Cherreads

Chapter 22 - Chương 22

Alex đã thao thức cả đêm để suy nghĩ về câu trả lời. Dĩ nhiên, đó không phải là lý do duy nhất.

Suốt bộ phim, cậu ngồi cứng đờ vì cảm giác tê ngứa lạ lùng từ mu bàn tay vẫn còn vương vấn. Ngồi bất động như tượng, lời Nathan nói cứ vang vọng trong đầu cậu hàng nghìn lần. Sau đó, sợ mình sẽ mắc lỗi nếu nhìn nhau lâu hơn, cậu bèn đứng dậy, lặng lẽ dừng lại trước cửa phòng anh trai, nơi cậu từng ngủ trước đây.

"Cậu đang làm gì ở đó?"

"Tôi định ngủ ở đây…"

"Không được."

Nathan từ chối yêu cầu của Alex bằng giọng điệu kiên quyết hơn hẳn lần trước. Nhìn xuống Alex đang bối rối, anh chỉ tay về phòng mình:

"Ngủ với tôi. Tôi cho phép."

Với vẻ mặt đáng thương, Alex cố phản kháng rụt rè:

"Tôi không thể ngủ ở đó sao ?"

"Không được. Mình tôi thì chán lắm."

Lời từ chối dứt khoát. Alex luôn biết rằng Nathan sẽ không nhượng bộ một khi anh đã thực sự muốn điều gì đó.

"Ừm…"

Cậu không thể nào từ chối Nathan đến hai lần. Alex ngập ngừng rồi bị kéo vào phòng anh. Đây là nơi cậu từng đến, nhưng hôm nay cậu cảm thấy hồi hộp gấp bội so với trước. Mọi thứ dường như căng thẳng hơn cả lần đầu tiên bước vào căn phòng này.

Cậu để ý đến mùi hương thoang thoảng và những dấu vết của Nathan khắp nơi trong phòng: tấm ga giường nhăn nhúm in hằn dáng nằm, những cuốn sách, chiếc cặp… Vì lần trước cũng cảm thấy ngại ngùng nên Alex đã chọn thay đồ ở nơi khác. Lần này cũng vậy, cậu vào phòng tắm thay quần áo để chuẩn bị đi ngủ. Rõ ràng không có gì bất thường, vậy mà Alex lại có cảm giác như mình đang làm chuyện gì đó lén lút, vụng trộm. Thật chẳng biết phải giải thích ra sao.

Ngay cả khi đã sẵn sàng đi ngủ, vẫn còn vài "tranh cãi" nho nhỏ. Alex nằm sát mép giường, như thể sắp rơi xuống. Nhìn thấy vậy, Nathan nhẹ nhàng kéo cậu lại gần hơn. Chỉ khi Alex miễn cưỡng dịch vào một chút, anh mới nhắm mắt lại.

Vấn đề là… Alex không thể ngủ được.

Tiếng sột soạt của ga giường mỗi khi Nathan trở mình trong giấc ngủ, hay hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh bên cạnh, đều khiến cậu căng thẳng tột độ. Bụng dưới căng cứng, da dẻ ngứa ran vô cớ. Mọi giác quan dường như nhạy cảm gấp bội, cậu thậm chí không dám nhúc nhích vì lo sợ Nathan sẽ thức giấc. Có lúc, Alex đã định trốn vào phòng tắm vì cảm giác buồn nôn do quá hồi hộp, nhưng rồi cậu lại bỏ cuộc vì không muốn gây ra bất kỳ tiếng động nào.

'Tại sao cậu chỉ giúp tôi luyện tập chứ?'

Trong lòng vẫn còn bàng hoàng, Alex không ngừng phân tích lời Nathan. Phải chăng mình là người bạn thân nhất của cậu ấy? Vậy thì việc nắm tay cũng có thể chỉ là…?

Nghĩ lại thì, hôm nay họ đã nắm tay nhau mà chẳng hề mượn danh nghĩa "luyện tập". Trước đây, cậu chưa từng thấy Nathan khen cậu dễ thương rồi mỉm cười dịu dàng như thế, lại càng không có chuyện anh chạm môi vào ống hút cậu đã dùng qua. Nathan vốn dĩ rất khắt khe, anh hiếm khi chạm vào đồ vật mà người khác đã dùng vì cho rằng chúng không sạch sẽ. Cậu không rõ liệu khi ở bên bạn gái, anh có thay đổi thói quen này hay không.

Nhắc đến bạn gái, hình ảnh Jessica bất chợt hiện ra trong tâm trí. Cậu không nhớ mình đã gặp cô từ khi nào, có lẽ là trước cả khi kỳ nghỉ hè bắt đầu. Dù là kỳ nghỉ, lẽ ra Nathan phải gặp cô riêng, nhưng Alex thậm chí còn chẳng thấy bóng dáng mái tóc đỏ rực ấy lướt qua dù chỉ một lần. Cậu cũng chưa từng nghe tin họ đã chia tay.

Alex chớp mắt rồi khẽ xoay người. Cậu cẩn thận vươn tay lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn cạnh giường, điều chỉnh góc độ sao cho ánh sáng màn hình không làm phiền đến Nathan rồi mới mở khóa. Đã 1 giờ sáng, cậu không kỳ vọng sẽ nhận được hồi âm ngay, cậu chỉ muốn để lại lời nhắn cho Jude.

[Jude, xin lỗi vì làm phiền cậu muộn thế này. Mai thức dậy trả lời tôi nhé. Gần đây cậu có thấy Jessica Bundy không?]

Hóa ra Jude vẫn chưa ngủ. Dòng chữ "đã đọc" xuất hiện ngay lập tức và tin nhắn phản hồi đến sau đó vài giây:

[Không. Tôi tưởng hai người họ chia tay rồi chứ?]

Alex phải gồng mình để không bật dậy khỏi giường khi nhìn thấy dòng chữ đó.

[Từ khi nào vậy?]

[Ừm, tôi đoán là hơn hai tuần rồi. Lúc cậu bận á, chắc là họ đã giải quyết dứt điểm vào khoảng thời gian đó. Tôi biết vì tôi đã hỏi thẳng mà.]

Khoảng thời gian đó... chính là lúc Nathan tặng cậu chiếc băng cổ tay. Alex trân trân nhìn vào màn hình điện thoại, cảm giác không tin nổi vào mắt mình. Câu trả lời của Jude dường như đang chồng lấp lên câu hỏi lửng lơ của Nathan về lý do anh giúp cậu luyện tập.

'Có lẽ nào... Nathan thực sự... thích mình không?'

Sức nặng của suy nghĩ ấy khiến Alex nghẹt thở. Suốt bao nhiêu năm qua, cậu đã luôn cố gắng kìm nén, không cho phép mình đưa ra những giả định hão huyền như thế. Không giống như một Nathan đầy kinh nghiệm, Alex chưa từng có bạn gái, điều đó khiến cậu càng thêm lo sợ rằng tất cả chỉ là một sự hiểu lầm tai hại do chính cậu thêu dệt nên.

Nhưng liệu nắm tay có thực sự là điều mà những người bạn bình thường vẫn làm với nhau? Alex chẳng thể tự tin đưa ra phán xét. Cậu càng không đủ can đảm để đường đột hỏi Nathan rằng anh có thích mình hay không, bởi cậu chẳng tìm thấy bất kỳ lý do thỏa đáng nào để anh phải lòng mình. Nếu anh thích cậu, thì tại sao chứ? Vì điều gì? Suốt hai năm qua, Alex chưa từng thấy một dấu hiệu rõ rệt nào cả.

[Này, Jude. Cậu cho tôi lời khuyên được không?]

Với sự bức bối đang dâng trào trong lồng ngực, Alex cuối cùng cũng đánh bạo hỏi Jude. Ngay khi tin nhắn vừa gửi đi, cậu vừa thấy hối hận, lại vừa nôn nóng tò mò.

[Ừ, có chuyện gì thế? Cứ nói đi. Tôi đang trong kỳ nghỉ nên chưa ngủ đâu, tôi ổn mà.]

[Ý tôi là... nếu một người nắm tay tôi, hoặc chạm môi vào thứ mà tôi đang uống... liệu điều đó có nghĩa là thích tôi không?]

Khi viết ra những dòng này, Alex bỗng thấy chúng thật tầm thường. Đối với cậu, mỗi cử chỉ của Nathan đều mang sức nặng ngàn cân, nhưng xét cho cùng, ngoại trừ việc nắm tay, những hành động như dùng chung ống hút hay tặng quà không nhân dịp gì cả vẫn có thể xảy ra giữa những người bạn thân. Càng nhìn vào dòng tin nhắn, cậu càng thấy suy đoán của mình thật mong manh.

[Ừm, là bạn đồng giới à? Kiểu như... cùng là Alpha chẳng hạn?]

Alex cảm thấy có chút tội lỗi khi nhắc đến các hình thái, nên cậu chỉ đưa ra một câu trả lời lấp lửng:

[Là con trai.]

[Tôi cũng không rõ nữa. Chẳng phải con trai thường không bận tâm đến việc ăn uống chung đồ của nhau sao? Có lẽ đây chỉ là định kiến của tôi. Còn chuyện nắm tay thì khó hiểu thật. Tôi vẫn hay nắm tay Tina mà! Hơn nữa, tôi từng thấy nhiều cậu chàng và cô nàng say khướt rồi hôn nhau đùa cợt ở các bữa tiệc suốt đấy thôi.]

Nhìn những dòng phản hồi ấy, chút tự tin ít ỏi của Alex hoàn toàn tan biến. Cậu ngần ngừ nhấn phím với tâm trạng ủ dột. Cậu biết rõ Nathan luôn là người kiên định, anh biết mình thích gì và ghét gì, và chưa bao giờ dễ dàng thay đổi ý kiến. Một khi Nathan đã tuyên bố không muốn hẹn hò với ai ngoài hình thái Beta, thì lời nói đó gần như là một định luật không thể xoay chuyển.

[Nhưng nếu người cậu đang nói đến là Nathan thì tôi nghĩ chuyện sẽ khác đấy.]

Trái tim Alex thắt lại khi cái tên ấy đột ngột xuất hiện trên màn hình.

[Hả? Không. Không phải Nathan.]

Thế nhưng, Jude chẳng mảy may để tâm đến lời phủ nhận của cậu và tiếp tục:

[Nathan có xu hướng sạch sẽ đến mức ám ảnh mà. Cậu ấy cực kỳ nhạy cảm và ghét dùng chung bất cứ thứ gì với người khác. Nếu Nathan chịu chạm môi vào thứ mà người khác đã dùng, tôi cá là cậu ấy thực sự rất thích người đó đấy. Tôi từng thấy cậu ấy thà vứt đi chứ nhất quyết không ăn những thứ mà Jessica đã chạm vào đó.]

Alex không thể thốt ra lời phủ nhận nào nữa. Cơ thể cậu khẽ run lên. Một cảm xúc mãnh liệt trào dâng, lấp đầy mọi khoảng trống trong lòng. Có lẽ... thực sự là như vậy. Dù tự nhủ phải giữ bình tĩnh, nhưng Alex vẫn không thể giấu nổi niềm hạnh phúc đang nhen nhóm, cậu âm thầm mỉm cười. Những ngón tay run rẩy vì phấn khích gửi đi dòng tin nhắn cuối:

[Cảm ơn cậu.]

[Ngủ ngon nhé, Alex.]

[Cậu cũng vậy.]

Alex chẳng thể nào làm theo lời chúc của Jude. Những lời khẳng định của cô bạn đã khiến Alex quá đỗi phấn khích, cơn buồn ngủ giờ đây đã bay đi tận phương nào.

Cẩn thận đặt điện thoại xuống, cậu khẽ xoay người. Trước mắt cậu, khuôn mặt Nathan khi ngủ say hiện ra thật yên bình. Cậu khẽ chống tay nâng người lên, nín thở rồi đưa tay vẫy nhẹ trước đôi hàng mi khép chặt của anh để xác nhận. Có vẻ như Nathan đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Dưới ánh trăng bạc len lỏi qua khung cửa, Alex lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt ấy. Anh thật đẹp. Mái tóc và hàng mi nhạt màu của anh dường như cũng nhuốm màu bạc ảo diệu dưới ánh trăng. Chỉ nhìn thôi, tim Alex đã tràn ngập một cảm giác ngộp thở nhưng ngọt ngào đến lạ lùng.

'Chỉ được ở bên cậu ấy thế này thôi, mình đã hạnh phúc đến mức tưởng như có thể chết đi được rồi. Vậy nếu chúng mình có một mối quan hệ sâu sắc hơn, thì sẽ ra sao chứ?' Cậu chẳng thể nào hình dung nổi. Giống như một kẻ chưa từng thấy thiên đàng thì chẳng cách nào vẽ ra được vẻ đẹp của thiên đàng vậy.

Thế nhưng, trong lòng cậu bỗng trỗi dậy biết bao khao khát. Những mong muốn vốn bị kìm nén giờ đây lặng lẽ lộ diện. Cậu muốn được nắm tay anh nhiều hơn nữa. Cậu muốn cùng anh đến quán bar khi cả hai đã đủ tuổi, muốn được nếm thử một, hai ngụm rượu từ ly của anh. Cậu còn muốn cùng anh đi xem phim, đi du lịch, và nếu có thể... là sống chung dưới một mái nhà.

Những mơ ước cứ thế nối dài không dứt. Với đôi mắt cong lên vì hạnh phúc, Alex cứ nằm im lặng ngắm nhìn Nathan suốt đêm. Cậu mãn nguyện đến mức tưởng như trái tim mình có thể vỡ tung ngay lập tức.

More Chapters