Thẩm Dạ ngất đi không biết bao lâu, đến khi tỉnh dậy đột nhiên thấy đầu mình đau như búa bổ, thân thể nóng bừng trong khi cảm giác lạnh thấu tận xương tủy.
“Hình như ta sốt rồi.” Giữa lúc này mà còn bị sốt, hắn đúng thật là xui xẻo.
“Lạnh quá…” Thẩm Dạ nằm cuộn chặt người lại, thân thể không ngừng run lên.
Giữa không gian tĩnh mịch bắt đầu có tiếng rên khe khẽ…
Trước đây hắn đã từng bị thương nặng rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh tệ hại tới vậy, nếu cứ tiếp tục thế này…
“Ta… nhất định sẽ chết mất…”
Chết...?
“Không… sao ta có thể chết trong lúc này? Oan khuất kia thế nào giải được?” Thẩm Dạ nghĩ đến, nắm tay càng cố siết chặt: “Ta… nhất định phải vượt qua…”
Nhất định phải vượt qua!
Đôi mắt hắn lim dim mơ màng muốn sụp xuống lại cố gắng mở lên, được vài lần như thế thì bắt đầu mất dần đi ý thức.
Giữa cơn miên man, đột nhiên Thẩm Dạ nhìn thấy sư tỷ đến. Nàng vẫn giống hệt như trước, vô cùng tươi đẹp. Vừa nhận ra nàng, hắn thật sự vui mừng tới phát điên, chỉ là thân thể nặng trĩu khó mà cử động.
Sư tỷ bước đến bên hắn gọi: “Sư đệ, sao ngươi còn nằm đây? Mau dậy đi thôi!”
“Đi...?” Nhưng biết phải đi đâu? Toàn thân đau thế này làm sao đi được?
“Sư tỷ, ta đi không nổi nữa… Ta mệt quá, tỷ để ta ngủ yên ở đây đi.”
Nàng nghe thế, vội lắc đầu: “Không được! Ngươi không thể ngủ ở đây! Đứng dậy mau! Đi mau!”
“Sư đệ, đi mau!” Tiếng thúc giục vang vọng bên tai khiến Thẩm Dạ chợt bừng tỉnh, hắn dùng hết sức gượng người ngồi dậy rồi bắt đầu di chuyển ra khỏi hang động.
Nếu cứ tiếp tục ở đây hắn sẽ không thể vượt qua nổi, nhất định phải rời khỏi núi Thanh Nguyệt đi tìm nhà dân mới được.
Từ hang động Thẩm Dạ đang ở xuống núi là một chặng đường cực kỳ hiểm trở cheo leo. Chẳng biết hắn đã trượt ngã bao nhiêu lần rồi lại cố gượng dậy, vết thương trên vai rách toạc ra làm cho máu chảy không ngừng, cơn sốt tăng cao, hắn cơ hồ có thể ngất đi bất cứ lúc nào, thế nhưng vẫn nghiến chặt răng chịu đựng.
Thời điểm Thẩm Dạ tìm được đường chính liền phát hiện ra có rất nhiều người lui tới.
“Là người của Thanh Nguyệt Trường Cung!” Hiện tại có lẽ bọn họ đã bao vây toàn bộ đường xuống núi, ngày đêm ra sức lùng sục… hang động kia chắc hẳn cũng sẽ sớm bị tìm thấy.
Thẩm Dạ ngay lập tức lùi lại, nép mình phía sau một thân cây lớn thở dốc hồi lâu. Tầm mắt hắn đột nhiên trở nên mờ ảo, là rừng cây phía trước tự dao động hay do đầu óc quay cuồng muốn ngất đi?
“Không được…” Ngay lập tức, Thẩm Dạ vội lắc lắc đầu tự trấn tĩnh chính mình: “Ta… không thể ngất đi lúc này…”
Hắn vội rút ba cây ngân châm dài từ trong ngực áo ra rồi mạnh bạo đâm vào đùi chính mình…
Khi châm cắm sâu vào da thịt, Thẩm Dạ cố nhịn đau không hét lên, nhịp thở càng thêm dồn dập.
Thời gian không còn sớm, hắn nghiến chặt răng lắc lắc đầu cố trấn tỉnh rồi bắt đầu vòng qua hướng khác tìm đường thoát thân.
Đoạn đường phía trước Thẩm Dạ chưa từng đi qua, chẳng biết sẽ dẫn tới đâu, hắn làm sao ngờ được có ngày mình sẽ bị vây khốn đến mức này? Chỉ hy vọng đừng xui đến mức lại đâm đầu vào chốn rừng sâu núi thẳm mãi không tìm thấy lối ra.
Lúc này, Thẩm Dạ chỉ biết đi theo trực giác của mình, được vài bước hắn lại tự dùng châm đâm vào đùi kích tỉnh bản thân, mỗi một lần như vậy là một lần hắn quỵ xuống rồi cố đứng dậy bước tiếp.
Ban đầu, hắn còn cảm thấy tỉnh táo đôi chút nhưng càng lúc đầu óc càng trở nên mơ hồ, ngay cả cơn đau vì bị ngân châm đâm vào cũng chẳng có tác dụng là bao...
Thẩm Dạ cứ thế đi mãi, không biết thời gian trôi qua bao lâu, càng chẳng rõ mình đang ở đâu. Phía trước vẫn là rừng rậm hoang vu, tuy nhiên đã vắng bóng bọn người Thanh Nguyệt Trường Cung. Giờ đây, hai bên đùi hắn gần như nát bấy, sức cùng lực kiệt, cả thân hình bỗng chốc đổ gục xuống.
Trước mắt hắn là cảnh rừng âm u, toàn thân đau đớn tê liệt không cử động nổi, trong miên man lại khẽ nói: “Sư tỷ, Thẩm Dạ mệt quá rồi, không đi nổi nữa… Ta muốn ngủ một chút… chỉ một chút thôi…”
… Chỉ là một chút thôi nhưng chẳng biết sau khi tỉnh dậy hắn có còn sống hay không?
Nếu như hồn lìa khỏi xác rồi thì phải làm thế nào? Thù hận, oan khuất kia biết tính sao?
“Không!” Dẫu chỉ còn lại một mảnh tàn hồn thì hắn vẫn sẽ quay về đòi nợ báo oán!
“Ta… không tha cho các ngươi… Dù có chết cũng tuyệt đối không tha cho các ngươi!”
Oán hận trong lòng hắn chợt dâng trào, chỉ có đầu óc là mỗi lúc một trở nên mơ hồ rồi dần dần ngất đi.
* * *
