Buổi chiều ngày 30/12/2995.
Lúc 17 giờ 30 phút.
Tại thành phố Pegasus, nơi xoa hoa bậc nhất trong các thành phố cảng biển.
Nơi này tụ tập nhiều vùng vịnh và kiến trúc độc đáo, tạo thành một mạng lưới giao thoa văn hóa giữa nhiều khu vực, nếu để chọn ra thành phố đáng sống nhất ở trong khu vực phía nam lục địa, Pegasus chính là lựa chọn số một.
Tất nhiên, điều đó có khả thi cho một người đang lẩn trốn không thì không rõ.
Đối với cô gái tóc vàng ngồi ở quán cafe trong một con phố đông đúc, đáp án được đưa ra là:50%
Janeus thở dài, cô lắc nhẹ ly cafe của mình trước khi thả vào đó một viên đường và quấy đều ly.
Cô uống cạn ly cafe, mắt hơi díu lại, có lẽ là do viên đường chưa đủ ngọt với cô.
Janeus gọi nhân viên, cô móc ra từ trong quần vài đồng xu rồi rời đi, nguời nhân viên nhìn thấy nụ cười thân thiện của Janeus liền luốn cuống chân tay và kính cẩn chào cô và mời cô quay trở lại nếu có thể. Janeus mỉm cười thân thiện rồi rời đi.
Cô sờ túi quần ống rộng đen của mình, cảm nhận trọng lượng của những đồng tiền.
Cô hiện còn 1 tờ ngân phiếu trị giá 10 đồng vàng từ 1 trong những ngân hàng trung ương, 30 đồng bạc và 13 xu.
Nếu tính đến việc một tuần lương trung bình của toàn quốc là 20 đồng bạc, đống tiền này có lẽ sẽ đủ để cô sống 3 tuần và đủ đồ ăn cùng ở trọ.
Janeus nghĩ vậy, nhưng thiết nghĩ rằng nếu có thể, sao không kiếm thêm chác?
Nghĩ là làm, cô gọi một đám quạ đen bằng cách búng ngón tay, trong chốc lát, hàng chục con quạ đen kịt bay về phía cô gái.
Cô ngồi ở ghế công viên, cởi bỏ lớp áo khoác xanh dương bên ngoài ra và để lộ chiếc áo thun đen.
Nhìn đám quạ trước mặt, cô liền cho một con quạ đứng lên vai mình, rồi khi nó rúc vào tóc của cô, nó lại nhả ra một vật gì đó.
Và rồi…nó ăn phần thịt sau lưng cô, thứ giống như một khối u mọc ở da vậy.
Cứ như vậy, cô vừa vuốt ve đám quạ, vừa để nó ăn phần thịt phía sau mình. Trong ánh chiều tà của hoàng hôn, cô cứ vậy mà để yên mặc cho những người đi đường trông thấy cô.
Mỗi khi có ai đó nhìn vào cô, cô đều nhìn lại vài giây, trừ khi là những đứa trẻ, nhưng người còn lại đều quay đầu bỏ đi.
Ăn xong, các con quạ theo đàn mà bay đi hết, bỏ lại cô gái một mình, cô nhẹ nhàng mặc áo khoác và vuốt tóc lên buộc thành tóc đuôi ngựa.
Những điều đó là để các đồng tiền từ tóc rơi và tay áo cô. Và đống tiền đó là từ đám quạ.
Là một nhân vật thuộc hoàng gia, cô biết cách hợp tác và thuần hóa đàn quạ trong thời gian ngắn, điều cô học ban đầu là để dùng làm thám thính, quan sát từ trên không khi sinh tồn, và thứ cô cho quạ ăn thực ra là một mảnh cơ thể cô đã được cô tách rời như 1 phần chết để quạ ăn, nhưng khi nó ăn sẽ ăn luôn 1 chất tăng kích thích cho nó, đây là một loại độc gây ảo giác nhỏ gần giống các loài độc rắn gây hoa mắt ở mức cực thấp.
Cô đã dựa vào việc có khả năng dị dạng cơ thể ma pháp để tận thao túng các phần cơ thể mình và chuộc lợi từ đó, nhưng điều thì sao chứ? Cô giờ đã có thêm 20 đồng bạc 3 xu, tức là sống thêm vài tuần nữa.
Janeus không biểu cảm gì mà rời đi, nhưng dù lúc này trời đã ngả tối, mái tóc vàng kim của cô vẫn là quá nổi bật trong đám đông.
Cô thở dài rồi đi về phía các con đường đông đúc dân cư, lúc này các nhà quảng cáo và những người phát giấy quảng cáo đã bắt đầu làm việc, họ muốn nhân năm mới để câu kéo thêm càng nhiều khách càng tốt để tổng kết kinh tế cuối năm dư dả.
Janeus thì không quan tâm lắm, với vẻ ngoài xinh đẹp và tinh tế của mình, cô đã được nhiều người quan tâm đến và mời chào nhiệt liệt.
Janeus nhìn vậy, hiểu rằng nếu một người như cô mà chọn nơi nào thì nơi đó chắc chắn sẽ có hàng dài đàn ông mua vé vào chỉ để tán tỉnh cô.
Vả lại, cô không hứng thú với mấy trò giải trí này.
Janeus mỉm cười nhẹ nhàng và từ chối họ, một khuôn mặt ngây thơ, dịu dàng như vậy, ai mà nỡ lòng nào mà ép buộc cô cơ chứ?
Đi dạo qua con phố chật kín người, cô bỗng dưng khựng lại, cô nhìn về phía cây cột đèn và phía sau mình.
"Hai người…trinh sát".
