Cherreads

Chapter 12 - Thoảng như giấc mộng [3]

Thẩm Dạ hôn mê không biết bao lâu, khi tỉnh dậy chợt nhận ra mình đang ở trong một căn phòng xa lạ.

“Đây là đâu...? Ta vẫn còn chưa chết sao?” Thời điểm Thẩm Dạ ngồi dậy lại phát hiện ra tay mình đang bị dây thừng trói chặt, ngay cả chân cũng bị một sợi xích to khóa dính vào giường.

Bị bắt lại rồi sao? Không… không đúng...

“Đây chắc chắn không phải Thanh Nguyệt Trường Cung.” Nếu thật sự bị bắt thì chỉ e giờ này mình đang hấp hối chờ chết rồi, làm gì còn được băng bó thương tích cẩn thận thế này? Thẩm Dạ càng nghĩ càng cảm thấy lạ: “Rốt cuộc là ta... đang ở đâu đây?”

Không lâu sau, có một nam nhân cao lớn bước vào phòng, gã vừa nhìn thấy Thẩm Dạ tỉnh lại liền hết sức vui mừng đến ngồi bên cạnh giường hắn, gọi: “Tiên tử… tiên tử đã tỉnh… tốt quá… tiên tử đã tỉnh…”

Thẩm Dạ vừa nhìn thấy nam nhân nọ liền kinh hãi lui sát vào trong góc giường né tránh: “Ngươi… đừng… đừng đến gần ta!”

Nam nhân này là người hay quái vật? Thân hình gã không những cao lớn mà diện mạo còn xấu xí tới mức khiến người vừa thấy đã sợ hãi chẳng dám mở mắt ra nhìn.

Lẽ nào Thẩm Dạ ở Thanh Nguyệt Trường Cung quá lâu nên không biết bộ dạng những người bên ngoài ra sao? 

Trong cung, tất cả đều là mỹ nhân khó gặp trong thiên hạ, đừng nói đến sư huynh và sư tỷ hắn mà ngay cả một tên tiểu tốt vô danh, hay thậm chí là gia nô thôi cũng rất ưa nhìn, nào có ai như tên kia?

Lúc này, gã nam nhân nọ đã leo hẳn lên giường muốn gỡ tay Thẩm Dạ xuống, không ngừng thúc giục: “Tiên tử… tiên tử, ngươi quả nhiên thật xinh đẹp… mau… mau để ta nhìn một chút!”

“Hắn vừa gọi ta là cái gì? Tiên tử…?” Cái gì mà tiên tử? Trong lúc Thẩm Dạ còn chưa hết kinh hoảng, kẻ kia đột nhiên mạnh bạo bắt lấy tay hắn làm động vào vết thương… Cảm giác đau điếng, hắn hét thảm một tiếng rồi lại ngất đi.

Trong mơ màng, Thẩm Dạ nghe thấy tiếng gã nam nhân nọ lay gọi: “Tiên tử… ngươi mau tỉnh dậy, ta xin lỗi… ta… ta thật sự xin lỗi!”

“Xin lỗi sao?” Người xin lỗi sao? Từ trước đến nay những kẻ đánh hắn, khiến hắn bị thương trầm trọng cũng chưa từng nói lời xin lỗi, vậy thì tại sao gã lại nói?

Sao gã lại phải xin lỗi?

“Ta không hiểu…” Thực sự không hiểu.

Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, khi Thẩm Dạ tỉnh dậy vẫn thấy mình ở trong gian phòng đó, tay chân bị trói chặt như cũ.

Lúc này, Thẩm Dạ chỉ nằm yên lặng, hắn nghĩ mình nên dưỡng sức đợi cho vết thương lành lại một chút rồi hẵng tìm cách trốn thoát sau.

Chợt bụng hắn sôi lên ùng ục, cảm thấy thật đói, không những thế còn rất khát...

Không lâu sau, gã nam nhân nọ đẩy nhẹ cửa bước vào, gã mang theo một ít cháo lẫn thuốc đặt lên bàn rồi ngồi xuống cạnh giường nói: “Tiên tử, mau dậy ăn uống đi.”

Nam nhân nói rồi vươn tay muốn đỡ Thẩm Dạ ngồi dậy, không ngờ lại bị hắn kịch liệt né tránh, gã vội phân trần: “Tiên tử… tiên tử đừng sợ! Ta tên gọi Mặc Tử Đồ, chỉ là một tiều phu bình thường. Ngày hôm trước đi đốn củi, vô tình thấy ngươi nằm ngất xỉu giữa rừng mới cứu đưa về đây, tuyệt không có ý xấu!”

Lại là tiên tử? Thẩm Dạ dường như có chút nghi hoặc, hắn khẽ hé mắt ra nhìn gã một lúc, hỏi: “Ngươi… vừa gọi ta là gì?”

Mặc Tử Đồ nhỏ nhẹ đáp: “Tiên tử.”

“Tiên tử?” Lúc này, Thẩm Dạ mới chịu để cho Mặc Tử Đồ đỡ mình dậy tựa người vào đầu giường, hắn lặng im quan sát người hồi lâu rồi đưa hai tay lên trước mặt gã, hỏi: “Nếu đã gọi là tiên tử sao còn trói ta thế này?”

Mặc Tử Đồ suy nghĩ hồi lâu quyết định đưa cho Thẩm Dạ một mẫu giấy hỏi: “Tiên tử, đây có phải là ngươi không?”

Mẫu giấy kia được gấp rất cẩn thận, Thẩm Dạ nghi hoặc nhìn nó rồi mở ra xem: “Đây…!?”

Quả nhiên là chân dung của hắn, cũng chính là cáo thị của Thanh Nguyệt Trường Cung, đại khái nói rằng, hắn tên gọi Thẩm Dạ, là một kẻ đại dâm tặc đã hãm hiếp giết chết nữ đệ tử trong cung rồi đào thoát. Cảnh báo các hộ gia đình có con gái cần phải chú ý, đề phòng bị kẻ này xâm hại đồng thời không nên chứa chấp.

Người Thẩm Dạ dường như run lên, tay hắn siết chặt lấy tờ giấy giận dữ nói: “Lý nào lại như vậy!?”

Thảo nào người mới trói hắn như kẻ tội đồ.

Mặc Tử Đồ trông thấy phản ứng của hắn, có chút lo lắng gọi: “Tiên tử?”

Thẩm Dạ trầm mặc rất lâu, sau lại ngước lên nhìn Mặc Tử Đồ, cười lạnh hỏi: “Làm sao? Ngươi cũng biết ta là đại dâm tặc, còn giam giữ ta thế này, ngươi muốn gì?”

Mặc Tử Đồ tươi cười đáp: “Tiên tử, ngươi thật xinh đẹp! Ta muốn ngươi… làm… nương tử của ta.”

“Ngươi!?” Vừa nghe qua lời này, trong lòng Thẩm Dạ thoáng cảm thấy sợ hãi. Hiện tại, nếu Mặc Tử Đồ thật sự có ý định cưỡng bức thì hắn đúng là chẳng biết trốn thoát bằng cách nào. 

Đừng nói là trong lòng Thẩm Dạ chỉ có duy nhất một hình bóng, mà kẻ này… một kẻ xấu xí như thế… làm sao hắn có thể…? 

Lúc này, đột nhiên Mặc Tử Đồ lại nói: “Nhưng… ta không cưỡng ép ngươi… khi nào ngươi ưng thuận, chúng ta mới thành thân, được không?”

Thẩm Dạ kinh ngạc nhìn người trước mắt mình thầm nghĩ: “Có thật thế không?” 

Lẽ nào gã thật sự buông tha cho hắn?

Mặc Tử Đồ thấy Thẩm Dạ không trả lời liền xem như hắn đã đồng ý, vì thế vui vẻ nói: “Tiên tử, mau ăn cháo đi.”

Gã nói xong nâng thìa lên muốn đút cho Thẩm Dạ, hắn lập tức lắc đầu đẩy ra: “Tự ta làm được.”

Thấy vậy, Mặc Tử Đồ nhẹ giọng khuyên nhủ: “Tiên tử, ngươi bị thương rất nặng, hơn nữa tay thế kia thì làm sao tự ăn được?”

Thẩm Dạ đưa tay lên trước mặt gã: “Ta không phải tiên tử! Cởi trói cho ta!”

Mặc Tử Đồ làm như không nghe thấy, vẫn tiếp tục đẩy thìa cháo đến gần bên môi hắn, dỗ dành: “Tiên tử, mau ăn đi, nếu không sẽ rất đói.”

Mặc Tử Đồ sau khi dỗ Thẩm Dạ ăn uống xong liền vui vẻ lui ra ngoài, không quấy nhiễu hắn nữa.

Đợi người đi khỏi rồi, Thẩm Dạ mới an tâm ngã người nằm xuống giường. 

More Chapters