Chương 50: Dẫn dắt
Tiếng bước chân nhẹ
Bàn chân khổng lồ giẫm lên bãi cỏ xanh đậm, ép cong từng ngọn cỏ nhỏ.
Karo cố ý đi thật nhẹ—
vừa để tránh thu hút chú ý không cần thiết, vừa để hạn chế để lại dấu chân.
Tiếng cỏ bị giẫm
Những ngọn cỏ vừa cố ngẩng lên—
lại tiếp tục bị một bàn chân khác đè xuống.
Nhưng lần này, diện tích nhỏ hơn—
một vài "kẻ may mắn" thoát khỏi số phận bị giày vò liên tục.
"Gào—"
Lão đại, chúng ta cần nghỉ.
Katyusha tăng tốc, đi tới bên cạnh Karo, nhẹ giọng nhắc.
Xung quanh họ là một vùng xanh vô tận—
nhưng địa hình lại cực kỳ khó chịu.
Những đồi cỏ nhấp nhô như sóng—
liên tục kéo dài ra bốn phía.
Muốn vượt qua nơi này—
chẳng khác gì con người leo cầu thang.
Càng leo—
càng mệt.
Karo đang định leo lên ngọn đồi tiếp theo thì nghe thấy lời Katyusha.
Hắn dừng lại.
Quay đầu nhìn gia đình—
vẫn theo sát phía sau…
nhưng thể lực đã bắt đầu xuống.
Nhất là Kafka—
dáng đi đã lảo đảo thấy rõ.
"Gào—"
Vậy nghỉ một chút đi.
Katyusha vui vẻ nằm xuống ngay tại chỗ.
Sau đó là cha hắn—
rồi những con khác—
lần lượt nằm quanh Karo để hồi phục.
Karo quan sát xung quanh.
Đây giống như một vùng trũng—
bốn phía đều có đồi che chắn.
Con người khó mà phát hiện họ một cách tình cờ.
Hắn từ từ ngồi xuống—
độ cao của đồi đủ để che kín thân hình khổng lồ của hắn.
Trong năm con Giganotosaurus—
ngoài Karo ra, chỉ có Kafka vẫn đứng.
Có vẻ cô vẫn chưa quen việc "trực đêm" bị lão đại thay thế.
"Gào—"
Lão đại, anh không nghỉ à?
Kafka hỏi nhỏ.
Ngay cả khi đang ngồi—
Karo vẫn to lớn đến đáng sợ.
Ánh nắng trưa chiếu lên hai bên mặt—
dù không lộ răng, vẫn mang theo uy thế khiến người khác không dám phản bác.
Kafka vô thức cúi đầu—
như đang thần phục.
Nhưng ngay sau đó—
cô nghe thấy giọng quen thuộc, dịu dàng:
"Gào—"
Anh không sao. Em nghỉ đi.
Karo đáp lại, rồi tiếp tục quan sát xung quanh.
Nơi này không xa khu vực của con người—
việc cảnh giới nên do hắn đảm nhận.
Dù vậy—
hắn đã nhiều ngày không ngủ.
Thân thể không mệt—
nhưng tinh thần thì có.
Nhưng điều hắn lo—
là Kafka.
Cô không thích hợp với kiểu di chuyển cường độ cao liên tục như vậy.
Một kẻ "cú đêm bẩm sinh"—
đang ép mình thay đổi đồng hồ sinh học—
đi cùng cả đàn.
Có lẽ…
đã đến lúc thay đổi cách di chuyển.
Karo trầm tư.
Cái đuôi vô thức đập nhẹ xuống đất.
Tiếng động cơ xe
Từ phía sườn đồi bên trái—
âm thanh xe cộ dần vọng tới.
Karo nhẹ nhàng bước lên sườn—
lộ đầu ra—
nhìn về phía âm thanh.
Trước mắt hắn là—
một hồ nội địa rộng mênh mông.
Con người đã xây dựng hàng loạt công trình quanh đó.
Một con đường cao tốc chạy ngang—
tách khu dân cư ven hồ với vùng đồi xanh.
Karo buộc phải đi vòng.
Trên cao tốc—
xe cộ tắc nghẽn.
Có vẻ như…
trạm thu phí ngừng hoạt động?
Tiếng còi xe vang lên khắp nơi.
Dù cách hơn 1km—
Karo vẫn nghe rõ.
Hắn ngẩng đầu nhìn mặt trời—
rồi tiếp tục quan sát khu dân cư.
…
"Chú ý! Lối vào thị trấn bị một con Nasutoceratops chặn lại, đơn vị gần nhất lập tức tới xử lý!"
Darius còn chưa kịp ngồi ấm ghế lái xe chuyên dụng của D.P.W—
đã nhận được lệnh.
Trớ trêu là—
đầu dây bên kia (cấp trên của cậu) cũng nhận cùng thông báo.
Hai bên im lặng một lúc.
Rồi đối phương nói trước:
"Thay đổi kế hoạch. Gặp nhau tại điểm nhiệm vụ."
"Nghe anh."
Xem ra—
kế hoạch truy tìm Karo phải hoãn lại.
Darius thầm nghĩ:
Cũng tiếc thật… nếu gặp lại cậu ta—có khi là một bước đột phá học thuật.
Nhưng điều kiện tiên quyết là—
Karo phải ở nơi giống hồ lớn.
Nếu không—
cậu không dám lại gần.
Tiếng vào số
Tiếng động cơ
Darius quay đầu xe—
rời khỏi hàng chờ đổ xăng.
…
"Ê! Mau đuổi nó đi!"
Người dân ở cổng thị trấn bắt đầu mất kiên nhẫn.
Viên cảnh sát thực tập thì muốn phát điên.
Anh quay lại nhìn—
con Nasutoceratops đang nằm ngủ ngay giữa đường.
Thở dài—
anh quay lại trấn an:
"Xin mọi người bình tĩnh! Chúng tôi đã gọi đội chuyên môn!"
"Bắn chết nó đi! Đồ ngu!"
"Hey! Tôi chỉ là cảnh sát thực tập! Ăn nói cho đàng hoàng!"
Không khí trở nên căng thẳng.
Nhưng rồi—
Tiếng phanh xe
"Ý hay đấy… vậy anh định khiêng cái thứ nặng vài tấn này đi kiểu gì? Cả làng hợp sức à?"
Một chiếc jeep trượt vào—
dừng lại.
Darius bước xuống—
đỡ lời cho cảnh sát thực tập.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người—
cậu lấy ra:
Một cây pháo sáng đỏ
Và… một gói snack hành
Cậu tiến lại gần con khủng long đang ngủ.
Đầu tiên—
dùng mùi snack đánh thức nó.
Một con Nasutoceratops lang thang cả ngày không tìm được đồ ăn—
việc này quá dễ.
Sau đó—
bật pháo sáng.
Đặt snack cùng pháo sáng—
dẫn dụ sự chú ý.
Ánh sáng đỏ nhấp nháy—
cực kỳ hiệu quả với động vật.
Darius lùi từng bước—
con khủng long đi theo từng bước.
Cứ như vậy—
dẫn nó rời khỏi cổng thị trấn.
Người dân phía sau—
đứng ngây người.
Không ai nói gì.
Chỉ có một suy nghĩ chung:
"…cũng làm vậy được à?"
