Cherreads

Chapter 5 - CHAP 5: BÓNG MA TRONG THÀNH PHỐ

Đêm buông xuống London, ánh đèn vàng trải dài khắp các con phố, nhưng bên trong đồn cảnh sát, không khí vẫn căng thẳng như ban ngày. Bảng điều tra đã được cập nhật thêm, các hình ảnh và tài liệu mới được ghim chồng chéo lên nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp.

Ryan đứng trước bảng, tay cầm một tập hồ sơ, ánh mắt tập trung.

Cảnh sát:

– Chúng tôi đã phân tích lại toàn bộ hiện trường, bao gồm cả góc bắn và thời gian phản ứng của nạn nhân.

Ryan:

– Kết luận?

Cảnh sát:

– Không phải hành động ngẫu nhiên. Người ra tay cực kỳ chuyên nghiệp, gần như không có sai số.

Ryan im lặng vài giây, rồi gật nhẹ.

Ryan:

– Tiếp.

Cảnh sát:

– Thời gian camera bị vô hiệu hóa trùng khớp hoàn toàn với thời điểm gây án. Đây không phải trùng hợp.

Ryan:

– Là chuẩn bị trước.

Cảnh sát:

– Vâng. Và với cách xử lý hiện trường… chúng tôi nghi ngờ đây là hành động của một băng tội phạm.

Ryan đặt tập hồ sơ xuống bàn, ánh mắt trầm lại.

Ryan:

– Không phải "một" kẻ giết người… mà là cả một hệ thống phía sau.

Cảnh sát:

– Nhưng chúng tôi không xác định được đó là băng nào.

Ryan:

– Ở London có bao nhiêu băng hoạt động?

Cảnh sát:

– Hơn mười nhóm lớn nhỏ. Một số hoạt động ngầm, rất khó theo dõi.

Ryan quay lại nhìn bảng, ánh mắt sắc lại.

Ryan:

– Vậy thì bắt đầu từ tất cả.

Cảnh sát:

– Ý anh là…?

Ryan:

– Lập danh sách toàn bộ các băng tội phạm trong thành phố. Từ lớn đến nhỏ. Không bỏ sót.

Cảnh sát:

– Sẽ mất thời gian.

Ryan:

– Chúng ta không có lựa chọn khác.

(im lặng vài giây)

Ryan:

– Một kẻ làm được việc này… không thể là kẻ mới. Hắn đã tồn tại từ lâu, chỉ là chúng ta chưa nhìn thấy.

Cảnh sát:

– Tôi sẽ triển khai ngay.

Ryan:

– Và khoanh vùng những băng có khả năng can thiệp hệ thống camera.

Cảnh sát:

– Rõ.

Ryan nhìn xuống bàn, ánh mắt suy tư.

Ryan:

– Hắn không chỉ giết người… hắn đang gửi thông điệp.

---

Ở một nơi khác, trong căn phòng tối trên tầng cao khách sạn, ánh đèn vàng chiếu nhẹ lên khuôn mặt John. Anh ngồi yên, tay đan vào nhau, như đang chờ đợi điều gì đó.

Leo đứng bên cạnh, cầm điện thoại.

Leo:

– Cảnh sát đã thay đổi hướng điều tra.

John:

– Nói.

Leo:

– Họ không còn tìm một cá nhân nữa… mà đang nhắm đến các băng tội phạm trong London.

(im lặng)

John:

– Nhanh đấy.

Leo:

– Dù vậy, họ vẫn không có bất kỳ manh mối cụ thể nào.

John:

– Họ sẽ không có.

Leo bước lại gần hơn, giọng trầm xuống.

Leo:

– Nhưng nếu họ rà soát toàn bộ… sớm muộn cũng sẽ chạm đến chúng ta.

John khẽ nhếch môi.

John:

– Chạm… không có nghĩa là hiểu.

Leo:

– Ngài vẫn tự tin như vậy sao?

John ngả lưng ra ghế, ánh mắt lạnh.

John:

– WJ-01 không phải thứ họ có thể đọc được chỉ bằng vài dữ liệu.

(im lặng vài giây)

Leo:

– Vậy chúng ta tiếp tục ẩn mình?

John:

– Không.

Leo hơi bất ngờ.

Leo:

– Vậy là…?

John nhìn thẳng vào Leo, giọng thấp nhưng dứt khoát.

John:

– Khi họ bắt đầu tìm kiếm trong bóng tối…

(im lặng)

John:

– Thì chúng ta sẽ trở thành cái bóng lớn nhất.

Leo im lặng vài giây, rồi khẽ cười.

Leo:

– Hiểu rồi.

---

Bên ngoài, thành phố vẫn sáng đèn.

Nhưng trong những con hẻm tối…

Các băng tội phạm bắt đầu bị đưa vào tầm ngắm.

Một cuộc săn đã bắt đầu.

Nhưng không ai biết…

Ai mới thực sự là con mồi.

More Chapters