Cherreads

Chapter 34 - chương 33: Phim hạng ba.

RẦM!

Ron đá một cú khiến Lunas bay ra phía tường kính, những mảnh kính sắc lạnh cắm sâu vào người anh khiến anh khó nhọc chịu đựng.

Ron không dừng lại, anh dùng điếu thuốc khác từ trong túi quần và bóp chặt nó khiến nó hóa bụi và bay về phía Lunas.

"Ư"

Lunas rên rỉ một tiếng, rồi anh bật dậy, dùng một lưỡi dao kính dài làm vũ khí, anh lao lên nhưng rồi bỗng dừng lại.

Tách!

Những bộ phận cơ thể của Lunas bỗng nhiên đứt gãy chuyển động, cứng đờ như một món đồ chơi.

Tốc độ.

Sức mạnh.

Kĩ thuật.

Ron lập tức đá bay chiếc bàn anh vừa ngồi về phía Lunas, sau đó anh xoay thân lại, xoay vòng và nhảy lên không trung.

RẸT!

Lunas đã bị một lực vô hình kéo chặt vào tường, anh đành bất lực nhìn chiếc bàn gỗ đang lao phía anh với không một chút phản kháng.

Ngay giây phút mặt anh đối diện cạnh bàn, khuôn mặt anh đã biến dạng ngay tức khắc, nó dần hủy hoại cả nửa khuôn mặt anh.

Ngay tức khắc, anh lại nhận thêm một lực khác từ phía đỉnh đầu, đó là cú đá của Ron.

Trận chiến…đã kết thúc trong vài đòn.

Ron nhẹ nhàng đáp xuống đất, anh nhìn đống hổ lốn mình gây ra, lại càng chắc chắn mình đã đoán đúng.

"Ngươi biết không?"

Ron cất lời, anh cầm lấy con dao mà anh đeo ở thắt lưng, ung dung tiến lại gần Lunas.

"Ta có ba vị môn đệ. Và Lunas là môn đệ đầu tiên của ta".

"Vậy sao?"

Lunas, không, phải là một thứ gì đó đang giả dạng cậu ta nói với Ron, Ron không nhận thấy cảm xúc từ chính kẻ đang bị vùi trong đống đổ nát, thậm chí câu nói ấy còn mang theo sự mỉa mai khó hiểu.

"Ngươi biết ta gọi Lunas là gì không?

Thiên tài cận chiến đấy".

Ron đi lên phía trước, thờ ơ nhìn kẻ trước mặt.

"Ha~Ngươi không định hỏi ta gì sao?"

Lunas giả tạo kia nói, còn Ron, hắn còn chẳng chút dao động trong tia mắt, anh chỉ khẽ mở miệng.

"Ngươi định lừa gạt ta sao?"

"…Cũng có ý, vậy ngươi? Tại sao ngươi lại biết ta là giả?"

Kẻ ấy châm chọc Ron bằng vẻ giọng tưng hứng, Ron chỉ quay mặt xung quanh, tay anh lúc nào cũng chuẩn bị giết kẻ bất động.

"Tao tin rằng trước khi về với đất mẹ, ngươi cũng cần mang theo tin tình báo chứ hả? Tao không nghĩ mày sẽ không có cách thiết lập đào tẩu thông tin đâu đúng không? Hay mày chỉ là đám nhân vật phim hạng ba?"

Ron kề dao vào cổ kẻ đã nát tươm khuôn mặt, bắt đầu mở giọng.

Một giờ trước.

Vào khoảng sáu giờ sáng.

Khi mặt trời mới hửng đông ló dạng, Ron đã bắt đầu đi loanh quanh bệnh viện để xem xét lại nơi này, anh đã thử đếm số xác và người còn sống trong một khu vực nhất định, sau khi anh đếm và đối chiếu diện tích với bản đồ thành phố, Ron nhận ra một điều là:

'Mật độ dân cư bất bình thường'.

Trước giao thừa, tất nhiên phần lớn dân cư sẽ tập trung ở khu vực vui chơi, nhưng Ron thì thấy rằng cũng có rất nhiều người chọn ở nhà để tụ tập cùng gia đình, nhất là gia đình ít khi đông đủ sẽ ít khi muốn dành thời gian đi chơi trước giao thừa.

Anh tập trung suy nghĩ và chọn ra tỉ lệ là rơi vào khoảng 1/3 thành phố chọn ở lại nhà, khi anh đi rà soát các ngôi nhà ở khu vực anh khoanh vùng, Ron cũng thấy nhiều vật dụng cũng có tầm hoạt động rơi vào khoảng thời gian trước khi mọi thứ sụp đổ.

Phải hiểu rằng đây là một thành phố có nhiều quận, tức có sự phân hóa về đẳng cấp, dù ít dù nhiều, người giàu sẽ ở trung tâm, kẻ nghèo ở ngoài rìa, đây là điều bình thường. Và anh đang ở quận 5, một quận có vẻ khá xa quận trung tâm, vì vậy nó cũng rơi vào tầm nghèo tới trung bình, tỉ lệ họ đi chơi trước giao thừa khá ít, vì dù sao tỉ lệ đi vào đầu năm mới luôn cao hơn để tiết kiệm.

Ron hiểu rằng tỉ lệ dân cư ở đây có sự chênh lệch cực lớn với thực tại, tức là đây là một chiều không gian tách biệt và có thể đem một số lượng nhất định người vào, hoặc là họ đã bị kéo vô các huyền bí khác như con tàu anh đi hay nơi nào đó có thể dẫn dụ người khác vô.

Tuy nhiên, anh đã nhận ra một điều rằng những thi thể ở dưới đất lại bị xé xác và phá hủy vô cùng kinh khủng, trông như bị ăn sống, còn những thi thể được treo lên trên tường hay không chạm mặt đất lại khá lành lặn trừ việc dính đòn chí mạng.

 

More Chapters