Gương mặt David ngay lập tức biến dạng, trở nên dữ tợn. Cậu ta hơi quay lưng lại với đám đông, chỉ để mình Alex nhìn thấy sự đe dọa trong ánh mắt. Ian đỏ mặt, thốt lên một tiếng "A" đầy bối rối.
-Vâng, tất nhiên rồi. Tôi, ý tôi là, tôi xin lỗi. Có lẽ tôi không nên đến đây.
Cậu bé trông như sắp khóc đến nơi. Cảm giác tội lỗi như sóng trào, Alex vô thức vươn tay ra:
- Không, đừng xin lỗi...
Cậu nhẹ nhàng nắm lấy vai Ian để trấn an.
Ngay lúc đó, David quay phắt lại, hét lớn về phía đội bóng với một nụ cười rạng rỡ:
- Cậu ấy bảo chấp nhận rồi!
Tiếng reo hò chúc mừng vang lên. Cả Ian và Alex đều bàng hoàng nhìn về phía David. Cơn giận bùng phát, Alex thô bạo túm lấy cánh tay David. Sau khi xác nhận Ian đang bị bao vây bởi những lời chúc mừng, cậu nghiến răng hạ thấp giọng:
- Cậu đang nói nhảm nhí cái gì thế hả?
Có lẽ cảm nhận được Pheromone của Alex đang dao động dữ dội và bất thường, Ian lo lắng nhìn hai người đàn ông.
- Ian, em vào trong trước đi.
David vẫn thản nhiên cười, xoa vai em trai mình.
Alex nghiến răng kìm nén tiếng hét, tay cậu siết chặt cổ tay David như muốn bẻ gãy nó. Cậu chưa bao giờ thấy căm phẫn đến thế. Đây là một trò đùa độc ác nhắm vào cả cậu và Ian.
- Đi đi.
Ian nhìn Alex với vẻ bối rối, khẽ cúi chào rồi cẩn thận rời đi. Ngay khi bóng cậu bé vừa khuất, Alex lôi xồng xộc David vào phía trong tòa nhà. Những kẻ đứng ngoài vẫn đang cười nói, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí bất thường đang bao trùm. Toàn bộ sự việc này, đối với Alex, thật nực cười và vô lý đến cực điểm.
Ngay khi vừa bước vào phòng thay đồ, Alex ném mạnh chiếc túi sang một bên rồi đẩy thốc David vào tường. Thế nhưng David cũng chẳng phải hạng vừa. Cậu ta gạt phắt tay Alex ra, thô bạo túm lấy cổ áo cậu kéo xếch lên khiến lớp vải giãn ra từng mảng. Nụ cười giả tạo trên môi cậu ta hoàn toàn biến mất,
- Cậu đang giỡn mặt với tôi đấy à?
- Tôi mới là người phải hỏi câu đó!
Alex nghiến răng, cố kìm nén tiếng hét vì uất ức. Đầu óc cậu choáng váng vì cơn giận.
- Tại sao cậu lại nói những điều xằng bậy đó bên ngoài? Tôi chưa bao giờ đồng ý với em trai cậu!
- Câu trả lời duy nhất mà cậu được phép đưa ra lúc đó là "Tôi đồng ý". Đừng nói với tôi là cậu không nhận ra đó là "yêu cầu" của tôi nhé?
- Chết tiệt, Mack! Nếu là loại yêu cầu thế này, ngay từ đầu tôi đã chẳng thèm chấp nhận cái điều kiện quái gở của cậu!
Cuối cùng thì giọng Alex cũng vút cao đầy bế tắc. Pheromone của hai gã Alpha va chạm dữ dội trong không gian hẹp, tạo ra một bầu không khí đặc quánh áp lực.
- Rốt cuộc vấn đề là gì?
David bất chợt hạ giọng, gương mặt trở nên bình tĩnh đến lạnh lùng, dù Pheromone vẫn đang dao động mãnh liệt chứng tỏ cơn thịnh nộ chưa hề nguôi ngoai.
- Đây là về cảm xúc của một con người!
Alex gằn giọng qua kẽ răng.
- Cậu chưa có người yêu, đúng không? Hay cậu định bảo em trai tôi không đủ tốt cho cậu? Thằng bé đã thầm thích cậu hơn một năm nay rồi, nó chỉ dám đứng xa quan sát vì không đủ can đảm. Tôi chỉ đang giúp nó một tay vì không muốn nó cứ phải ôm nỗi tương tư đó trong lòng.
Alex im lặng trong giây lát, và David lập tức tận dụng thời cơ để dồn ép:
- Ian là một đứa trẻ ngoan ngoãn và đáng yêu. Thằng bé quá tốt so với một kẻ như cậu đấy, Alex Yeon. Lý do cậu từ chối là gì?
Cái tên Nathan White dội lên trong lòng Alex. David nheo mắt quan sát phản ứng của cậu rồi bật cười khẩy, một tiếng chửi thề thoát ra khi cậu ta siết chặt tay vào cổ áo cậu hơn:
- Đừng nói với tôi là vì cái thằng Nathan White chết tiệt đó nhé? Cậu thực sự thích một tên khốn thậm chí còn chẳng phải Omega à?
- Không phải việc của cậu.
- Không phải việc của tôi? Cậu sắp trở thành bạn trai của em trai tôi đến nơi rồi đấy!
- Cậu bị điên à? Tôi đã nói là KHÔNG! Nghe cho rõ vào!
Alex dùng toàn bộ sức bình sinh hất văng tay David ra, rồi dùng vai đẩy mạnh cậu ta như thể đang tranh chấp bóng trong một trận đấu. Cái chân đau nhức như muốn nổ tung, từng thớ cơ trên cơ thể cậu run rẩy vì phẫn nộ. Cậu cảm thấy mình đang chạm đến ngưỡng cửa của sự điên rồ.
- Tôi đang rất tỉnh táo, tỉnh táo đến mức cậu phải ngưỡng mộ đấy.
David đứng thẳng người sau cú đẩy, ngón tay cậu ta chọc mạnh vào ngực Alex đầy hạ thấp.
- Nghe cho kỹ này, Alex Yeon. Cậu chỉ là hạng trung bình thôi. Không tiền bạc, cũng chả xuất chúng nhất. Cậu leo lên được đây là nhờ sự ban phát của tôi. Tôi chỉ có đúng một yêu cầu này thôi. Nếu cậu từ chối, cái ghế ở đội 1 này đương nhiên biến mất. Chết tiệt, cậu định gạt bỏ em trai tôi chỉ vì một tên Beta nào đó sao? Cậu nghĩ mình là cái thá gì mà dám khước từ lời tôi?
Alex hất mạnh ngón tay cậu ta ra, hơi thở gấp gáp và ánh mắt như muốn thiêu cháy đối phương. Cậu cảm thấy ớn lạnh bởi sự méo mó của kẻ trước mặt. Cậu ta khó chịu vì cậu từ chối Ian, hay khó chịu vì cậu dám không phục tùng chứ?
- Đó là một bệnh đấy. Hẹn hò với Beta đã là chuyện không bình thường rồi. Cậu nghĩ tại sao Alpha và Omega lại tồn tại hả? Tôi cho cậu một tuần để giải quyết mớ hỗn độn này. Thật sự, đây là lần đầu tôi gặp một tên ngốc như cậu.
Đến lượt Alex cười khẩy. Cậu quay người, không thèm lãng phí thêm một giây nào cho kẻ điên rồ này nữa. Cậu thật là đồ ngốc khi từng có giây phút nghĩ rằng cậu ta là người tốt.
- Nếu cậu cứ thế mà đi, tôi sẽ không để yên đâu.
Giọng David vang lên từ phía sau.
- Cậu định làm gì?
Alex trừng mắt đầy hung hãn.
David thở dài, vuốt lại nếp áo xộc xệch rồi lấy lại nụ cười giả tạo thường thấy:
- Một tuần thôi. Hãy hẹn hò với Ian vào thứ Bảy này. Và hãy nói với đứa em trai đáng yêu của tôi rằng cậu rất sẵn lòng trở thành bạn trai của nó.
Alex không đáp lại lời đe dọa đó. Cậu lẳng lặng nhặt túi lên, đầu nóng bừng như lửa đốt. Cậu bước ra khỏi phòng thay đồ, băng qua hành lang và nhìn ra phía sân cỏ, nơi các đồng đội khác đang cười đùa vô tư.
Không, họ đâu phải đồng đội chứ. Cậu sắp phải quay về đội 2, họ sẽ thuộc về những thế giới khác nhau.
Alex dùng lưỡi liếm qua làn môi có vị đắng và tanh nồng của máu. Bàn tay cậu vẫn còn run lên bần bật khi nắm chặt quai túi, cậu rời khỏi sân vận động.
Alex bất giác nhớ lại hai năm trước, cái ngày cậu tham gia bài kiểm tra đầu vào chỉ vì sự thúc giục của bố. Rồi ký ức lại đưa cậu về những ngày thơ bé, khi còn là một đứa trẻ vô tư chơi đùa trong câu lạc bộ bóng bầu dục của trường. Mọi thứ đã bắt đầu đi chệch hướng từ bao giờ? Có lẽ, mọi chuyện đã sai ngay từ khoảnh khắc cậu được sinh ra trên đời này.
Rời khỏi sân tập, Alex đứng lặng thinh giữa đường phố tấp nập. Cái bóng của cậu đổ dài dưới chân, méo mó và đơn độc. Nhìn vào hình hài lố bịch ấy, Alex chậm rãi cúi đầu, hai bàn tay úp lại thành hình cái bát che kín khuôn mặt mình.
Cậu cảm thấy bản thân như một kẻ lạc lối giữa rừng sâu. Alex sợ hãi khi nghĩ đến việc phải thú nhận với bố rằng mình muốn chuyển đội. Cậu đau đớn khi hình dung ra những ánh mắt thất vọng và những tiếng gào thét tuyệt vọng về cái chết mà ông thường dùng để gây áp lực. Bước chân cậu nặng trĩu, tựa như đang thực hiện một cuộc hành trình vô định trên con đường không có lấy một trạm dừng chân.
'Đã là Alpha thì sao lại không làm được việc đó?'
Những lời mắng nhiếc cậu đã nghe đến mòn tai cứ văng vẳng bên hành lang tâm trí. Tiếng gào thét của David rằng Alpha buộc phải sánh đôi với Omega, rằng những kẻ đi ngược lại quy luật đó là hạng biến thái, rồi cả khuôn mặt sắp khóc của Ian khi ngước nhìn cậu... Tất cả như một mớ hỗn độn siết chặt lấy hơi thở của cậu.
Lẽ ra ngay từ đầu, cậu không nên chấp nhận những điều kiện tráo trở đó.
- Không, thực sự là...
Alex buông tay xuống, để lộ khuôn mặt hằn rõ sự mệt mỏi. Cậu nhìn dòng người đang hối hả bước đi trên đường, những người dường như đều biết rõ đích đến của mình. Còn cậu, Alex chẳng biết mình phải đi đâu về đâu. Cậu nghĩ đến Nathan, nhưng lại nảy sinh nỗi sợ hãi khi phải kể cho anh nghe những chuyện này. Chỉ riêng việc nhắc đến Ian trước mặt Nathan thôi cũng khiến Alex cảm thấy mình như một kẻ tội đồ, như thể cậu đang phản bội anh khi họ đang hẹn hò vậy.
Thật nực cười làm sao. Bọn mình vẫn chỉ là bạn mà thôi.
Một nụ cười trống rỗng hiện lên rồi nhanh chóng tan biến, Alex bước về phía trạm xe buýt. Nhìn từ phía sau, bóng lưng của cậu trông lạc lõng đến tội nghiệp, giống như một kẻ lữ hành đã mất đi ngôi nhà duy nhất để quay về.
☂
Nathan im lặng dán chặt mắt vào chiếc điện thoại đang nằm úp trên bàn làm việc, rồi lại liếc nhìn chiếc đồng hồ để bàn. Đã 2 giờ chiều. Anh chống cằm, lưỡng lự một hồi lâu trước khi quyết định cầm lấy điện thoại.
Đã hai ngày rồi anh không nhận được tin tức gì từ Alex.
Việc chủ động nhắn tin hay gọi điện trước vốn không nằm trong thói quen của Nathan. Anh là kiểu người chỉ liên lạc khi cần thiết, và nếu muốn gặp ai đó, anh thích đối mặt trực tiếp hơn. Điều này càng không thành vấn đề khi trước đây họ vẫn gặp nhau mỗi ngày ở trường.
Thế nhưng, khi kỳ nghỉ hè đến và Alex bận rộn với lịch tập dày đặc, Nathan mới nhận ra một sự thật hiển nhiên đến ngỡ ngàng: Alex luôn là người chủ động tìm đến anh trước. Anh vốn đã biết điều đó, nhưng đây là lần đầu tiên anh thực sự "cảm nhận" được sức nặng của nó. Chính xác là kể từ khoảnh khắc Alex nói rằng anh là một người "tốt".
Việc ngồi thẫn thờ nhìn điện thoại và mong chờ một cuộc gọi không đến là trải nghiệm hoàn toàn xa lạ đối với Nathan. Anh bắt đầu khao khát những dòng tin nhắn vụn vặt mà cậu vẫn hay gửi. Trước đây, dù cả tuần không liên lạc anh cũng chẳng bận lòng, nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác. Đây là lần đầu tiên trong đời Nathan nếm trải cảm giác này - một cảm giác nuối tiếc và bồn chồn mà ngay cả những cô bạn gái cũ cũng chưa từng mang lại cho anh.
'Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra chứ?'
Câu hỏi ấy cứ quẩn quanh trong đầu anh từ hôm qua. Hình bóng Alex của hai ngày trước cứ hiện lên rõ mồn một. Anh nhớ vẻ mặt bối rối của cậu khi anh chạm vào mu bàn tay, nhớ cả mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ tỏa ra từ cơ thể cậu.
Ngay cả khi nhắm mắt lại, Nathan vẫn như nghe thấy tiếng Alex lục đục bên cạnh mình. Anh phải đấu tranh dữ dội để kìm nén một thôi thúc bất chợt: Anh muốn ôm cậu. Anh muốn dang tay ra, siết chặt cậu vào lòng, vùi mặt vào hõm cổ cậu để hít hà mùi hương đặc trưng ấy. Anh tự hỏi, liệu mình có thể tìm ra chút Pheromone nào của Alex, thứ mà anh vốn chẳng thể ngửi thấy hay không.
Để áp chế ham muốn đó, Nathan chỉ còn biết lặng lẽ nhắm mắt. Đêm qua anh chỉ chợp mắt được khi trời đã gần sáng, có lẽ vì hình ảnh Alex ngọ nguậy không yên bên cạnh trông quá đỗi đáng yêu.
Anh đã hy vọng sáng sớm thức dậy sẽ nhìn thấy gương mặt cậu, nhưng Alex đã biến mất từ bao giờ. Nathan vùi nửa khuôn mặt vào gối, vuốt lại mái tóc rối bời rồi bắt đầu đọc lại từng tin nhắn họ đã trao đổi từ trước đến nay. Anh thậm chí còn lục lại từng bức ảnh trong nhóm chat chỉ để được nhìn thấy gương mặt cậu ngay lập tức.
Alex thật dễ thương mà. Cậu có một gương mặt điển trai, nhưng từ "dễ thương" dường như sinh ra là để dành cho cậu. Cậu giống như một chú chó con cần được che chở, dù thực tế Nathan chẳng mấy mặn mà với chó hay mèo.
Sau một hồi do dự, Nathan bấm số. Anh không thường xuyên gọi điện nhưng lại thuộc làu số của Alex. Dù cảm thấy hơi lúng túng khi là người gọi trước, nhưng khao khát được nghe giọng nói của Alex đã chiến thắng tất cả.
