Cherreads

Chapter 23 - Chương 23

Có vẻ Nathan khá mệt nên đến tận 8 giờ sáng vẫn còn say giấc. Nghĩ lại thì đang là kỳ nghỉ hè, việc anh ngủ nướng cũng là điều dễ hiểu. Nhưng Alex thì khác, cậu vẫn phải tham gia buổi tập sáng. Khẽ rời giường để không làm anh thức giấc, Alex nhanh chóng thu dọn rồi rời khỏi nhà. Từ nhà Nathan đến sân vận động khá xa, nếu không khẩn trương, cậu chắc chắn sẽ trễ giờ.

Biết rằng tín hiệu sẽ mất khi xuống ga tàu điện ngầm, Alex dừng chân trước lối vào, nhắn cho Nathan một tin:

[Tôi ra ngoài trước vì phải đi tập. Gặp sau nhé.]

Cảm giác cứ như hai người đang sống chung vậy. Alex lắc đầu thật mạnh, tự mắng mình thật vô liêm sỉ khi nảy ra suy nghĩ đó. Cậu vội vã bước xuống cầu thang như muốn xua đuổi những mộng tưởng viển vông.

Cậu đến sân vận động vừa kịp lúc điểm danh. Huấn luyện viên đội trẻ Jenkins đã có mặt trong phòng thay đồ. Jenkins là người từng khởi nghiệp tại Barnes FC và dành gần 20 năm tại các câu lạc bộ tầm trung trước khi quay về đây. Ông vốn là người khá nhạy cảm về vị trí và lòng trung thành sau những tranh cãi chuyển nhượng trong quá khứ.

- Muộn rồi đấy.

Thực tế đồng hồ vừa đúng 9 giờ sáng. Alex cúi đầu:

- Em xin lỗi ạ.

- Lần sau phải đúng giờ. Chúng ta chỉ có quỹ thời gian eo hẹp để phối hợp với đội 1 trước khi mùa giải bắt đầu thôi. Các cậu khác với cầu thủ đội 2, phải nỗ lực hết mình vào.

- Vâng ạ?

- Thay đồ rồi lên sân ngay đi.

Jenkins chỉ nói ngắn gọn rồi rời đi. Alex đứng sững lại, tròn mắt nhìn theo bóng lưng ông. David Mack đã giữ lời hứa .... chỉ trong vòng một ngày.

Cậu choáng váng, không tin nổi đây là sự thật. Bởi dù rất mong đợi, cậu vẫn không dám hy vọng quá nhiều. Alex đã học được cách chấp nhận thực tế từ sớm: không kỳ vọng thì sẽ không thất vọng. Đó cũng là lý do cậu nhanh chóng chấp nhận việc bố mẹ sẽ không bao giờ đến xem mình thi đấu. Chính vì thế, sự giúp đỡ lần này mới khiến cậu ngạc nhiên đến vậy.

Sau vài giây bất động, Alex tỉnh táo lại và nhanh chóng thay đồ. Bước chân lên sân tập của cậu bỗng trở nên nhẹ tênh. Cậu hào hứng nghĩ đến việc mang tin vui này về cho bố. Nếu cố gắng giữ vững vị trí, cậu hoàn toàn có thể được ra sân trong vài phút cuối hiệp hai và chính thức bắt đầu ước mơ cầu thủ chuyên nghiệp.

Tiếp nối dư vị hạnh phúc đêm qua, Alex bắt đầu hình dung ra những điều cậu chưa từng dám mơ: một tương lai hẹn hò bên Nathan, và một sự nghiệp lẫy lừng tại Champions League hay Premier League.

Trên sân tập, huấn luyện viên giới thiệu Alex với các thành viên hiện tại. Dù đã chạm mặt nhau mỗi ngày, nhưng cảm giác được công nhận chính thức thế này thật mới mẻ. David Mack mang áo số 9, tinh nghịch nháy mắt với cậu. Alex gật đầu, thầm nghĩ có lẽ cậu ta tốt hơn mình tưởng. Thâm tâm vừa rút ra được bài học rằng, không nên đánh giá bất kỳ ai chỉ qua lời kể.

Buổi tập diễn ra vô cùng thuận lợi. Đây là đội trẻ, gồm những cầu thủ chưa chính thức ra mắt chuyên nghiệp, nên Alex tò mò về sự khác biệt giữa các cấp độ. Rõ ràng là có sự khác biệt rất lớn: những đường chuyền trở nên sắc nét hơn, quá trình phối hợp suôn sẻ đến lạ kỳ. Buổi tập vốn đôi khi lê thê, hôm nay lại trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Cơ thể mỏi nhừ nhưng nụ cười trên môi cậu chẳng thể nào tắt được.

Sau khi tắm rửa sảng khoái, Alex mặc quần áo, việc đầu tiên cậu làm là kiểm tra điện thoại. Tin nhắn của Nathan đã nằm chờ sẵn:

[Buổi tập của thế nào?]

Tin nhắn của anh gửi đến vào khoảng giữa trưa. Thật dễ thương quá đi mất. Alex thầm cười, không biết có phải anh vừa mới thức dậy vào giờ đó hay không.

[Ừm. Buổi tập rất tốt. Cậu ăn trưa chưa, Nate?]

Tin nhắn phản hồi đến ngay sau đó. Trong lúc thu dọn đồ đạc, cậu vội nhấc điện thoại lên. Chính những thay đổi nhỏ nhặt này, như việc Nathan bắt đầu trả lời tin nhắn nhanh hơn, là điều khiến Alex không khỏi phấn khích.

[Rồi. Mẹ tôi vừa về và nấu cho tôi ấy. Dở ẹc luôn.]

Alex mỉm cười nghĩ bụng, lần sau nhất định phải thử xem tay nghề của bác gái "tệ" đến mức nào. Cậu nhanh chóng vác chiếc túi thể thao lên vai định bước ra ngoài thì bị Kirk, hậu vệ mà cậu vừa mới bắt chuyện sáng nay, gọi giật lại. Anh ta chạy từ phía cửa vào với vẻ mặt cực kỳ phấn khích.

- Alex, này, ra ngoài xem đi!

- Hả? Có chuyện gì thế?

- Đồ khốn, tôi ghen tị với cậu chết đi được!

Không chỉ Kirk, các thành viên khác trong đội cũng bắt đầu ùa ra, ánh mắt họ đầy vẻ tò mò và khó hiểu. Alex bị họ thúc giục, đẩy ra khỏi tòa nhà để "xem" cái điều đang gây náo loạn kia. Trên bãi cỏ, David Mack đang đứng chờ, vẻ mặt có chút căng thẳng lạ thường.

Đứng cạnh cậu ta là cậu bé tóc nâu mà Alex từng thấy lần trước. Đúng như lời Liam nói, đó chính là em trai của David. Bỏ lại sau lưng những tiếng xì xào bàn tán, Alex chậm rãi bước về phía họ. Khi khoảng cách thu hẹp lại, một mùi hương ngọt ngào đặc trưng của Omega tỏa ra từ cậu bé. Đây là lần đầu tiên cậu đứng gần một Omega đến vậy. Đầu óc và cơ thể Alex dường như đang hoạt động độc lập; cơ thể cậu tự động căng cứng theo bản năng, điều này khiến cậu thấy vô cùng khó chịu – cảm giác như đang bị ép buộc phải rung động vậy.

Trong khi Alex còn đang nhăn mặt lúng túng, David bỗng nở một nụ cười hiền hậu. Giọng cậu ta dịu dàng lạ thường khi đặt tay lên lưng em trai:

- Ian, em nói là có điều muốn nhắn nhủ với cậu ấy mà, phải không?

Cậu bé mỉm cười rụt rè rồi ngước nhìn Alex. Đôi mắt xanh lục trong veo hài hòa với mái tóc nâu lòa xòa trước trán, chăm chú nhìn cậu không rời. Cậu bé trông nhỏ hơn Alex khoảng hai tuổi, đôi tay nhỏ nhắn vẫn đang nắm chặt vạt áo của David như tìm kiếm sự cổ vũ. Đôi mắt ấy khẽ cúi xuống rồi lại ngước lên, đôi môi hồng nhạt mấp máy:

- Em chào anh... Em tên là Ian.

Giọng cậu bé nhẹ nhàng như hơi thở. David nhìn em trai bằng ánh mắt trìu mến rồi ngẩng lên, nhìn thẳng vào Alex. Dù đôi mắt cậu ta đang cười vẻ hiền lành, nhưng không hiểu sao... Alex cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

- Em... em đã thích anh từ lâu rồi.

Tiếng reo hò xung quanh bùng nổ ngay lập tức.

- Nếu anh không phiền... anh có muốn làm bạn trai của em không?

Không gian như đông đặc lại. Mọi thứ dường như đã được sắp đặt sẵn trước cả khi Alex kịp đưa ra phản ứng. Cậu ngơ ngác nhìn xuống Ian. Đôi má ửng hồng và ánh mắt lấp lánh kia phản ánh một thực tế rõ ràng đến đau lòng. Nếu như trước đây cậu từng trầy trật để tìm kiếm một dấu hiệu tình cảm từ Nathan, thì giờ đây, cậu lại thấy rõ mồn một một trái tim khác đang đập loạn nhịp vì mình. Cậu bé này thực sự thích Alex.

Alex từ từ quay đầu lại. David vẫn đang nhìn chằm chằm vào cậu, im lặng nhưng đầy áp lực. Ánh mắt đó như một lời khẳng định ngầm: Đây chính là "yêu cầu" để đổi lại vị trí ở đội 1.

Sống lưng Alex lạnh toát. Cậu đứng chôn chân, không tìm nổi một lời nào để đáp lại, chỉ biết nhìn thảng vào khuôn mặt của Ian. Khi thấy vẻ háo hức xen lẫn mong đợi tội nghiệp ấy, Alex chợt thấy bóng dáng chính mình trong đó. Có lẽ, khuôn mặt cậu cũng từng trông thảm hại và tha thiết đến thế mỗi khi nhìn về phía Nathan.

Và cậu biết trái tim mình đã khao khát đến nhường nào khi hướng về Nathan. Giờ đây, Alex phải quyết định cách đối diện với một trái tim tương tự như thế.

 

Sẽ dễ dàng hơn biết bao nếu Alex không hiểu cảm giác thích một người là như thế nào. Nếu thế, cậu đã có thể lạnh lùng khước từ hoặc thờ ơ chấp nhận. Nhưng vì hiểu, Alex sợ phải nhìn thấy vẻ mặt đầy kỳ vọng của Ian sụp đổ. Cậu cảm thấy một áp lực nghẹt thở khi đôi mắt sắc lạnh của David Mack vẫn dán chặt vào mình như canh chừng.

Đây không đơn thuần là một yêu cầu. Đây là sự ép buộc trắng trợn.

'Cậu là ai mà dám định đoạt cảm xúc của tôichứ?'

Câu trả lời vốn đã có sẵn trong thâm tâm. Alex Yeon thích Nathan White. Cậu không biết tình cảm này sâu nặng đến nhường nào, nhưng nếu nó được gọi là tình yêu, thì chắc chắn cậu đã yêu anh mất rồi.

Thế nhưng, hàng chục ánh mắt xung quanh như những mũi gai găm vào người cậu. Giữa vòng vây của đám đông, ánh mắt lấp lánh của Ian, người đang nín thở chờ đợi câu trả lời, khiến Alex thấy quay cuồng. Cậu nghĩ đến cảm giác nhục nhã của cậu bé nếu bị từ chối ngay tại đây, trước bao nhiêu người. Một khoảnh khắc lẽ ra phải riêng tư và thiêng liêng giờ đây bị biến thành một trò tiêu khiển rẻ tiền. Cậu không muốn tàn nhẫn thêm nữa.

- Vậy thì, tôi...

Cổ họng khô khốc, Alex khó khăn mới thốt nên lời. Cậu biết gương mặt mình lúc này hẳn là bối rối đến tội nghiệp, nên đã cố gắng hết sức để giữ giọng bình thản. Cậu nhớ lại cảm giác khi Nathan nói lời xin lỗi thay vì lời cảm ơn; nỗi buồn đó cứ như một vết cắt sâu vào tim. Cậu không muốn Ian phải nếm trải điều tương tự.

- Cảm ơn cậu... vì đã thích tôi.

Cậu chọn cách nói lời cảm ơn trước. Đầu óc Alex choáng váng. Cậu muốn túm lấy một ai đó và gào lên hỏi: 'Tôi phải làm gì đây? Làm thế nào mới là đúng vậy?'

Đôi mắt xanh lục của Ian tràn ngập mong đợi. Chỉ vì màu mắt ấy mà Alex lại bất giác nhớ đến Nathan. Đáng buồn thay, giữa cậu và Nathan vẫn chưa có một lời hứa hẹn chính thức nào. Cậu chỉ đang tự huyễn hoặc về một mối quan hệ có thể xảy ra. Vì thế, lý trí ích kỷ trong cậu thì thầm rằng ngay cả khi cậu chấp nhận Ian ở đây, cậu cũng chẳng làm gì sai cả.

Nếu từ chối yêu cầu của David, cậu sẽ mất đi vị trí ở đội 1, mất đi tương lai rạng rỡ vừa mới hé mở và cả nụ cười tự hào của bố - những thứ cậu đã phải đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt. 'Mình có quá ích kỷ không? Mình không được phép chọn con đường dễ dàng hơn một chút sao?' Nỗi uất nghẹn dâng lên cay đắng.

- Nhưng... cậu có thể cho tôi thêm thời gian để suy nghĩ không?

More Chapters