đi đảo lại toa, quả thực, so với toa số bốn, nơi này tràn ngập máu, nhưng với toa số sáu, nơi này khá sạch sẽ.

Ron lại làm những gì anh đã làm trước đó, đo đạc, quan sát, ghi chép,…

Nhưng anh nhận ra một điều hơi kì lạ.

Đó là ngay chỗ anh đặt vé tàu, anh nhận ra rằng ở dưới đáy ghế ngồi có một vật gì đó được đặt ngay chân ghế, ẩn khuất trong một góc khó tìm.

Lập tức, Ron nghĩ tới hai thứ, đầu tiên là thứ này được đặt trong bóng tối theo hướng mà các ánh đèn của toa tàu không chiếu đến, điều này hợp lý khi toa tàu chạy trong đêm nhưng sẽ lộ khi trời sáng.

Cái thứ hai là vật ấy màu rất tối, nhưng hòa hợp cực kì tốt trong bóng tối thiếu ánh sáng, hiện tại trời sáng nên nó dễ lộ, nhưng lớp sơn ngoài hiển nhiên là cố tình, ngoài ra còn qua mặt những người hành khách khác, là một vật gì đó lai lịch bí ẩn?

Ron cẩn thận đi lùi ra sau và dùng dây cước nâng vật ấy lên để xen xét vật.

"…"

Anh đứng nép sau cánh cửa toa, chỉ để mắt quan sát từ phía xa, ánh mắt anh từ chán nản sang cẩn trọng tột độ, đây có thể là thứ gì có lẽ chẳng ai hay biết

Cách~

"Hả?"

Qủa thực…điều này vượt ra ngoài mọi nhận thức mà Ron đề ra.

Thứ này, ấy thế lại là một khẩu súng?Một khẩu súng lục đen ?!

 

 

More Chapters