Cherreads

Chapter 11 - Chương 11

"Gì thế?"

Tina cũng tò mò cúi xuống. Cả ba cùng chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại của Jude.

"Alex muốn tôi giới thiệu một Omega cho cậu ấy!"

"Ồ, thật sao?"

Tina nói với vẻ ngạc nhiên. Thay vì cảm thấy ngại ngùng, trái tim Alex chỉ càng thêm trĩu nặng. Cậu miễn cưỡng nhìn theo ngón tay Jude lướt trên màn hình, cố phớt lờ đi giọng nói vui vẻ mơ hồ của Jessica đằng sau.

"Cậu thích ai trong số này nào?"

Cô ấy lướt ảnh qua bên cạnh. Có những Omega dễ thương và xinh xắn. Nhưng tất cả đều là phụ nữ. Alex cảm thấy bối rối. Cậu đã vô thức hình dung đến một người đàn ông, dù không hiểu vì sao. Trong tưởng tượng mơ hồ của cậu, Omega mà Jude sẽ giới thiệu có mái tóc vàng. Và đôi mắt... màu xanh lục.

"Không có ai là nam sao?"

Alex hỏi khẽ. "À," Jude thốt lên một tiếng như vừa nhận ra điều gì.

"Ôi, phải rồi! Tôi xin lỗi! Tôi không quen nhiều Omega nam lắm, chỉ toàn thấy các cô gái để ý đến cậu thôi. Nhưng nếu cậu muốn, tôi sẽ tìm giúp nha!"

"Vậy ra Alex thích mẫu người đó à?"

Tina mỉm cười như vừa khám phá ra điều gì thú vị. Tai Alex ửng đỏ trước câu hỏi đó. Cậu chưa bao giờ chia sẻ về mẫu người lý tưởng với ai, nên đây là lần đầu tiên chủ đề này được nhắc đến. Để che giấu sự bối rối, cậu cau mày.

"Cũng không hẳn đâu."

Nathan quay lại đúng lúc cuộc trò chuyện đang diễn ra. Jessica cầm theo món súp lơ trắng cùng với bánh dâu tây. Còn Nathan chỉ chọn bánh mì sandwich lúa mạch đen kèm cà chua nướng.

"Chuyện gì vậy?"

Nathan hỏi. Tina nở một nụ cười tinh nghịch, liếc nhìn Alex rồi nhanh nhảu đáp:

"Alex muốn được giới thiệu một Omega namđó."

Trong khoảnh khắc ấy, Alex cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt muốn biến mất khỏi nơi này. Cậu muốn đứng dậy và bỏ đi ngay lập tức. Cậu thấy xấu hổ, dù biết rằng Nathan chẳng hề bận tâm. Cảm giác như một kẻ phạm tội vậy.

Tai cậu nóng rực lên. Alex cau mày rồi quay mặt đi.

"Ôi trời, vậy hả?"

Jessica đáp lại với sự phấn khích rõ rệt. Qua ánh mắt cúi xuống, Alex có thể thấy cô đang nắm tay Nathan phía sau. Dù chưa ăn gì, cậu đã thấy khó chịu trong bụng. Trước đây, Nathan chưa bao giờ đưa Jessica hay bất kỳ bạn gái nào đến những nơi họ thường tụ tập.

Và điều đó cũng có nghĩa là cậu chưa từng thấy Nathan ở bên bạn gái.

Cậu không ngờ anh lại có thể dịu dàng và gần gũi với bạn gái mình như vậy. Nghĩ lại, đó là điều hoàn toàn có thể xảy ra, nhưng cậu đã ngốc nghếch đến mức không hề lường trước. Nathan cũng sẽ nắm tay, khoác vai, và hôn người khác.

Một cơn đau nhói dưới xương sườn như bị ai đấm vào ngực. Tại sao hôm nay cậu ấy nhất định phải dẫn Jessica đến đây? Có phải vì những gì mình đã nói hôm qua không? Rằng mình từng thích cậu ấy? Có phải cậu ấy muốn mình chứng kiến cảnh tượng này không?

"Tôi biết vài Omega nam đó, nếu cậu muốnthì tôi giới thiệu luôn. Được không, Nate?"

Nghe Jessica nói, Alex từ từ ngẩng đầu lên. Vẻ mặt của Nathan vẫn không đổi. Khuôn mặt anh vẫn lạnh lùng, dửng dưng như chẳng hề quan tâm.

Khuôn mặt ấy khiến Alex đau lòng.

Thà rằng anh mang Jessica đến với một ý đồ gì đó còn hơn. Thà như vậy còn hơn là lời tỏ tình ngày hôm qua của cậu thực sự không có ý nghĩa gì đối với Nathan.

"Nghe cũng được đấy."

Ngay khi Nathan trả lời, Alex nhăn mặt và cười gượng.

"Vậy sao?"

Cậu đáp lại lời của Nathan như một thói quen. Cậu luôn phản ứng với những gì Nathan nói, không phải ai khác.

"Cậu muốn được giới thiệu mà."

"Ừ, đúng vậy."

Alex lẩm bẩm. Đó là giới hạn của cậu. Cậu cảm thấy nếu nói thêm bất cứ điều gì, nụ cười trên môi cậu sẽ tan vỡ. Cậu hít một hơi thật sâu. Không sao đâu. Mọi chuyện rồi sẽ quathôi.

"Tôi không thấy đói lắm, đi trước nhé."

Cậu kéo ghế đứng dậy. Bốn ánh mắt cùng đổ dồn về phía cậu trong một khoảnh khắc. Nhìn bốn Beta kia đang ở trong một thế giới khác, Alex thực sự cảm thấy mình là một kẻ ngoài cuộc.

"Cậu ổn chứ, Alex?"

Cậu gượng cười với Tina, người hỏi cậu với vẻ lo lắng, rồi quay người bước đi. Cậu thậm chí không thể nói lời xin lỗi với Jude, cô ấy đã cố gắng giúp đỡ cậu đến thế. Cậu không có thời gian để dừng lại và giải thích.

Cậu mở cửa quán cà phê, bước ra ngoài. Tuy nhiên, khi đang cố rảo bước dọc hành lang, Alex bỗng dừng lại trước một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.

"Alex."

Alex cắn chặt môi. Đừng quay lại. Giả vờ như không nghe thấy đi. Nhưng cậu đã dừng bước rồi.

"Cậu vẫn còn đau bụng à?"

Nathan đang đứng ngay sau lưng. Alex lắc đầu, nhìn xuống khuôn mặt hơi ngước lên của anh, vẫn còn chút tái nhợt.

"Không, chỉ là hơi khó chịu thôi."

"Tôi không có thuốc tiêu hóa. Có cần tôi mua cho cậu không?"

Không, cậu không thể đâu.

 "Không cần đâu. Tôi tự lo được."

Việc ngừng thích cậu.

 "Tôi ổn mà. Cậu vào đi, Jessica đang đợi đấy."

Việc nhìn thấy cậu với bạn gái.

 "Gặp lại sau nhé."

Chỉ cần nhìn thấy mặt cậu... tôi sẽ không thể nào...

Cậu không đáp lại, quay người bước đi. Cậu không chắc Nathan có gọi tên mình thêm lần nữa không.

"Tôi thấy dạo này ít khi gặp Alex nhỉ."

Jude phá vỡ khoảng lặng. Nathan đang bước đi, chậm rãi quay đầu lại. Tina vẫn dán mắtvào điện thoại, cũng lên tiếng:

"Ừ, tôi cũng thấy. Cậu ấy chẳng nói gì trong nhóm chat cả. Alex vẫn còn đau hả, Nathan?"

Câu hỏi tự nhiên hướng về Nathan. Anh cũng trầm ngâm suy nghĩ, hàng mi khẽ hạ xuống. Đó là điều anh đã cân nhắc từ nãy giờ.

"Tôi chưa bao giờ thấy Alex ốm bao giờ. Dù có chơi đá bóng, cậu ấy cũng chả bị thươngnữa là."

Jude tiếp tục. Bầu không khí giữa họ có vẻ nhẹ nhàng hơn một chút. Mối bận tâm về Alex vẫn tiếp diễn, rồi câu chuyện nhanh chóng chuyển sang chủ đề trường lớp. Những cuộc trò chuyện tầm thường cứ thế tiếp nối: chuyện Joseph có anh trai buôn ma túy, rồi mang cần sa đến bữa tiệc trước, hay cô bạn Beta lớp bên cạnh gắn mi giả trông xinh lắm.

Cả hai đều trông khá hào hứng khi bàn về những chuyện đó. Bình thường, khi chủ đề chuyển hướng như vậy, Alex sẽ hỏi Nathan về một đề tài khác. Dù là việc ôn thi có suôn sẻ không, hay tác giả yêu thích của anh có ra sách mới không... chỉ những chủ đề mà Nathan có thể quan tâm.

Và trong vô số cuộc trò chuyện ấy, họ chưa bao giờ đề cập đến mẫu người lý tưởng của nhau.

Nghĩ lại cũng thật buồn cười. Những điều bạn bè đồng trang lứa quan tâm vào lúc này thường chỉ xoay quanh hai thứ: điểm số và định hướng tương lai, hoặc là chuyện tình cảm. Đó là chủ đề phổ biến nhất. Ngay cả khi không hẹn hò với ai, họ vẫn có thể bàn tán về thần tượng, người nổi tiếng. Thế nhưng Alex chưa từng có những cuộc trò chuyện như vậy với Nathan.

Nathan vốn hạn chế số người mà anh coi là bạn, nhưng nếu suy nghĩ kỹ, ngoài Alex, anh vẫn có một vài đứa bạn đồng giới khác: bạn tập từ phòng gym hồi nhỏ, hay những cậu bạn Beta cùng lớp. Họ cởi mở với bạn đồng giới, chỉ trừ những Alpha nam.

Mỗi khi Nathan nhận được lời tỏ tình, cả lớp thường xì xào bàn tán. Những câu chuyện kiểu "cậu ấy đẹp trai thật", "ghen tị quá đi", "giới thiệu bạn cậu cho tôi nhé"... cứ ồn ào đến mức khiến anh mệt mỏi. Thế nhưng, Alex chưa bao giờ thể hiện sự tò mò đó khi Nathan được tỏ tình.

Cậu chỉ nói lời chúc mừng với một vẻ mặt khó tả khiến anh không thể rời mắt.

Những điều mà trước đây anh bỏ qua không suy nghĩ, giờ đây đột nhiên chiếm lấy tâm trí anh. Cảm giác bứt rứt, như một bài kiểm tra còn sót lại một câu hỏi chưa giải đáp. Và khoảng thời gian chính xác bắt đầu từ ngày anh chứng kiến kỳ Rut của Alex.

"Tôi đã từng thích cậu."

Những lời đó vang vọng bên tai Nathan như một tiếng thì thầm sát bên. Anh dừng bước. Ngay dưới dái tai, làn da cổ đột nhiên ngứa ran. Một cảm giác ngứa ngáy râm ran bò lên như nổi hết da gà. Anh cau mày, đưa tay xoa nhẹ cổ.

"Sao thế?"

Tina hỏi. Jude mở to mắt nhìn Nathan, người đã dừng lại đằng sau. Anh hạ tay xuống, lòng bàn tay vẫn còn hơi ấm từ làn da mình.

"Ở trường chúng ta..."

Câu hỏi đến với Nathan cũng thật đột ngột. Những lời nói tuôn ra thay vì được giữ lại trong đầu.

"Có cặp đôi nào là Alpha với Beta không?"

"Alpha và Beta á?"

 

Jude hỏi lại như thể chưa từng nghe thấy điều đó bao giờ. Tina xoa cằm suy nghĩ rồi lắc đầu. Sau đó, cả hai bắt đầu bàn tán.

"Chưa nghe luôn."

 "Beta có hẹn hò với các dynamic khác không nhỉ?"

 "Có lẽ lên đại học thì sẽ có vài cặp á."

 "Lạ nhỉ. Chuyện đó có xảy ra được không ta."

Jude gật gù với vẻ mặt ngạc nhiên. Bản thân việc đồng tính giờ đã không còn là vấn đề, nhưng những mối quan hệ khác dynamic lại là chủ đề nổi lên theo sự thay đổi của thời đại. Ngay cả khi coi đó là tự do cá nhân, vẫn còn nhiều rào cản khó vượt qua do sự không tương thích về dynamic. Alpha và Omega khó có thể vượt qua cơn sốt phát tình nếu không có nhau. Việc tiêm thuốc ức chế suốt đời chắc chắn sẽ để lại tác dụng phụ, và ngay cả khi thỏa mãn ham muốn bằng tình dục, cũng sẽ có những hệ lụy kéo theo.

Hơn nữa, Beta hoàn toàn không thể cảm nhận được pheromone của Alpha hay Omega. Vượt qua sự khác biệt mà người thường không bao giờ có thể thực sự hiểu được, trừ khi được tái sinh, khó khăn chẳng khác nào lật đổ một tư tưởng cố hữu.

Suy nghĩ của Nathan cũng không khác biệt lắm. Anh thích những thứ rõ ràng. Nathan thích những câu chuyện logic và lý trí, thích giải những bài toán có đáp án xác định. Anh cũng cho rằng khoa học, với những hiện tượng và kết quả cụ thể, hữu ích gấp 10 lần văn học với những kết thúc mơ hồ dựa trên tưởng tượng.

Điều đó cũng áp dụng cho cảm xúc giữa con người. Từ rất lâu rồi, Nathan đã muốn thích một ai đó, và người đó cũng chỉ thích mỗi mình anh mà thôi.

Khác với việc nhận lời tỏ tình dai dẳng rồi bước vào một mối quan hệ yêu đương. Nếu đã có người yêu, anh hy vọng đó là người có thể coi anh là ưu tiên hàng đầu. Một tình yêu mà cả hai đều là quan trọng nhất với nhau, hơn bất cứ điều gì xung quanh. Đó là thứ tình yêu mà Nathan đã chứng kiến.

Từ nhỏ, Nathan đã lớn lên trong một ngôi nhà trống vắng. Mẹ anh không thể quên người cha đã khuất nên không đến với ai khác. Không ai trong số các anh em có thể lấp đầy khoảng trống ấy. Ngay cả người anh cả mà anh yêu quý nhất, người anh xem như cha, cũng vậy. Anh trai anh đã có người yêu từ hồi thiếu niên. Người anh thứ hai, Neil, chẳng mấy quan tâm đến Nathan, và Nathan cũng thế.

Vì vậy, Nathan chưa từng là người quan trọng nhất của bất kỳ ai.

"Nhưng sao đột nhiên lại hỏi vậy?"

Tina hỏi Nathan như chợt nhớ ra. Nathan khẽ lắc đầu. Câu hỏi đột ngột nảy ra trong đầu giờ đã nhanh chóng tan biến. Anh nhìn đồng hồ đeo tay. Sắp đến giờ tập luyện buổi tối ở phòng gym rồi.

"Chỉ tò mò thôi ấy."

More Chapters