Anh đã mơ một giấc mơ kỳ lạ.
Nathan tỉnh giấc. Trần nhà hiện ra trước mắt, và anh nằm im trong vài phút, ý thức dần trở về. Khi hơi người ấm áp dưới chăn không còn đủ để giữ anh lại, anh lật chăn, từ từ ngồi dậy. Một cảm giác ẩm ướt khó chịu bám vào làn vải quần xám. Anh cúi nhìn, và một nỗi bối rối thoáng qua vẽ lên khuôn mặt vốn dĩ trắng bệch và vô cảm.
Đã lâu lắm rồi chuyện này mới xảy ra. Một sự hoang mang kỳ lạ trào dâng, dù không một ánh mắt nào chứng kiến.
Kể từ lần đầu tiên mộng tinh cách đây nhiều năm, anh hầu như đã quên mất cảm giác này. Nhưng điều khiến anh khó xử hơn cả hiện tượng thể xác ấy, chính là nội dung của giấc mơ. Bản thân ham muốn tình dục đã là thứ xa lạ với anh, hiếm hoi đến mức đôi khi chính anh cũng thấy kỳ quặc. Anh không thường xuyên thủ dâm, và cũng chẳng có ký ức nào về việc mơ hay tưởng tượng đến ai đó với mục đích ấy.
Cho đến khi Alex xuất hiện.
Nathan thở hắt ra, vùi mặt vào chiếc gối. Những sợi tóc vàng hoe mềm mại xõa trên vỏ gối trắng. Sự uể oải mơ hồ và cảm giác choáng váng chưa từng có vẫn còn đọng lại trong từng thớ thịt. Khi anh thả lỏng tinh thần, những mảnh ghép rời rạc của giấc mơ tự động hiện về. Chúng không liền mạch, nhưng một biểu cảm cứ ám ảnh, lởn vởn trong tâm trí anh.
Khuôn mặt của Alex, vào cái khoảnh khắc anh nắm lấy tay cậu.
Kể từ ngày hôm đó trở về, suy nghĩ về cậu chưa bao giờ ngừng lại. Đôi mắt đỏ hoe lộ ra khi đầu ngón tay chạm nhau, vẻ mặt hoảng hốt, rụt rè như một con thú nhỏ sợ hãi. Tất cả khiến lồng ngực anh thắt lại, tê dại.
Giọng nói run rẩy, tựa như sắp khóc, thú nhận rằng cậu chưa từng nắm tay ai, đã biến thành tiếng rên rỉ của Alex trong giấc mơ. Nó vừa gợi cảm đến nghẹt thở, vừa dễ thương đến khó tin.
Không chỉ vậy. Khi anh khẽ hôn lên khóe miệng cậu, cổ Alex ửng đỏ y như lần gặp trước. Khi anh cởi bỏ quần áo và dang rộng hai chân cậu, cậu vặn mình, chiếc eo thon khẽ run lên, đuôi mắt hơi xếch đã ướt nhòe. Mái tóc đen ẩm ướt dính bết trên trán.
Nathan cảm thấy một luồng nhiệt quen thuộc lại âm ỉ cháy trong cơ thể, khi hình ảnh Alex trong mộng chiếm lĩnh tâm trí. Điều này thật lạ, bởi anh chưa từng rung động hay dao động trước bất kỳ người đàn ông nào.
Nghĩ kỹ lại, anh thậm chí cũng chưa từng có những cảm xúc này với mấy cô gái đã từng bên cạnh mình. Anh không ghét việc chạm vào giọng nói dịu dàng hay cơ thể mềm mại của họ, nhưng anh có thực sự muốn nhiều hơn thế chưa? Câu trả lời là không. Vì vậy, dù có vô số cơ hội, anh chưa bao giờ bước qua giới hạn cuối cùng. Thậm chí, những cử chỉ thân mật vượt quá một nụ hôn còn khiến anh thấy khó chịu.
Sự hỗn loạn trong lòng không hề dịu đi theo thời gian. Nathan thở dài rồi đứng lên. Mẹ anh sắp thức dậy, anh cần phải dừng mạch suy nghĩ này lại.
Nhưng ngay cả khi bước vào phòng tắm, tâm trí anh vẫn không ngừng chạy đua. Cảm giác như có một quả bóng cao su cứ nảy loạn xạ trong đầu mà không có hướng đi rõ rệt.
Có phải Alex sẽ thể hiện mặt đó với người yêu nào của cậu không? Anh nghĩ thầm, rửa tay dưới dòng nước lạnh. Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng khiến lòng anh se lại, khó chịu.
Chỉ năm tay thôi mà cậu đã phản ứng dữ dội thế … nếu được hôn, cậu sẽ ra sao chứ? Sự tò mò bùng lên. Anh muốn biết cậu có thể đỏ mặt đến mức nào, biểu cảm của cậu sẽ thay đổi ra sao. Anh tò mò về độ mềm mại của đôi môi ẩm ướt ấy, và cậu sẽ phản ứng thế nào nếu anh dùng lưỡi mình quấn lấy lưỡi cậu…
Ha… Nathan thở dài cáu kỉnh, hất nước lạnh lên mặt. Khuôn mặt phản chiếu trong gương trông thật xa lạ. Trong đôi mắt còn vương chút mộng mị ấy, một cơn khát bực bội, kích động đang âm ỉ.
Ngay cả khi đã tắm xong và ngồi vào bàn ăn sáng, đầu óc anh vẫn mông lung mơ hồ. Trong vô thức, anh gắp một chiếc bánh kếp từ đĩa chung sang đĩa của mình. Mẹ anh mặc bộ đồ chỉn chu, đặt một ly sữa trước mặt anh.
"Đêm qua con ngủ có ngon không?"
Dạo này bà có vẻ vui vẻ hơn hẳn, có lẽ vì đã hòa giải được những bất đồng với anh cả Nick- anh vốn là Beta giờ đã trở thành Omega và đang mang thai.
"Vâng, ngủ ngon lắm ạ. Còn mẹ?"
"Mẹ cũng vậy. Tối nay mẹ sẽ về muộn một chút, định ghé qua chỗ Nick sau giờ làm. Con có muốn đi cùng không?"
"Không ạ. Con không sao."
Thật ra gặp anh trai cũng tốt, nhưng Tina và Jude đã rủ anh hôm nay đi xem Alex tập luyện. Kỳ nghỉ hè sắp đến, các tiết học cũng sắp kết thúc.
Nếu là ngày trước, có lẽ mình đã đồng ý đi cùng mẹ…
Nghĩ đến đó, Nathan cắn một miếng bánh kếp. Chiếc bánh khô và hơi khét. Như mọi khi, nó chẳng có chút hương vị đáng nhớ nào. Bất chợt, anh nhận ra mình chưa từng được nếm thử bánh kếp do Alex làm. Cậu đã chạy trốn vào cái ngày hứa sẽ làm bánh kếp chuối cho anh. Chắc là ngon lắm nhỉ, anh nghĩ.
"Vậy cũng được. À, đơn đăng ký của con đã chuẩn bị xong chưa?"
Cơn thèm ăn trong anh chợt vụt tắt. Nathan dùng nĩa chọc nhẹ vào chiếc bánh kếp rồi gật đầu chậm rãi.
"Dạ."
"Thầy Henry nói, với điểm số của con, con sẽ chẳng gặp khó khăn ở đâu cả… Nhưng mẹ vẫn hơi lo vì con không ôn tập theo Cardiff College. Người ta bảo đó là bước đệm tốt nhất vào trường y."
Nathan cúi đầu xuống, tránh né một chủ đề đầy căng thẳng. Những lời chất chứa trong cổ họng nghẹn lại, không thể thốt ra, chỉ còn cách nuốt ngược vào trong. Nếu giờ đây anh thú nhận rằng mình sẽ chọn một trường đại học có chương trình đào tạo cảnh sát chất lượng và tập trung ôn thi đầu vào, chắc chắn một cuộc hỗn loạn sẽ bùng nổ ngay giữa bữa sáng mất. Mẹ anh sẽ nổi trận lôi đình.
"Con sẽ ổn thôi ạ."
Cuối cùng, anh cũng ấp úng thốt lên. Nora chăm chú nhìn Nathan một lúc rồi gật đầu,một cái gật không mấy hài lòng.
"Con không có ý định gì… kỳ lạ chứ?"
"Không ạ."
"Nếu cần tiền tiêu vặt, cứ nói với mẹ."
"Vâng."
Nora xoa nhẹ lên đầu Nathan. Anh im lặng đón nhận cử chỉ âu yếm ấy, và bất chợt, một câu hỏo lóe lên trong đầu. Nó đến tự nhiên, không báo trước. Nathan ngước lên, gọi mẹ khi bà chuẩn bị rời bếp.
"Mẹ ơi."
"Ừ?"
"Vì anh trai… mang thai đôi… Vậy thì sau này, con có cần phải kết hôn không ạ?"
Nora khựng lại. Bà nheo một mắt, quay trở lại gần anh với một tiếng "Ừm" trầm thấp. Một hơi thở dài nhẹ thoát ra trước khi bà lên tiếng:
"Miễn là không nguy hiểm, mẹ không cấm con làm điều gì… Nhưng mẹ nghĩ con nên cẩn thận. Bây giờ nghĩ đến chuyện đó vẫn còn quá sớm để kết luận."
Chính xác hơn, đó là chuyện có con, chứ không chỉ là hôn nhân. Nhưng ngay cả Nathan cũng không hiểu tại sao câu hỏi ấy lại bật ra. Anh làm một biểu cảm giống mẹ (hơi nhíu mày), rồi nhanh chóng trở lại vẻ mặt bình thường, gật đầu.
"Con hiểu rồi."
"Ngoan lắm, Nate. Mẹ đi nhé."
"Mẹ đi làm vui vẻ."
"Con cũng có một ngày tốt lành nha."
Cuộc trò chuyện với mẹ chỉ để lại trong lòng anh một cảm giác nặng nề khó tả, và kết thúc tại đó. Nathan cố ép mình ăn nốt một miếng bánh kếp nữa rồi dọn dẹp bát đĩa. Những buổi sáng gần đây, anh thường cảm thấy bức bối khi ngày quyết định càng đến gần. Lúc chuẩn bị đi học và khóa cửa trước, Nathan ngước nhìn trời. Giá như trời mưa thì tốt, anh thầm nghĩ.
Có lẽ vì mùa giải sắp khai mạc, Alex đã tăng tần suất tập luyện so với trước. Kỳ nghỉ hè đã cận kề, và với mục tiêu trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, việc không nhất thiết phải vào đại học cũng không có gì lạ. Dù vậy, Alex vẫn chăm chỉ tham gia các khóa học Sixth Form.
Anh chợt nhớ ra rằng ban đầu, Alex dường như không hứng thú với con đường chuyên nghiệp. Dù bắt đầu hơi muộn, nhưng chắc hẳn cậu phải thực sự tài năng mới có thể gia nhập đội tuyển.
Vì thế, Alex thường vắng mặt khi Nathan dùng bữa trưa tại quán cà phê. Quen biết cậu khá lâu, nhưng Nathan chưa từng một lần được thấy Alex chơi bóng đá.
Tiếng chuông reo vang lên, đánh thức trong anh những điều chưa biết về Alex. Đáng ngạc nhiên là anh biết rất ít về cậu.
Vì lịch học cuối cùng của mỗi người khác nhau, Tina và Jude quyết định sẽ gặp nhau ở cổng chính. Anh nhét cuốn sổ và hộp bút vào chiếc túi da nâu. Một tiếng sột soạt phát ra từ bên trong chiếc túi đang mở. Nathan lặng lẽ nhìn vào. Ở đó, một chiếc băng tay màu trắng được bọc trong túi nhựa trong suốt.
Việc mua nó là một hành động bốc đồng.
Hai ngày trước, khi đang trên đường đến Foyles để mua một cuốn sách mới, Nathan dạo bước dọc theo phố Oxford Circus. Đột nhiên, anh dừng lại. Trước mắt anh là một cửa hàng thể thao đồ sộ, chiếm trọn một tòa nhà cao bốn tầng ngay sát ga tàu điện ngầm. Đó vốn không phải thương hiệu anh thường quan tâm, nhưng hôm ấy, nó lại thu hút anh một cách kỳ lạ.
Nathan đứng ngắm nhìn tòa nhà một lúc, rồi cuối cùng bước qua cánh cửa kính. Cả một tầng rộng lớn dành riêng cho đồ thể thao, với vô số dụng cụ bóng đá bày la liệt. Anh lướt qua những chiếc áo khoác gió, đôi giày đá bóng sáng bóng, những quả bóng da mới cứng… Một bóng hình thoáng hiện trong tâm trí, nhưng anh lại ngần ngại khi nghĩ đến việc đột ngột tặng một món quà đắt tiền như thế.
Tặng quà vào những dịp đặc biệt như sinh nhật thì có lẽ phù hợp hơn…
Đang định quay gót bước ra, Nathan bỗng dừng chân trước một góc kệ treo đầy băng bảo vệ cổ tay. Ánh mắt anh khẽ chăm chú nhìn vào biểu tượng hình boomerang đơn giản in trên đó. Sau một khoảnh khắc chớp mắt, anh nhanh chóng đưa ra quyết định. Những ngón tay thon dài, trắng nõn nhẹ nhàng nhặt lên một chiếc băng màu trắng. Sau khi thanh toán, anh bỏ nó vào túi. Và cho đến tận sáng nay, chiếc băng ấy vẫn nằm yên lặng ở đó.
"Cậu ấy có thích không nhỉ?"
Nathan tự hỏi khi bước ra hành lang, làn không khí lạnh buốt luồn qua cổ chân. Có lẽ là có... Alex đôi khi ngây thơ đến khó tin. Giống như lần cậu cười tít cả mắt chỉ vì được anh mua cho một ly nước trái cây.
