Trong 1 hành lang đơn giản tối mịt mù và ẩm ướt đầy rẫy bụi bặm và mạng nhện xuất hiện 1 tia sáng thấp thó trong bóng đêm làm bừng sáng tất cả.
Đó không gì khác ngoài Ron và Quân đang đi dạo trong hành lang của dinh thự ma quái này.
"Ma thuật không hiếm như cậu nghĩ đâu."
Ron vừa đi vừa nói.
"Mỗi người sinh ra đều có một lõi bản thể. Khi lõi trưởng thành đến cấp 3, nó sẽ thức tỉnh một loại ma thuật phù hợp với nhận thức và ý niệm của chủ nhân."
Quân nhướng mày.
"Vậy thiên tài thì sao? Kiểu con cháu quý tộc sinh ra đã mạnh hơn người thường ấy?"
Ron bật cười.
"Đáng tiếc là không."
"Ma thuật không có loại nào tuyệt đối mạnh hơn loại nào. Thứ quyết định phần lớn là hoàn cảnh và người sử dụng."
Hắn dừng lại vài giây rồi nói tiếp.
"Muốn nâng cấp lõi, có hai thứ quan trọng: thời gian và trải nghiệm."
"Thời gian?"
"Lõi cũng cần trưởng thành. Thiên tài có thể học nhanh hơn người khác, nhưng không thể bắt một đứa trẻ thành người già chỉ sau một đêm."
Quân khẽ gật đầu.
Ít nhất điều đó nghe hợp lý hơn những câu chuyện thiên tài nghịch thiên anh từng đọc.
Ron tiếp tục:
"Nhưng đó chỉ là nửa đầu con đường."
"Khi đạt cấp 6, muốn bước lên cấp 7, ngươi phải tìm ra Path của chính mình."
"Path?"
"Một cách nhìn thế giới. Một đáp án thuộc về riêng ngươi."
Ron khẽ nhún vai.
"Không có công thức. Không có sách giáo khoa. Cũng không ai có thể dạy trực tiếp cho người khác."
"Vì thế mà chín phần mười số người sẽ mãi dừng lại ở cấp 6."
Quân suy nghĩ một lúc rồi hỏi:
"Vậy mấy nhà tư tưởng như Karl Marx hay Socrates thì sao?"
Lần đầu tiên từ đầu cuộc trò chuyện, Ron trả lời ngay lập tức.
"Nếu họ sở hữu lõi bản thể, khoảnh khắc bước qua ngưỡng cấp 6, rất có thể họ sẽ trực tiếp chạm tới cấp 9 hoặc cấp 10."
"..."
Quân im lặng.
Anh bắt đầu hiểu Path là thứ gì đó vượt xa việc học thuộc kiến thức hay đọc thật nhiều sách.
Nó liên quan đến cách một người nhận thức thế giới và chính bản thân mình.
Sau vài giây suy nghĩ, anh lại hỏi:
"Vậy ma thuật của anh là gì?"
Ron chần chừ một thoáng.
"Ma thuật Tử Vong."
"Còn lõi?"
"Cấp 3."
Ron bình thản đáp.
"Những chuyện khác để sau đi."
Hắn dừng bước.
"Đến nơi rồi."
Ron và Quân đồng loạt dừng bước, trước mặt họ là một cánh cổng khổng lồ, có lẽ phải hơn 3 mét và được ẩn giấu sâu trong dinh thự.
"Cái mẹ gì đây? Dinh thự mà có quỷ môn quan á?"
Quân thử đi lên một bước, rõ ràng là trong suốt chuyến đi vừa qua anh đã nguôi đi chút sợ sệt trong lòng.
Anh nhận thấy rằng nếu như có 1 người chuyển sinh mang theo 1 lõi tử vong như Ron mà còn có thời gian nghiên cứu với trí tuệ kiếp trước, anh ta có thể đã giải quyết những vấn đề tồn đọng ở biệt thự và để dinh thự đổ nát vì muốn tránh ánh mắt người khác.
Vả lại, Ron không thực sự có lý do gì để lừa gạt Quân.
'Đúng không?'
Quân định chạm vào cánh cửa điêu khắc tinh xảo, liền chợt bừng tỉnh, anh nhìn cánh cửa, rồi quay lại nhìn Ron và hành lang, khuôn mặt anh gắn chặt vào bức tường.
'Tại sao…tứ phía nơi này không có hoa văn?'
Phải biết rằng đối với các quý tộc hay những người từng có dinh thự to lớn đến mức có cả vườn và sân rộng lớn như này, thì bất kì món nội thất nào cũng phải có chút vết chạm khắc hoa văn.
Không chi để đẹp, mà là để khẳng định rằng mỗi cm hoa văn là họ đang trên hàng chục người.
Nhưng nơi này, trừ cánh cửa ra, kể cả có là bên ngoài nhà cũng không nổi 1 thứ cầu kì trang trí, kể cả bỏ hoang đi nữa thì cũng không thể mang đi những thứ gắn với ngôi nhà.
Vả lại…chỉ là nếu có quỷ ma thật sự tồn tại ở đây, thì sao họ không tấn công hai người họ.
Quân nhanh chóng đặt ra 3 khả năng trong tích tắc:
sợ đèn và ánh sáng.
Ron đang áp chế.
Hoặc nó chỉ tấn công kẻ có thể định vị.
Ánh sáng ư? Anh không chắc lắm, càng không thể chứng minh, tuy nhiên tại sao thứ Ron đưa anh lại là 1 chiếc bật lửa, thứ không quá sáng và không tỏa nhiệt mạnh mẽ lại có thể chống trọi tốt hơn được?
Áp chế ư? Đây là điều anh không chắc, không thể chứng minh.
Quân lập tức hiểu ra 1 điều rằng ở thế giới này bẩm sinh là có lõi ma thuật bản thể, nhưng nếu anh là xuyên không giả, anh sẽ không có lõi, bởi theo lời Ron có đề cập đến độ 'già' của lõi, và các nhà triết gia như Scorates vừa đề cập lại là 'nếu có lõi, ngay thời khắc họ lên cấp 6, họ trực tiếp sẽ lên cấp 10 hoặc 9, sau đó trở đi, họ cần có nhiều phương thức khác trước đi tiến cấp'.
Tức là lõi có 1 dạng bản thể tồn tại liên kết tâm trí và ma thuật và không dùng lý luận biểu tượng lên đó để thúc ép được mà cần thời gian và luyện tập. Vả lại, Ron ý cũng không dùng từ 'xuyên không hay chuyển sinh' để chỉ có lõi.
Tức anh không có lõi bản thể, mà có lẽ ma thuật dùng các lõi bản thể để dò xét các sinh vật sống, hoặc thông qua quan sát hoặc giác quan tăng cường để thấu thị, còn Ron, hắn là người có lõi Tử vong, không chắc điều gì có thể xảy ra.
Quân liền suy tính đến trường hợp không có quỷ, hoặc giả quỷ, thì cũng không hợp lý, nếu vậy, tại sao Ron không cho anh ở nhà Ron hoặc chí ít cho anh ở 1 nơi dễ ở mà ở đây, nếu có quỷ thì sẽ dễ bề kiểm soát hành động của anh sao?
'Vả lại, nếu không có quỷ, thì sao nơi này còn tồn tại?'
Trong 1 thế giới ma thuật thế này, tại sao không có ai đứng ra dọn dẹp 1 dinh thự như này? Phải chăng chủ cũ không đồng ý, hay uẩn khúc nào đó? Quân không chắc, nhưng anh nhận thấy 1 điều trong kí ức của mình.
'Tại trên cầu lúc nãy khi trời mưa, Ron chỉ nhận ra trời đang mưa khi hạt mưa rơi lên áo hắn và vừa vặn trong tầm mắt, rõ ràng là cũng đã có 1 vài giọt rơi lên đầu hắn, vả lại, những phép thuật hắn thi triển như biến gậy thành ô hay dây cước có là Tử vong?'
Quân liền nghĩ ra 1 khả năng khả dĩ, khả dĩ việc tại sao khi trúng đòn của anh trong con hẻm về đống túi rác Ron lại không kêu lên 1 tiếng dù viên gạch vỡ đập vào đầu anh lại kêu oai oái.
'Đây là ý gì?'
Tất cả chỉ mất 10 giây kể từ khi suy nghĩ, và suy nghĩ cuối cùng của anh là phải chạy trốn.
"Mày! Tao~"
Quân định nói gì đó nhưng rồi ôm họng ngã khụy xuống đất, ánh mắt anh đờ đẫn và mồm dần chảy dãi.
Tầm nhìn anh xáo trộn, sự nhận thức không gian của anh đang bị đảo lộn.
