Trước ngày đại quân chính thức xuất phát tiến về biên giới phương Nam, một đạo linh hỏa truyền âm lặng lẽ bay đến trước cửa phòng của Lục Vân. Đó là lời mời của Thiên Nguyên Thánh Chủ.
Nơi gặp mặt không phải là đại điện uy nghiêm rực rỡ ánh vàng, mà là một đình đài đơn sơ nằm lơ lửng trên đỉnh Thiên Nguyên Phong, xung quanh mây mù bao phủ, chỉ có tiếng gió rít qua khe đá và tiếng nước chảy róc rách từ một suối linh tuyền gần đó.
Chén Trà Linh Dược Giữa Tầng Không
Khi Lục Vân bước vào đình, Thiên Nguyên Thánh Chủ đã ngồi đợi sẵn bên một chiếc bàn đá cổ kính. Ngài không mặc long bào lộng lẫy thường ngày, mà chỉ khoác một bộ đạo bào xám giản dị, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà đang chăm chú nhìn vào chiếc ấm đất nung đang sôi sùng sục.
"Đến rồi sao? Ngồi đi." Thánh Chủ khẽ phất tay, một chiếc ghế mây tự động trượt tới phía sau Lục Vân.
Lục Vân chắp tay hành lễ theo đúng lễ nghi của bậc hậu bối: "Tham kiến Thánh Chủ."
"Ở đây không có quân thần, cũng không có thống soái. Chỉ có hai người đang đi trên con đường kiếm đạo. Uống chén trà này đi."
Thánh Chủ rót ra một chén trà xanh ngắt, hương thơm dịu nhẹ nhưng khi vừa chạm vào cánh mũi, Lục Vân cảm nhận được một luồng linh khí thanh khiết xộc thẳng vào đại não, khiến toàn bộ kinh mạch trong cơ thể cậu như được gột rửa. Đây là Cửu Diệp Linh Trà, loại trà ngàn năm mới kết nụ một lần, có tác dụng làm dịu tâm hỏa và gia cố thần thức.
Lục Vân nhấp một ngụm, vị đắng thanh tao lan tỏa nơi đầu lưỡi, sau đó là hậu vị ngọt lịm thấm vào tận tâm can. "Trà ngon."
Trách Nhiệm Của Người Đứng Đầu
Thánh Chủ đặt chén trà xuống, nhìn về dải mây bồng bềnh phía xa, giọng nói trầm thấp và mang mác ưu tư:
"Lục Vân, ngươi đạt tới Bỉ Ngạn ở tuổi 36, thiên phú này đủ để khiến các vị tiên nhân thời cổ phải ghen tị. Nhưng ngươi có biết, trên đời này thứ gì nặng hơn cả thanh thần kiếm sau lưng ngươi không?"
Lục Vân trầm ngâm một lát rồi đáp: "Là trách nhiệm bảo vệ tông môn?"
Thánh Chủ lắc đầu, nụ cười mang chút cay đắng: "Là sinh mệnh. Khi ngươi là một đệ tử, ngươi chỉ cần lo cho chính mình. Khi ngươi là một trưởng lão, ngươi lo cho đồ đệ. Nhưng khi ngươi đứng ở vị trí của ta, hay vị trí thống soái mà ngươi đang đảm nhận, mỗi một quyết định của ngươi đều được viết bằng máu của hàng vạn người."
Ngài nhìn thẳng vào mắt Lục Vân, ánh mắt uy nghiêm như muốn nhìn thấu linh hồn cậu: "Ta duyệt kế hoạch của ngươi không phải vì nó hoàn hảo, mà vì ta thấy được 'sát ý' trong sự 'nho nhã' của ngươi. Nhưng hãy nhớ, một vị tướng giỏi không phải là kẻ giết được bao nhiêu địch, mà là kẻ mang được bao nhiêu anh em trở về. Sức mạnh của Bỉ Ngạn không phải để thể hiện uy phong, mà là để làm chỗ dựa cho những kẻ yếu thế hơn giữa cơn bão tố."
Lục Vân lặng người. Cậu nhớ lại mười lăm năm trước, cậu chiến đấu vì vinh quang, vì sự công nhận. Nhưng mười năm trầm lắng và bảy năm bế quan đã dạy cậu rằng, thanh kiếm càng sắc, tâm càng phải tĩnh. Lời dạy của Thánh Chủ như một gáo nước lạnh dội vào cái tôi vừa mới đột phá của cậu, nhắc nhở cậu rằng vai trò của cậu bây giờ đã khác.
Sự Thật Về Ma Tôn Ẩn Mình
Bầu không khí trong đình chợt hạ xuống vài độ khi Thánh Chủ khẽ vẫy tay, một tấm màn linh lực hiện ra, ghi lại những hình ảnh mờ ảo từ vùng cực Nam của đại lục. Trong làn khói tím đen đặc quánh, một bóng hình khổng lồ đang ngồi xếp bằng trên một ngai vàng làm từ xương trắng, hơi thở của hắn khiến không gian xung quanh liên tục vỡ vụn.
"Kẻ này... không phải là Ma tướng bình thường." Lục Vân cau mày, cảm nhận được một sự áp chế tâm linh kinh người dù chỉ qua ảnh ảo.
"Đó là Cửu U Ma Tôn," Thánh Chủ nghiêm giọng. "Hắn là kẻ đã sống sót từ cuộc đại chiến Hoang Cổ, bị các vị tổ sư của Thiên Kiếm Tông và Thái Thượng Kiếm Cung phong ấn dưới Huyết Ma Quật. Hàng nghìn năm qua, hắn âm thầm thu thập huyết khí để trùng sinh. Những gì chúng ta thấy hiện tại — các quân đoàn ma tộc tràn qua biên giới — thực chất chỉ là những 'con tốt' thí mạng để đánh lạc hướng."
Lục Vân kinh ngạc: "Ý của ngài là... mục tiêu thật sự của hắn không phải là xâm lược?"
"Hắn muốn nghịch chuyển luân hồi," Thánh Chủ thở dài. "Hắn cần máu của các tu sĩ có linh căn tinh thuần để làm vật tế, phá vỡ phong ấn cuối cùng của thế giới. Lục Vân, ngươi mang linh lực dung nham và kiếm ý Thái Cổ, đối với hắn, ngươi chính là miếng mồi ngon nhất, nhưng cũng là thanh kiếm đe dọa hắn nhất."
Thánh Chủ lấy từ trong tay áo ra một mảnh ngọc giản màu vàng sẫm, đưa cho Lục Vân: "Trong này ghi lại tâm pháp Thiên Nguyên Nhất Khí, có thể giúp ngươi tạm thời che giấu hoàn toàn hỏa khí khi cần thiết. Ma Tôn rất nhạy cảm với hỏa năng. Nếu ngươi muốn tập kích hắn, ngươi phải học cách trở thành một mặt hồ tĩnh lặng trước khi bùng phát thành núi lửa."
Lời Hứa Giữa Hai Thế Hệ
Cuộc trò chuyện kéo dài đến tận khi trăng lên cao. Dưới ánh trăng bạc, hai vị cường giả của hai thế hệ cùng nhau cạn chén trà cuối cùng. Lục Vân cảm thấy gánh nặng trên vai mình dường như nặng hơn hàng vạn lần, nhưng ánh mắt cậu lại chưa bao giờ kiên định đến thế.
Cậu đứng dậy, cúi người hành lễ một cách trang trọng: "Đa tạ Thánh Chủ đã chỉ điểm. Lục Vân đã hiểu. Kiếm của đệ tử, từ nay không chỉ vì đạo, mà còn vì chúng sinh. Chuyến đi phương Nam này, đệ tử không chỉ mang chiến thắng về, mà sẽ mang cả hòa bình trở lại."
Thánh Chủ nhìn bóng lưng thư sinh của Lục Vân dần biến mất trong màn đêm, khẽ lẩm bẩm một mình: "Tuyết Nhược Vũ, cô quả nhiên không nhìn lầm người. Đứa trẻ này... có lẽ thực sự là người sẽ kết thúc ân oán vạn năm của đại lục này."
Gió đêm thổi qua đình đài, hương trà linh dược vẫn còn phảng phất, báo hiệu một cơn bão sắp sửa đổ bộ vào phương Nam, nơi mà thanh Xích Diễm Thanh Liên sẽ phải đối mặt với thử thách lớn nhất kể từ khi ra đời.
