Cherreads

Chapter 8 - Chương 7: đầu

"KHÔNG! ĐỪNG GIẾT TA, KHÔNG!"

Trong một căn hộ cũ nát, nơi 1 gia đình đang hoảng loạn ôm lấy nhau.

Nước mắt cùng mồ hôi họ hòa cùng nước tiểu của đứa con trai đang sợ hãi, nó thật đáng ghê tởm.

Tiếng thở dốc cùng con mắt đen ngầu của người chồng gần như là 2 thứ duy nhất ẩn trong con mắt vàng kim của kẻ cầm rìu.

Người chồng thấy kẻ cầm rìu nao núng thoáng chốc liền lao lên niệm 1 phép thuật đông cứng cơ thể hắn, để 2 mẹ con chạy đi về phía cửa.

Ron nhìn cảnh tượng này không chút động lòng, anh sắp di chuyển về phía người chồng.

"Sao phải xin tha trong khi các ngươi đâu vô tội?"

Ron giơ rìu lên, và 1 nhát chém nhanh chóng và ít đau đớn nhất nhắm vào người chồng.

"…Ngươi làm ta như 1 tên phản diện hạng ba vậy".

Ron vừa nói vừa cầm một cái đầu đã bị cắt đứt một cách man rợ như xách một món đồ, trên tay phải của anh cầm một cái rìu đỏ đẫm máu.

Nhưng anh chợt nhận ra mình đang ở 1 nơi xa lạ, khắp nơi tràn ngập màu trắng tinh khiết.

"Và người còn tạo ra 1 không gian để chạy trốn ư? Hay nhốt ta?"

Anh đứng trước một mê cung dày đặc, bề mặt trên mặt đất đáng lẽ phải bằng phẳng thì lại cuộn lại như 1 cơn sóng gợn.

Những họa tiết hình mê cung ngoành nghèo như hàng trăm con rắn bò trườn cứ thế làm con người ta đảo lộn trong nhận thức của chính mình.

tựa như 1 cơn ác mộng của sự chạy trốn không hồi kết, nơi kẻ săn đuổi và con mồi vĩnh hằng không thể gặp nhau.

Tại điểm cuối của những mê cung là những đám mây kì lạ

những đám mây vốn dĩ mềm mại, uốn lượn như những mảnh vải giờ đậy lại vuông vức kì lạ, tựa như những khối pixel vuông vức.

Ron cầm cái đầu vẫn đang chảy máu đặt xuống đất, cởi chiếc áo khoác đen bọc đầu lại, rồi dùng cái rìu đâm thẳng vào cái đầu bị bọc lại đấy.

Rồi Ron dứt khoát kéo cái rìu ra, sau đó liên tục chặt nhiều phát vào cái đầu như chặt thịt, lại kéo nút thắt của cái áo lại khiến nó siết chặt hơn rồi cầm nó đi ném dứt khoát lên trên trời.

Và rồi những tầng tầng lớp lớp mê cung cứ thế lại dâng lên, cố gắng bao bọc nơi này trong sự rối rắm và phức tạp của nó.

Nhưng khi cái đầu sắp rơi xuống, Ron lại lấy chiếc rìu ném về phía cái đầu vẫn đang được bọc, khiến nó bật tung lên và bay ra phía xa.

Nhưng rồi những tầng mê cung ấy lại xoay chuyển, mỗi khi cái đầu bay đến đâu thì lớp mê cung vốn xiên vạo hình sóng lại dần mỏng ra, dần quay về hình dạng mặt phẳng bình thường.

Về phía đằng sau hướng bay của cái đầu là lớp mê cung vẫn giữ nguyên, nhưng 2 bên của nó lại đang cuộn lại.

Tổng thể giống như 1 hình chữ nhật, 2 bên cạnh của nó đang cuộn lại như 1 chiếc bánh cuộn, còn 2 bên còn lại thì 1 bên giữ nguyên, 1 bên lại đang nở ra với tốc độ rõ thấy.

' hiểu rồi'

Ron nghiêm túc quan sát những sự nở rộng của lớp mê cung thì lại càng tin vào điều bản thân nghĩ.

Trước tiên cần biết rằng khi nào 1 phép thuật sẽ kết thúc 1 cách tự nhiên. Đó là khi nguồn cung cấp mana của nó bị gián đoạn. Theo nghĩa này thì 1 không gian chân không, không có liên kết thì sẽ cắt đứt được mana, hoặc nếu phép thuật được duy trì bằng 1 người thì nó sẽ tự biến mất khi kẻ đó chết, bởi lõi mana của kẻ đó không còn hoạt động.

"Nhưng ngươi rất kì lạ, ta giết ngươi, ngươi vẫn không giải trừ được không gian này. Tức là đây là 1 ma pháp đặc hữu, hoặc nguồn cung mana của nó không phải ngươi".

Ron đặt chiếc rìu xuống đất và đi thêm 1 đoạn về phía sau hướng đầu bay khoảng 50 mét bất kể đường đi. Rồi anh cẩn thận nhảy lên bức tường của mê cung để quan sát.

"…Qủa đúng như vậy."

Khi anh ném cái đầu bay đi, anh chỉ ném nó khoảng xấp xỉ 14 mét lên không trung, rồi dùng rìu nên nó bay đi 1 đoạn khoảng xấp xỉ 30 mét, các con số không thể đo lường chính xác do sự nhiễu loạn không gian, nhưng khi anh đi thì nó không bị biến dạng dù đã khoảng 50 mét.

Ron quay lại chỗ cũ, nhưng lần này anh cầm theo cây rìu và đi về phía bên phải hướng ném cái đầu.

Lần này không gian quả thực biến dạng, những mê cung chằng chịt hiện rõ nơi anh đi, nó cuộn lại như muốn nuốt lấy anh.

Cũng trong khoảnh khắc, anh thấy các mê cung dần phân nhánh, những đoạn vốn bị đám mây che mất dần hiện rõ từ nơi anh đứng.

"sự phân nhánh…"

Ron suy đoán 1 trường hợp qua việc đặt ra 3 điểm mốc của nơi này, cái đầu, máu ban đầu nhỏ xuống từ nơi bước vào, và cây rìu anh đang cầm.

Sự phân nhánh của mê cung giống 1 Fractal Koch ngược, nhưng lại chỉ định hướng vào trong.

Nó cũng xem là biến thể Fractal mê cung.

Ta vẫn sẽ thấy được các đường ranh giới của hình dạng này, tuy nhiên nó thường rất to và cần sự 'load'.

giống 1 trò chơi cần load các màn chơi hoặc khu vực mỗi khi ta đi đến đó, nó thường giật lag hoặc hiện thông báo chờ khi đến các khu vực nhất định thì ở đây cũng như vậy.

Mỗi tội điều kiện để mở các khu vực lại là các bộ phận cơ thể của kẻ đã chết kia.

Ron cũng đoán ra rằng nơi cái rìu đang hướng về là gần với 1 cạnh của mê cung này, bởi anh chỉ cách điểm ban đầu gần bằng khoảng cách nơi bắt đầu với cái đầu nhưng khi anh đến kiểm tra thì sự dịch chuyển không gian là khác nhau rõ rệt.

Hiện giờ đã có 2 thứ cần lưu tâm.

1 là cách thoát ra, có lẽ nằm ở rìa hoặc trung tâm.

2 là nằm ở việc phá vỡ cốt lõi nơi truyền mana ở nơi này.

Theo anh, việc này cần có sự chuẩn bị, hơi muộn cũng được, anh sẽ sử dụng cái đầu đã bị băm nát để lên kế hoạch kiểm tra và bỏ trốn khỏi nơi ấy.

Ron ban đầu định dùng cái đầu chặt nát bươm và tránh để đổ máu ra ngoài để định kiểm tra xem nơi này có gắn liền với sự phục sinh hay không, cũng như bản chất về sự tỉnh táo của nơi này, nhưng xem chừng điều đó không cần thiết nữa, điều quan trọng là anh sẽ dùng máu của hắn làm các điểm neo, kiểm tra sự trùng lặp để tìm về trung tâm.

Nó có lẽ sẽ mất…vài ngày.

Nhưng có thể thời gian tương tác ở đây hoặc bản chất ở đây có phần kì lạ, bởi máu của cái đầu vẫn chưa đông lại.

Ron suy nghĩ một lát, nhận thấy tâm trí anh đang bị dao động, cơ thể dần cứng đờ đi.

Tầm nhìn dần mờ đi theo thời gian, và suy nghĩ dần bị đứt đoạn.

"...Đoạt xá?"

Ron suy nghĩ một chút rồi đưa chiếc rìu kề ngay cổ, dứt khoát chém đứt mạch máu.

"Ta đoán, đây không phải thế giới thật nhỉ. Là tâm trí ta?

Được thôi, dù gì mọi chuyện chưa tới nỗi tệ, hoặc là chấp thuận ở lại kí sinh, hoặc là đồng quy vô tận với ta?

Ta đoán kể cả rời khỏi đây, ngươi sẽ không ngừng đeo bám ta đâu nhỉ?

Ron nói rồi cười, cái chết, đoạt xá, nghe thật quen thuộc quá.

Dù sao, anh vẫn còn chút việc với Quân nữa, sao mà chết ở đây.

More Chapters