Cherreads

Chapter 35 - chương 34:Thường thức và suy luận.

Ron nhận thấy rằng khi đi tìm nơi anh giao chiến với con ả nhiều tay, anh chỉ còn thấy lại đống máu thay vì một thân xác đang thối rữa. Ron đã thu thập nhiều mẫu máu dưới đất và khắp nơi và dùng các thiết bị y tế sử dụng ma thuật để xét nghiệm, chuyện này gây nhiều khó khăn và tốn thời gian nhưng vẫn cho ra kết quả như ý.

AB+ cho máu dưới đất, tỉ lệ 100%

O- cho máu chưa chảy xuống đất.

AB+ cho nhóm máu O- chảy xuống đất.

Ron thì khác, dòng máu của anh là đen, đặc.

Đó là dòng máu của một tử thi và bị sốc nhiễm khuẩn, không thể bàn cãi. Nhưng khi anh chiết xuất máu từ bàn tay đã đứt lìa, đáng nói là nó vẫn như dòng máu của người sống, đỏ, và là dòng máu O-.

Cần biết rằng người có máu AB+ là loại có thể nhận tất cả nhóm máu, và chỉ truyền được cho nhóm AB+, nhóm O- thì khác, O- chỉ nhận máu O-, nhưng truyền cho mọi loại khác được.

Nếu coi như biểu tượng, O- là trao đi, còn AB+ là nhận lấy, Ron cũng thấy rằng mức độ phân hủy xác đáng kinh ngạc xác chết dưới đất là vài giờ, gấp cả chục ngàn lần bình thường, thậm chí xương cũng tiêu biến theo như đang bị một cái gì vô hình cắn nuốt.

Ron cũng dựa vào việc sử dụng dây cước đen, vốn để buộc chặt những người sống trong bệnh viện với các nơi khác để di chuyển đã thay đổi.

Ron vốn dĩ đã chuẩn bị màn đào tẩu cho mọi người phòng khi có bất trắc qua cửa sổ, mọi thứ anh đã tính toán đủ, từ độ cao, việc đu như nào, hay họ có tỉnh hay không, nhưng khi anh kiểm tra lại vào buổi sáng, anh lại thấy dây cước thay đổi, cùng một vị trí, nhưng khác độ cao, thứ có thể biến màn đào tẩu thành màn tự sát.

Ron từ khoảnh khắc thấy rõ rằng thành phố lại bằng phẳng kì lạ, nhưng phía xa, các tòa nhà như những cây đại thụ sừng sững chót vót, nên hiểu rằng dù ở nơi dân cư có thu nhập dù trung bình hay thấp, điều không thể thiếu là các nhà máy và tòa nhà cao cửa, ngoài ra, đây là thành phố cảng biển, mảng du lịch càng không thể không nói đến sự phát triển hình ảnh ở rìa thành phố gần bãi biển phía Nam.

'Thành phố đã đổi rời'.

Ron đã chọn ra kết quả đó là lựa chọn khả dĩ, vì một điều nữa đã củng cố điều anh suy tính.

Đó là những kẻ phát điên hành xử rất lạ người.

Vào lúc đầu anh tới đây, anh cùng Lunas đã kể về việc tất cả hóa dại như con chó dữ, nhưng đêm đến, mọi thứ lại thay đổi, nếu Ron không khiêu khích trước, bọn chúng sẽ không đánh nhau, mà là ăn thịt người.

Và khi trời sáng, dù anh đứng trước bọn chó dại ấy, bọn chúng cũng không đánh anh mà chỉ đi ăn xác không chạm đất.

Tức từ một xã hội bản năng giết chóc, bọn chúng đã học cách kệ nhau mà sống và phục vụ một mục tiêu chung, không khác mấy đám rối gỗ.

Đó cũng là lý do vì sao anh mới dám uống cafe ngoài đường.

Cũng cần phải kể, đó là kẻ trọc lóc, gầy gò và trắng rã ở bệnh viện, anh tin rằng đó một bệnh nhân giống hai chị em kia, sở dĩ gã tỉnh táo là vì có Gift, dù tình trạng đó, lời nói đó có bất thường tới đâu, anh cũng đành bỏ qua vì có thể một kẻ bị cháy nửa bên mặt chỉ đang phát điên mà thôi.

Cũng nói đến hai chị em, đứa em, Gift mới là đứa ngăn chị gái phát điên, bởi lẽ cô gái đã sử dụng ma thuật tái tạo mắt, nhưng rồi lại tự hủy nó, sức mạnh gần như thuyên giảm khi gần đứa trẻ, người quá trẻ để có đủ khả năng sử dụng ma thuật mà không tỉnh táo, điều cần có path để sử dụng, có vẻ Gift bị động lan tỏa, và như lời Lunas, dường như chỉ người có Gift mới có chút ý thức.

Ron lại sử dụng máu họ để kiểm tra, cũng cho ra kết quả y hệt bên trên.

Anh không dám chắc sao Gift có thể giữ họ tỉnh táo, bao hàm anh, nhưng anh cũng có sự sai lệch nhận thức trầm trọng vào buổi đêm trước, vì vậy, anh gần như phải liên tục cả đêm và sáng để tự mình ép kiến thức ấy và không quên như lần trước.

Ron đã mường tượng ra một khả năng khả dĩ cho thực tại này, và điều đó đã được thể hiện qua Lunas giả.

Đó là thực tại này đang cố xây dựng bản ngã.

 

 

More Chapters