Cherreads

Chapter 11 - Chương 6: Gặp Biến

Sáng hôm sau, ánh nắng rải nhẹ khắp mái ngói xanh đậm của nhà trọ Vọng Thư, những đám mây trôi lững lờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mei vươn vai đầy phấn khởi sau một đêm ngủ ngon, nhưng tâm trạng cô vẫn lăn tăn vì buổi trò chuyện tối qua.

Cô chậm rãi đi dọc lối mòn quen thuộc dẫn đến Dịch Hoa Châu, tay nhâm nhi một xiên gà nấm do Yanxiao dúi cho lúc sáng. Gió mát, trời xanh, tưởng chừng là một buổi sáng yên bình…

Cho đến khi....

ẦM!

Một tiếng nổ lớn vang vọng từ khu rừng phía trước. Cánh chim trong lùm cây vỗ cánh bay tán loạn.

Mei giật bắn, nuốt trúng miếng gà chưa kịp nhai hết mà ho sặc sụa.

- Mei (vỗ ngực, thở hổn hển): Khụ khụ! Cái gì nữa vậy trời?! Đừng nói… lại là hắn nữa nha...

Và quả nhiên… là hắn thật.

Giữa một khoảng đất trống, Tinh Nguyệt Thiên Quân trong bộ đồ giả tiên nhân đang làm phép trên Bách Vô Cấm Kị Lục, phía sau là nhóm tín đồ đông gấp đôi hôm qua, đang thi nhau hò hét cổ vũ như đang xem biểu diễn đường phố.

Nhưng khác một điều, đám Hilichurl hôm nay trông hung tợn và dị dạng hơn trước rất nhiều, trên người chúng những mảng đen u ám bò lan khắp nơi, lại cộng thêm thứ tà khí vốn có khiến chúng đáng sợ hơn bội phần.

Bọn Hilichurl hung hãn lao vào những sóng xung kích do Bách Vô Cấm Kị Lục gây ra mà không hề có lấy một thương tích nào, ngược lại chúng còn tỏ ra phấn khích như thể bị chính lá bùa thu hút đến đây.

Tinh Nguyệt Thiên Quân mặt tái mét, tay run rẩy ném thêm vài lá bùa khác, miệng lẩm bẩm chú ngữ, nhưng không có gì xảy ra. Những con quái vật vẫn tiến đến, rít lên như điên dại.

- Tinh Nguyệt Thiên Quân (giọng run run): Sao... sao lại như vậy được...

Một số tín đồ vẫn quyết tin tưởng tên đó tới cùng mà ở lại cổ vũ hắn tiếp tục chiến đấu, số còn lại đã quay người bỏ chạy để giữ lấy mạng sống của mình.

Từ xa, Mei đã thấy toàn bộ cảnh tượng ấy. Cô đứng thừ ra giữa đường mòn, tay vẫn còn cầm nửa xiên gà nấm đang ăn dở.

Tinh Nguyệt Thiên Quân thấy cô ở đó thì có chút chần chừ, nhưng vì quá sợ hãi, hắn đã vứt bỏ Bách Vô Cấm Kị Lục trên tay về phía Mei rồi bỏ chạy. Thấy thế, đám Hilichurl mắt lóe lên sắc đỏ tà dị, ào ạt chuyển hướng lao về phía cô mà tấn công.

Mei lúc này hoảng hốt chưa kịp suy nghĩ, thì bản năng sinh tồn đã điều khiển đôi chân – chạy. Vừa chạy vừa hét, tay luống cuống làm rớt luôn xiên gà.

- Mei (hoảng loạn): Đừng dí nữa! Tôi không phải là nhân vật chính đâu mà!

Đang chạy, cô lại vấp trúng một rễ cây mà té cái “ụyt” xuống đất. Chưa kịp định thần, thì bọn Hilichurl đã áp sát. Một cây gậy gồ ghề được giơ lên...

Cơ thể Mei lúc này run rẩy, ngực cô đau khủng khiếp đến nỗi thở gấp. Theo bản năng, cô giơ tay lên chặn lại đòn tấn công.

Bùm...

Một luồng ánh sáng mạnh mẽ phát ra từ tay Mei. Nó không rực rỡ, không phô trương, mà là một tia sáng dịu dàng, yên bình đến lạ thường. Như thể… là một lời hát ru dành cho những linh hồn lạc lối đang vất vưởng.

Ánh sáng ấy bao bọc lấy lũ Hilichurl, khiến chúng chậm lại, ánh đỏ trong mắt mờ dần. Rồi tan biến thành làn khói đen mỏng, cuốn đi trong gió như được giải thoát.

Mei ngồi bệt xuống đất, mắt chữ A mồm chữ O.

- Mei (hoảng hồn): Ủa… cái gì vừa mới diễn ra vậy? Thứ ánh sáng kỳ lạ đó là sao chứ?

Cô ngước nhìn lòng bàn tay mình, mong tìm thấy chút dư âm của thứ sức mạnh vừa rồi nhưng không có gì cả, ngoài vài vệt đất bẩn và vết xước nhỏ.

- Mei (vẫn còn hơi hoảng hốt, vừa phủi tay vừa nói): Kì lạ thật, bộ mình là đối tượng đặc biệt cần được thanh trừng hay gì, mà đi đâu cũng gặp nguy hiểm hết vậy?

Vừa lầm bầm, Mei vừa đứng dậy, cất bước chậm rãi tiếp tục men theo con đường phía trước. Trong lòng cô vẫn còn bối rối với những gì vừa trải qua, nhưng đâu đó, ánh mắt cô khẽ sáng lên khi thấy thấp thoáng bóng nhà trọ Vọng Thư phía xa.

- Mei (nhẹ nhõm): May ghê, vẫn chưa đi xa nhà trọ.

Cô cứ thế lê từng bước mệt mỏi tiến về phía trước. Đến bên bờ hồ gần trọ Vọng Thư, một dáng người quen thuộc hiện ra.

Người đó đứng sừng sững quay lưng về phía cô, áo choàng xanh lam tung bay theo gió, trường thương trong tay còn rướm ánh sáng như chưa nguội sau trận chiến.

Bao quanh anh là tàn dư của những Hilichurl dị dạng đang dần hóa thành khói đen tan vào không khí. Mei lúc này khựng lại, tim đập loạn một nhịp.

- Mei: Xiao.

Dù là đã quen với hình ảnh ấy trong game, nhưng đứng giữa thế giới chân thật này, giữa ánh chiều nhuộm đỏ mặt hồ và gió rít qua rừng cây, cảnh tượng ấy lại trở nên đẹp đẽ lạ thường đến mức khiến cô phải dụi mắt mấy lần.

- Mei: Không thể sai được... đó đích thị là Xiao.

Cô chưa kịp bước đến chào hỏi, thì Xiao đã quay đầu trước, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm xuyên thấu bầu không khí yên lặng. Trong khoảnh khắc ấy, hai ánh mắt chạm nhau, Mei như bị đông cứng tại chỗ.

Xiao cau mày, nhưng vẻ mặt ấy dần giãn ra một chút khi nhận ra người đứng đó là Mei.

- Xiao (thoáng hiện lên vẻ bất ngờ): ...là cô.

- Mei (tim đập mạnh một cái, đỏ mặt thầm nghĩ): A, trời ơi! Chạm mắt rồi, làm sao bây giờ?

Mei lúc này cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng, để bản thân bình tĩnh trở lại rồi vội vàng bước đến, nở nụ cười ngượng:

- Mei: Haha, lại gặp nhau rồi... hàng ma đại thánh. Chúng ta quả là có duyên nhỉ?

Xiao không đáp, chỉ quay mặt đi rồi khẽ nói:

- Xiao: Tốt nhất là không nên đến gần...nghiệp chướng toả ra từ tôi ảnh hưởng rất nhiều đến phàm nhân.

- Mei (vẫy tay): Tôi chỉ ở một chút thôi mà, không sao đâu, ngài đừng lo.

Xiao nhìn lướt qua, ánh mắt dừng lại ở vết thương trên tay Mei, rồi lạnh nhạt cất lời.

- Xiao: ...Tùy cô.

Mei nhìn sang những hilichurl bị nhiễm tà khí còn sót lại mà chưa kịp tan biến, tò mò lên tiếng.

- Mei (chỉ tay vào một tên hilichurl hỏi): Hàng ma đại thánh, những hilichurl này bị sao vậy?

- Xiao (rũ mắt nhìn xuống đám hilichurl): Bọn chúng... đã bị nhiễm nghiệp chướng toả ra từ tôi mà bị biến dị.

- Mei: ...Vậy sao...

Cả hai cứ thế đi vào khoảng lặng, Mei thì đắm chìm trong những suy nghĩ của riêng mình.

- Mei: Làm sao đây, hình như Xiao lại nghĩ đến điều gì buồn bã nữa rồi.

- Mei: Haizz, cũng phải thôi. Suốt hàng trăm năm qua anh ấy chỉ cô độc chiến đấu, các huynh đệ thì phát điên vì nghiệp chướng mà chém giết lẫn nhau.

- Mei: Chỉ còn lại mình Xiao phải gánh lấy hết mọi thứ để Liyue có thể yên bình, nếu là mình... e rằng đã từ bỏ lâu rồi.

Nghĩ đến đây Mei bất giác nghẹn lòng một cái, không kìm được buộc miệng thốt lên.

- Mei: Hàng ma đại thánh, chắc ngài cô đơn lắm nhỉ?

Xiao có hơi ngơ ngác trước câu hỏi bất ngờ đó, nhưng cũng dần trấn tĩnh lại giống với mọi ngày.

- Xiao: ...Lần đầu tôi gặp một phàm nhân nhiều chuyện đến vậy.

- Mei (xoa đầu cười gượng): Haha...

- Mei (nghĩ thầm): U là trời! Nói gì đi chứ Mei. Bình thường mày nhanh miệng lắm mà, sao giờ đứng trước Xiao lại câm như hến vậy.

- Xiao (quay sang Mei cất tiếng): Mau về đi, giờ tôi phải đến một hang động để diệt trừ yêu ma rồi.

- Xiao: Không có thời gian để ý đến an nguy của cô nữa đâu.

- Mei (nhanh nhảu đáp lại): Vậy cho tôi...

- Xiao (dứt khoát): Tôi từ chối!

- Mei: ...!

- Mei (nghĩ thầm): Chặn họng mình trước luôn, quả nhiên là Xiao có khác, rất thẳng thắn.

- Xiao: Nơi đó âm khí bao phủ, lại thêm nhiều oán linh nên rất nguy hiểm. Không thể cho người phàm như cô đi cùng được.

Mei lại tiếp tục giở bài cũ, nắm lấy ống tay áo của Xiao mà phẩy phẩy giả vờ đáng thương cầu xin.

- Mei (rưng rưng nước mắt): Huhu, hàng ma đại thánh ơi! Cho tiểu nữ đi cùng đi mà.

- Mei: Ngài đã cứu tiểu nữ một mạng, bây giờ chính là lúc thích hợp nhất để tôi có thể báo đáp ân tình của ngài đó.

- Xiao (bối rối, quay sang phía khác): Không cần!

- Xiao: Chỉ cần cô giữ được cái mạng dễ chết của mình, thì chính là đang báo đáp rồi.

- Mei (quyết liệt nắm luôn ống tay áo còn lại): Không được đâu, phải đền đáp cho ngài một thứ gì thật ý nghĩa, thì lúc đó tôi mới ngủ ngon được...

- Xiao (né tránh cất lời): Ác linh không biết lưu tình đâu, đến khả năng tự vệ cô còn không có thì đi theo chỉ thêm nguy hiểm thôi.

- Mei (ánh mắt long lanh): Cho tôi đi theo lần này đi, tôi hứa sẽ không kéo chân ngài đâu mà.

- Mei: Tôi vừa học được skill mới đó, ngài đừng xem thường nha... nó có thể khiến cho tên hilichurl kia bốc hơi luôn đó.

Nói rồi cô đi đến chỗ một tên hilichurl đã tan biến, chỉ còn lại những luồng tà khí xung quanh. Mei hít sâu một hơi, giơ tay về phía đó và hô lớn.

- Mei (tự tin): Tan biến đi.

Tiếc thay sự việc diễn ra trong tưởng tượng không xảy đến, không có ánh sáng nào xuất hiện cả. Mei lúc này bối rối, ngại ngùng mà cúi gầm mặt.

- Mei: ....

- Mei (mắc cỡ nghĩ thầm): Trời ơi! Quê quá đi, còn mặt mũi nào mà gặp Xiao nữa chứ.

- Xiao (khoanh tay đứng nhìn toàn bộ sự việc vừa diễn ra): ...?

- Xiao (khó hiểu nghĩ thầm): ...Đây là trò tiêu khiển mới của phàm nhân sao?

Ngay khoảnh khắc đó ánh sáng lại xuất hiện, bừng lên nơi lòng bàn tay Mei, thanh tẩy đi hết những dòng tà khí ô uế xung quanh. Xiao thoáng giật mình.

- Mei (mừng rỡ ra mặt): Hehe, tôi nói rồi mà. Ngài đã tin tôi chưa?

Xiao nhìn cô, ánh mắt phức tạp nhưng vẫn lên tiếng.

- Xiao (xoay người ngược hướng với nhà trọ, cất tiếng): Đi thôi, nhớ đứng xa ra một chút.

- Mei (hớn hở, mắt sáng như sao): Rõ ạ.

- Mei (nghĩ thầm): Thứ ánh sáng này hành tung bí ẩn quá, lúc xuất hiện lúc lại không.

Cả hai cứ thế, một trước một sau cùng tiến đến hang động trong ánh nắng ấm áp chiếu rọi, cùng với tiếng lá xào xạc bên tai.

Vừa đi, Mei lại vừa nghĩ ngợi, càng nghĩ càng thấy khó hiểu.

- Mei ( nghĩ thầm ) : lạ thật, khi đứng trước mặt Xiao. Mình luôn muốn giữ lại chút liêm sĩ...nhưng càng giữ thì lại càng mất là sao ta?

More Chapters