Cherreads

Chapter 7 - Chương 6:Môn đệ

Cạch!

Tiếng bật lửa rơi xuống đất rồi chợt tắt, tiếp theo đó là tiếng ồn của Quân.

'Cái quái!?'

Quân ôm và đau đến mức bỏ tay mà chống xuống đất.

Ánh mắt anh ngập nước nước mắt, nhưng con vô hồn cứ như kẻ trên trời nhìn sàn nhà mục nát.

"Anh giúp gì mà biết vậy?"

Ron nói rồi bước lên một bước, đứng ngay trước Quân, hình bóng phảng phảng trong bóng tối và được soi sáng bằng ánh sáng của điệu khúc hoa diễm rực rỡ.

"Anh rất giỏi quan sát, nhưng chưa tới nhỉ?

Mất cày lâu mới nhận ra mình đang làm gì, là chi tiết nào? Máu tế bào trong quần áo khiến nó không lọt ra ngoài? Bị thương nhiễm trùng nặng nhưng chỉ mất khoảnh thời gian anh đi tắm đã làm xong việc? Hay vết thương trên cổ của anh mà anh lãng quên sau khi tắm xong?

Hay là cái dinh thự này? hoặc bộ sách được lưu trữ sau thời gian ngắn? Có lẽ là thông thoại ở hẻm, hay khi ăn thịt dê? Là mưa, cũng có thể là việc tôi cho anh biết nhà tôi?"

Quân đang rơi vào cơn bão não, hoàn toàn không thể nghe lời nói của Ron, nhưng cái bản năng thôi thúc sinh tồn tại anh bật lên và tung một cú móc hàm về phía Ron, nhưng rồi anh không thể đứng lên được, cú móc hàm không thể đạt được mục đích chính của nó.

Đã nhận được tấn công không thành công, Quân liên kết lại nhưng anh không thể bỏ chân lên.

"Gót chân Asin là 1 truyền thuyết nổi tiếng, nó kể về 1 điểm yếu cố hữu của 1 kẻ bất khả chiến bại, nó cũng là 1 bài học nhắc nhở về 1 điểm yếu ít ai để ý tới của con người".

Ron thành học nói như 1 cái máy, anh dùng bàn tay mình sạch lại, và sau đó nhấn đầu Quân xuống đất.

"Anh có lẽ không nghe được tôi nói gì đâu, nhưng nếu anh còn nghe được thì hãy để tôi kẻ cho, ma mộc mà tôi bôi vào dây gót của mình đã xâm nhập vào não anh từ lúc ở hẻm rồi.

Có lẽ từ lúc đó anh đã không cảm nhận được cơn đau do ma túy nên không biết. Và nó là ngay phòng tối mắt tầm nhìn. anh cũng sáng hay, khoảnh khắc khắc duy nhất anh có thể biết là xà nhà tắm lúc tắm rửa nhưng chắc chắn vì sau nhiều ngày mới được tắm cùng với phê pha ngắn nên tâm trí anh thoải mái và nhanh chóng mặc quần áo đi ra.

À, tuy nhiên bù lại, ma dược đã giúp anh tăng cường trí tuệ trong một thời gian ngắn, cũng là huề vốn."

Tuy nói chuyện như 1 kẻ thân tình, nhưng Ron lại chưng cái mặt vô cảm ra, thì thào như kẻ lừa đảo, và con suy non của anh ta là kẻ đang vùng vẫy trong tuyệt vọng.

"Thực ra để trả thù, ta đã liên tục dùng ma túy và các dấu hiệu để tìm người phù hợp, dù không có ai có trí thông minh ta muốn, nhưng cao hơn, là người đầu tiên không mở cửa ra".

"Ha-h-ha, làm mẹ gì có miếng bánh miễn phí đâu, Bạn nghĩ ai cũng ngu à".

Quân trừng phạt nhìn Ron, vài giây phân nhánh ngắn tiến dần đi và con số của Quân lại giãn ra và hôn mê.

"giờ thì sao đây?"

Không chờ đợi Quân dậy sẽ trả lời, Ron đã thu quân và mở cánh cửa để bước vào trong.

Vù vù~

1 ngọn gió nhẹ nhàng cuốn lấy Ngọn lửa của Ron làm nó chợt tắt.

Mọi thứ chìm trong bóng tối, một bóng tối tĩnh mịch gần đó.

"Thật đáng buồn là giờ nếu anh ra ngoài kia quá sớm, anh sẽ sớm chết thôi.

Chi bằng...trở thành môn đệ tôi đi".

"Kết thúc phần 1 tập 1: Kẻ đồng hương.

More Chapters