"…Cô về rồi à? À không, tôi nhầm, phải là cô đã xong rồi à?"
Ron đóng cuốn sổ tay rồi nhìn về phía trước tầm nhìn, nơi một cô gái đang xách theo một vài tập tài liệu trên tay và đung đưa mái tóc vàng kim bay trong gió nhẹ.
Nếu không vì thanh kiếm ngắn đung đưa trên tay của cô ấy, thì dường như có thể nói Janeus chính là cô gái bước ra từ cổ tích.
'Có lẽ không quá sai khi mấy đứa quái vật hay làm trò bắt cóc công chúa nhỉ?'
Đó chắc hẳn là thứ Quân sẽ nghĩ tới, còn Ron thì không, thay vào đó anh tập trung vào tập tài liệu mà cô ấy cầm hơn.
Ron đã bắt đầu nảy số về các giả thuyết rồi, từ các thông tin có thể liên quan đến các sự kiện đến thông tin nội bộ, bất kì thứ gì được coi là mật tin đều đáng giá cả thôi.
"Mã?"
Janeus lạnh lùng hỏi Ron, anh không trả lời cô mà chỉ nhìn vào mắt cô gái ấy, câu chuyện của đôi môi thì để cho đôi mắt trả lời thay cho.
"…"
Janeus cảm nhân được ánh nhìn của Ron, liền cầm đống tập tài liệu ném về phía Ron, Ron nhanh chóng bắt lấy tất cả mà chẳng sót cái nào.
Tuy nhiên, điều anh cảm nhận đầu tiên không phải đọc từ đâu đống dày cộp này, mà là sao thông tin nó nhiều vậy? Chỉ lấy thông tin một ngày thôi mà?
Ron nghi ngờ Janeus không chỉ lấy thông tin cần thiết mà còn tìm cách lấy thông tin mật nội bộ của ga tàu, Ron nghĩ đi cũng hợp lý, dù sao sau này cần thì vẫn có thể ở ngoài đời làm vài trò lừa với thông tin ấy.
Nhưng Janeus cũng biết, mà thông tin mật thì càng ít người biết càng tốt, điều này tạm bỏ qua đi.
Về vấn đề chính thì Ron vẫn đang chạy đua cùng thời gian, à, là chạy đua với mặt đất.
Ron lập tức mở hồ sơ ra và đọc nó, tiện thể dùng dây cước đưa Janeus sổ tay của mình, dù sao một tay vẫn khó làm việc vặt hơn.
…
<…
Tôi là Mooroe, là người lái tàu hỏa mã A3 đây.
Tôi sắp chết rồi.
Tôi đang gửi tín hiệu cho bên thu nhận thông tin sự cố cho ga Pegasus, nếu bạn là người nghe được thông tin này, tôi mong bạn sẽ nghe tiếp những lời trăn trối của tôi.
Đáng buồn là tôi sẽ chết, ngay sau khi mọi việc kết thúc. Đây là những gì cuối cùng tôi có thể kể.
Có một sự kiện huyền bí, một sự kiện huyền bí…kì lạ.
Tôi vì nó mà không thể truyền tin được, đành phải vượt qua huyền bí mới có thể đưa tin.
Nó xuất hiện trên cả con tàu, hay chỉ mỗi đầu tàu, tôi không nhớ rõ, hoặc chẳng hay biết.
Được rồi, được rồi… Tôi sẽ kể rằng tôi không chắc điều gì đã xảy ra trên toa tàu phía sau, tôi chỉ có thể kể như này thôi.
Đó là…
Có một con quỷ, quỷ chỉ có một, người biết rõ bản thân là quỷ chính là quỷ, những người chơi khác, không phải quỷ.
Qủy có thể dùng ma thuật bản thân giết người, mười giây mỗi mười phút, trong mười giây ma thuật phải giết người, nếu không giết ít nhất mạng người,…tôi quả thực không rõ.
Nếu quỷ giết một mạng người, nhận một lớp bảo hộ di động, có thể gắn lên bất kì ai, ai có nó sẽ không chết.
Nếu người chơi giết người chơi, khi trò chơi kết thúc, họ sẽ bị phạt, tôi cũng không rõ…
Nếu người chơi giết quỷ, người chơi sẽ biến thành quỷ.
Tất cả những người tham gia đều có vé tàu, mất vé tàu đồng nghĩa là kẻ đi nhờ, sẽ bị phạt.
Nếu quỷ không có bảo hộ, sẽ được coi là tội phạm đi tàu bằng vé giả, sẽ bị phán định phạm tội.
Sau một giờ, tàu sẽ đến trạm, người soát vé sẽ đi kiểm tra vé người tham gia.
Nhưng…ai đó đang nghe lấy cái này, cái thông báo muộn màng này ơi, chúng tôi, hai người lái tàu chẳng hay biết có tấm thẻ tàu nào cả, chí có những tấm thẻ định danh mà thôi.
Mà tôi thì không là quỷ, chỉ còn lại người bên tôi, Philip,
Cậu ấy chưa giết tôi vội, mà sẽ chờ đến khi gần cuối để giết, là vì công việc vẫn cần có hai người đưa mọi người còn sống về ga.
Có lẽ, nói xong đoạn này, tôi sẽ bị giết, nhưng đừng ai đổ tội cho Philip, là tôi đã cho phép cậu ta sống, đừng ai oán hận cậu ta, vì chúa…Tôi đã nghĩ kĩ rồi, tôi dù sao cũng sẽ chết sớm thôi, chỉ là cái chết này đột ngột quá.
Tôi cũng để lại nơi này lời trăn trối cuối cùng dành cho gia đình tôi. Đó là- …>
Ron gập tờ giấy lại, anh không nhìn thêm đoạn sau nữa, bởi anh không thể là người nhìn nó sau cùng.
Thay vào đó, Ron gấp gáp lục ra từ trong túi áo sáu tấm vé khác nhau, sáu ghế ngồi Ron đã đặt.
Anh cũng lấy ra các linh kiệt từ khẩu súng lúc trước, anh liền hiểu ra một vấn đề.
"…Mình là quỷ?"
